Khí phi hồ sủng: Cưng chiều Vương phi bị vứt bỏ » Trang 93

Quyển 4: Yêu ma

Chương 92: Ma linh

Editor: Puck

Hiên Viên Mị giao lại sự tình, một nhóm bốn người liền đi tới Yêu giới, không đúng, phải nói là năm người, còn có Ảnh.

Trong xe ngựa, Thủy nhi được Hiên Viên Mị ôm vào trong ngực, Diệp Tử Phong và Vưu Diệc ngồi ở bên kia, xe ngựa rất rộng rãi, cũng không e ngại chật chội, Diệp Tử Phong hoàn toàn bị Vưu Diệc lôi kéo đảm đương kỳ đà cản mũi, Hiên Viên Mị thật sự rất khôi hài, cho nên Vưu Diệc liền mạo hiểm nguy hiểm đến tính mạng cũng không bằng lòng cưỡi ngựa.

Thủy nhi bất đắc dĩ nhìn bàn tay mân mê tới mân mê lui trên bụng nàng, “Mị, cẩn thận cục cưng bị chàng mân mê đến không có!”

Hiên Viên Mị hừ nói, “Mân mê tới không có là tốt nhất!”

Tất cả trong mắt Thủy nhi đều là nụ cười, nam nhân thật không được tự nhiên, rõ ràng thích, nhưng cố tình lại muốn ghen! Vén rèm lên nhìn một chút, tò mò hỏi nói, “Đây không phải là đường đi Huyền quốc sao?”

“Kết giới đi tới Yêu giới ở trong một rừng cây giữa Huyền quốc và Diệp quốc, như thế nào? Có mệt không? Có muốn nghỉ ngơi một chút không?”

Đọc FULL truyện tại đây

Thủy nhi lắc đầu một cái, nàng thật sự không có cảm giác gì, nàng thật sự rất hoài nghi nàng vốn không mang thai, nhưng Diệp Tử Phong cũng đã kiểm tra rồi, xác định nàng thật sự mang thai hơn năm tháng rồi! Suy nghĩ một chút nàng thay đổi thân thể chẳng qua mới hơn năm tháng mà thôi, ban đầu dùng thân thể Thủy Nguyệt Linh lâu như vậy cũng không mang thai, kết quả vừa thay đổi một cái ngược lại liền mang thai.

Mà theo cách nói của Diệp Tử Phong, ban đầu bởi vì còn có linh hồn của Thủy Nguyệt Linh ở đây, nàng chưa hoàn toàn lấy được thân thể kia, hơn nữa linh hồn của Thủy Nguyệt Linh hơi tà ác, cho nên không cách nào mang thai hài tử của Hiên Viên Mị!

Thủy nhi rất không thể nói gì, đứa nhỏ này có phải quá kén chọn không, hơn nữa nàng cũng không cảm thấy mình là người tốt!

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Hiên Viên Mị, Thủy nhi nhíu mày làm trò nói, “Không biết là ai nói đánh hắn hai chưởng cũng không có việc gì?”

“Phụt…” Vưu Diệc phun toàn bộ nước trà trong miệng ra ngoài, ánh mắt nhìn về phía bụng của Thủy nhi, Hiên Viên Mị vội vàng dùng ống tay áo che kín, mắt lạnh bắn về phía hắn

“Khụ khụ…” Vưu Diệc ho khan hai tiếng, tầm mắt chuyển sang bên, lời này ngược lại không sai… Đánh hai chưởng thật không có việc gì!

Hiên Viên Mị hôn lên trên mặt nàng, “Ta sợ nàng mệt mỏi, nhãi con đó mới sẽ không dễ dàng mệt mỏi như vậy!”

Thủy nhi liếc mắt, nàng biết nàng có thể mang thai là con hồ ly nhỏ, nhưng hắn có thể đừng luôn nhắc nhở nàng như vậy không, “Diệp Tử Phong, nữ nhân Yêu tộc mang thai đều như vậy sao?” Như vậy đến lúc thật sự có thể sinh ra một thằng nhãi con, không đúng, thật sự có thể sinh ra đứa bé sao? Nàng rất hoài nghi!

Diệp Tử Phong ôn hòa mà cười nói, “Không phải, Vương Hậu tương đối đặc biệt

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Thủy nhi nhíu mày, “Là ta đặc biệt, hay là nó đặc biệt?” Ngón tay chỉ chỉ vào bụng của mình.

Hiên Viên Mị bất mãn túm lấy tay của nàng, ôm nàng thật chặt vào trong ngực, “Thủy nhi có thể hỏi ta!”

Vưu Diệc cúi đầu, bả vai càng không ngừng rung động, không biết mấy lão đầu tử kia ở Yêu tộc khi nhìn thấy Yêu Vương Đế Tôn như vậy sẽ có cảm tưởng thế nào?

Thủy nhi xoay người nhìn về phía hắn, bất đắc dĩ thở dài, vốn thích ăn dấm rồi, kể từ sau khi biết nàng mang thai, càng thêm trầm trọng hóa thêm, nàng rất hoài nghi hắn có phải bị cục cưng nhập vào thân rồi không, quả thật giống như tiểu hài tử!

“Thủy nhi…” Hiên Viên Mị uất ức nhìn nàng, nàng lại nhìn hắn mà than thở, mới có cục cưng liền bắt đầu ghét bỏ hắn, cặp mắt không nhịn được trừng về phía bụng của nàng.

“Phì…” Lần này Vưu Diệc thật sự không nhịn được, “Ha ha…” Vừa cười vừa vỗ chân của mình, thật sự quá buồn cười rồi!

Hiên Viên Mị híp mắt nhìn về phía hắn, Vưu Diệc vội vàng che miệng mình, nhưng cơ mặt nhất định không nghe lời, hắn sao lại quên? Hiên Viên Mị chính là Hiên Viên Mị, Yêu Vương lạnh lùng vô tình đó, chỉ đối xử khác

loading