Làm dâu nhà phú ông - Trang 2

#2

Nghèo đã là một cái tội rồi, lại còn già khắm già khú ý, hơn cậu Hưng hai tuổi lận. Vì sao bà biết nó ấy à? Cái thói ăn cắp vặt, nổi tiếng thôn này có ai chưa nghe danh cơ chứ?

Bà là bà nhất định không đồng ý đâu.

Mặt sưng mày sỉa, bà sụt sịt tựa vai ông làm nũng. Bà lý giải nọ kia, phân tích đủ điều mà ông chẳng hề xi nhê gì sất, ông vuốt tóc bà động viên.

-“Cậu lấy vợ chứ có phải bu nó lấy đâu? Bu nó thương cậu thì phải để cậu rước người cậu thương về ở cùng chứ?”

-“Nhưng không xứng với cậu, em ứ chịu đâu, nghèo kiết xác à, xấu tính nữa.”

-“Ôi dào, nghe đồn thế chứ chắc gì đã phải? Vàng bạc dưới kho chất đống, bu nó ăn cả đời cũng không hết, lo gì nhà người ta nghèo? Xấu thì về làm dâu mình dạy bảo dần dần. Quan trọng là cậu hạnh phúc, cậu thích. Thích là nhích, bu nó hiểu không?”

Bà bĩu môi cái rõ dài, vừa hay nghe tiếng cậu huýt sáo vang vang ngoài cổng. Cậu về rồi đó, người làm trên nhà dưới bếp kính cẩn nghiêng mình chào cậu. Hôm nay cậu rất là vui nha, hình như Trâm thích cậu rồi á.

Không phải hình như đâu, chắc chắn luôn.

Nếu chẳng có cảm tình thì làm gì có chuyện lần nào ăn bún Trâm cũng cho cậu nhiều riêu cua ơi là nhiều ý. Trâm đẹp lắm, đẹp nhất thôn, tính tình lại phóng khoáng hào sảng, cậu mê Trâm tít thò lò luôn.

Ông chắp tay sau lưng, điềm đạm bước ra sân, dõng dạc hỏi han trai trưởng.

Cậu hứng khởi lắm, mà chưa kịp đáp lời thì mẹ cả đã chặn họng.

-“Cậu thích tiểu thư Cẩm Chi, con gái quan tam phẩm trên phố huyện cơ, cậu nhỉ?”

Cái từ “nhỉ” của bà kéo rõ là dài, giọng bà cũng uy nghiêm doạ cậu sợ suýt són ra quần. Cậu thương Trâm là thương thật lòng đó, nhưng cậu cũng thừa hiểu thế nào là môn đăng hậu đối. Mẹ cậu ưng Cẩm Chi, mẹ bảo lấy Chi rồi sau này tương lai cậu sẽ rộng mở, muốn làm quan là điều dễ như trở bàn tay thôi.

-“Bu nó để cậu tự phát biểu. Cậu thích Cẩm Chi thật hả?”

Ông lớn giọng, cậu ngậm ngùi gật đầu. Ông lại thắc mắc.

-“Không lẽ cậu thích ăn bún đến vậy sao?”

eTruyen.net

-“Đâu có…là thằng hai…thằng hai thích Trâm thầy ạ…con…con chỉ tới đưa thư tình cho tụi nó thui…”

Giọng cậu run rẩy, ông hỏi gấp quá làm cậu chẳng kịp suy nghĩ nhiều. Từ nhỏ cậu đã thế, có tội danh gì đổ hết cho thằng hai là xong. Cậu hai tính lầm lì, bà hai lại dặn cậu nhịn cậu cả nên lần nào được thầy triệu tập cậu cũng im im chịu trận. Lần này cũng không ngoại lệ, thầy tưởng cậu thích con gái hàng bún thật nên mở lời.

-“Thầy sắm lễ cho cậu hai đi hỏi vợ nhé, cậu thấy thế nào?”

Cậu hai mãi chẳng có phản ứng gì, vú Năm bên cạnh ghé tai cậu thì thầm khuyên cậu.

-“Cậu tạ ông đi cậu, cô Trâm nhanh nhẹn tháo vát, rước về coi như có thêm người làm miễn phí, mỗi lần bà hai ốm cậu đỡ vất vả. Sau này cậu thích ai thì cưới tiếp, cậu cho ai làm vợ cả chả được. Nhà cô Trâm nghèo, cô ấy cũng không dám đòi hỏi đâu.”

Vú Năm thương cậu hai vô cùng, cùng là con phú ông nhưng cậu cả ăn sung mặc sướng, ngược lại cậu hai tội nghiệp lắm. Bà hai hay ốm, thân phận lại thấp hèn nên không có người hầu kẻ hạ, ngay cả vú Năm muốn giúp gì đều phải lén lút sợ tai mắt của bà cả.

Giờ thì tốt rồi, có vợ là có thêm chỗ dựa.

Cậu hai hình như cũng hiểu ý vú Năm, cậu đồng ý với thầy rồi dập đầu ba cái tạ ơn. Cậu cả ngược lại sốc nghẹn, Trâm là của cậu, trước sau gì cậu cũng rước Trâm về thôi, sao cậu có thể dễ dàng để kẻ khác nẫng mất như vậy.

Cậu đợi thầy bu đi nghỉ, cậu liền lẻn ra ngoài, lén lút tới gặp Trâm. Trâm đang xắt hoa chuối cho khách ăn kèm với bún riêu, cậu vội vã ghé vào, vừa thở hồng hộc vừa thổ lộ.

-“Trâm à, thằng hai nhà tui sắp mang lễ sang hỏi cưới Trâm đó, nhưng Trâm đừng nhận lời nha. Trâm đợi tui, lấy Cẩm Chi xong rồi tui sẽ tới rước Trâm, đợi khi nào tui làm quan lớn tui sẽ cho Trâm làm vợ cả. Trâm đồng ý với tui nha Trâm. Tui biết thừa rùi ý, tui biết Trâm cũng thương tui, nên Trâm gật đầu một cái cho tui yên tâm nha…nha…nha…nha Trâm…”