Khí phi hồ sủng: Cưng chiều Vương phi bị vứt bỏ » Trang 80

Chương 79: Hối hận

Editor: Puck

Thượng Quan Lăng giống như còn đắm chìm trong sự thật vừa mới biết được, có phần không hồi hồn được, tầm mắt rơi vào trên người Thủy nhi, giống như đang nhìn nàng, lại giống như cái gì cũng không nhìn.

Thủy nhi liếc nhìn Lăng Mạn Điệp bị đả kích, quay đầu lại nói với Hiên Viên Mị, “Mị, để cho nàng ta đi làm thế thân cho Lục Kiều Kiều đó được không?”

Lục Kiều Kiều được nuông chiều từ bé, thời gian mấy ngày lại bị hành hạ đến chết, Hoàng đế thương cảm tướng sĩ đương nhiên phải đưa một người mới tới rồi.

“Ảnh…”

Chỉ thấy bóng đen chợt lóe, Lăng Mạn Điệp đã biến mất không thấy, Thượng Quan Lăng hồi phục lại tinh thần, nhíu nhíu mày, “Hiên Viên đế…” Lăng Mạn Điệp là Hoàng hậu của hắn, phải xử trí như thế nào cũng là do hắn định đoạt, Hiên Viên Mị quá không để hắn vào trong mắt.

Lười phải nói nhảm với hắn, Thủy nhi trực tiếp kéo Hiên Viên Mị ra ngoài, Thượng Quan Lăng vội vàng kêu, “Linh nhi…”

Nhìn hai người không hề để ý tới hắn, ôm nhau rời đi, Thượng Quan Lăng nắm chặt hai quả đấm, nụ cười nơi khóe miệng khổ sở như vậy, có thể trách ai đây? Là hắn tự tay đẩy nàng ra, là hắn hết lần này đến lần khác vô tình hay cố ý tổn thương nàng, đều là lỗi của hắn! Bây giờ hắn biết sai rồi, hối hận rồi, nàng còn có thể cho hắn cơ hội không?

Đọc FULL truyện tại đây

Điện Cảnh Tuyên, Hiên Viên Mị trực tiếp ôm lấy người trong ngực, đặt lên giường, thân thể theo sát đè lên, Thủy nhi đưa tay sờ lên khuôn mặt hắn, “Sao vậy?”

Hiên Viên Mị thở dài một tiếng, ôm chặt nàng không thôi nói, “Thủy nhi, ta có việc phải về Yêu tộc một chuyến.”

Thủy nhi nhíu nhíu mày, cũng không hỏi hắn có chuyện gì, chỉ gật đầu một cái, “Ừ.”

“Thủy nhi…” Hiên Viên Mị bất mãn cau mày, biểu hiện của nàng không khỏi quá lạnh nhạt.

“Ha ha…” Khẽ cười hôn lên trên môi hắn, Thủy nhi nhìn tròng mắt đỏ như máu của hắn, nhẹ giọng nói, “Đừng bị thương.”

“Ừ, ngày mai ta sẽ trở về, không cho phép để cho người ta thừa cơ mà vào!” Người này tự nhiên nói tới Thượng Quan Lăng.

Ngày mai chính là lúc hai nước tỷ võ, mặc dù quan trọng, nhưng cho dù hắn không tham gia, cũng sẽ không có ai lộ liễu nói điều gì, hắn chỉ không muốn chia ra khỏi nàng quá lâu, vốn định mang theo nàng cùng nhau trở về Yêu tộc, nhưng suy nghĩ một chút vẫn thôi, người có ý đồ không an phận với vị trí của hắn ở Yêu tộc cũng không chỉ có một mình Ly Tâm, hắn không muốn để cho người ta biết nàng là nhược điểm của hắn, đặt nàng vào trong nguy hiểm, mặc dù lấy tu vi hiện giờ của nàng, những người khác đã không đủ để sợ hãi, nhưng hiện giờ không rõ tung tích của Ly Tâm, chỉ sợ nàng ta sẽ cấu kết với người khác ở trong tộc, Ly Tâm giỏi dùng độc nhất, khó lòng đề phòng.

Thủy nhi khẽ cười gật đầu, “Được.”

Từng nụ hôn nóng bỏng rơi lên trên cổ như ngọc trắng, môi lưỡi ẩm nóng từ từ dời xuống, lưu lại vết đỏ dày đặc, bàn tay kéo mở dây buộc trên eo nàng, khẽ xoa da thịt nõn nà nhẵn nhụi trơn mềm.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Thủy nhi cũng không ngăn cản hắn, chỉ nhíu nhíu mày, hỏi, “Ngày mai chàng sẽ kịp về chứ?” Nàng cho rằng hắn sẽ đi sớm về sớm, nhưng sao không hề thấy một chút dáng vẻ gấp gáp của hắn.

“Yên tâm, ta nói trở về được nhất định sẽ trở về được.”

Sau khi hoan ái tận xương, Hiên Viên Mị lẳng lặng nằm trên người nàng, nhìn người phía dưới hô hấp thong thả, giống như ngủ thiếp đi, ánh mắt dịu dàng đến có thể chảy ra nước.

Vừa định đứng dậy, lại bị kéo lại, mềm mại trên môi khiến cho hắn hơi mất khống chế, giữ chặt cái gáy của nàng, lưỡi dài linh hoạt tùy ý lật khuấy trong miệng nàng, cho đến khi nàng sắp hít thở không thông mới buông nàng ra, môi mỏng vẫn dính vào môi nàng như cũ, khẽ cười nói, “Thì ra Thủy nhi không bỏ được ta.”

Thủy nhi liếc hắn một cái, lẳng lặng nhắm mắt lại, lạnh nhạt nói, “Trở về sớm một chút.”

Hiên Viên Mị dịu dàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh của nàng, cúi đầu dùng sức mút tai nàng, một lần nữa lưu lại dấu vết đỏ tươi, lại hôn lên môi nàng, mới đứng dậy mặc quần áo.

Thủy nhi lẳng lặng nghe âm thanh sột sột soạt soạt kia, đợi đến khi trong phòng một lần nữa khôi phục yên tĩnh mới mở mắt ra, sững sờ nhìn cửa, đưa tay sờ lên tai, nơi đó dường

loading