Khí phi hồ sủng: Cưng chiều Vương phi bị vứt bỏ » Trang 75

Chương 74: Tỷ muội

Editor: Puck

Buổi sáng Thượng Quan Lăng mới vừa đi không lâu, Thủy Doanh Doanh liền tới Thái Hòa điện nói muốn tâm sự tình nghĩa tỷ muội với Thủy Nguyệt Linh, Thủy Nguyệt Linh có chút e ngại Thủy Doanh Doanh, đây là bóng ma lưu lại từ nhỏ, khi nàng ở phủ Thừa Tướng ngay cả hạ nhân cấp bậc thấp nhất cũng có thể tùy ý bắt nạt nàng, chứ đừng nói tới Thủy Doanh Doanh thân là đại tiểu thư phủ Thừa tướng rồi, sự tồn tại của nàng giống như là một món đồ chơi của Thủy Doanh Doanh, mất hứng có thể bắt nạt nàng, cao hứng cũng có thể đùa bỡn nàng.

Bởi vì hành hạ cả đêm nhìn qua Thủy Nguyệt Linh rất tiều tụy, sợ hãi nhìn Thủy Doanh Doanh, nhẹ giọng kêu lên, “Tỷ tỷ…”

Trước kia, Thủy Doanh Doanh không cho phép nàng gọi nàng ta như vậy, nhưng lần này nàng ta lại cười đáp, cũng khiến cho Thủy Nguyệt Linh có phần được sủng mà kinh ngạc.

Thủy Doanh Doanh lôi kéo tay nàng, ân cần hỏi, “Muội muội ở có quen không?” Giọng như vậy, quả thật coi như mình là nữ chủ nhân, mà Thủy Nguyệt Linh chỉ là một người khách.

Trong lòng Thủy Nguyệt Linh có phần không thoải mái, nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Trên mặt Thủy Doanh Doanh treo nụ cười hoàn mỹ, dịu dàng nói, “Như vậy cũng tốt, về sau tỷ muội chúng ta còn phải chăm sóc lẫn nhau mới đúng!”

Đọc FULL truyện tại đây

Thủy Nguyệt Linh không rõ ý tưởng gật gật đầu, có chút kỳ quái về thái độ của Thủy Doanh Doanh đối với nàng.

Hai người bàn luận chút việc nhà, Thủy Doanh Doanh vẫn tỏ vẻ ân cần, mà Thủy Nguyệt Linh chính là đáp lời cái có cái không, hơi khiếp nhược, trong mắt rõ ràng mang theo một tia e ngại, cũng không lâu lắm lại có người đến thông báo nói, Hoàng hậu nương nương mời họ đi Ngự hoa viên ngắm hoa, Hoàng hậu lên tiếng, làm sao có thể không đi? Thủy Nguyệt Linh lên tinh thần đi theo Thủy Doanh Doanh đi tới Ngự hoa viên.

Trong Ngự hoa viên, trừ Hoàng hậu Lăng Mạn Điệp ra, còn có Triển Tuyết Nhạn và hơn mười vị phi tần khác, trừ Lăng Mạn Điệp ra, tất cả tầm mắt dõi theo nàng đều mang ghen tỵ và thù địch, khiến cho nàng có phần không biết làm sao, nàng căn bản không cách nào thích ứng với tranh đấu gay gắt giữa nữ nhân.

Trong đầu đột nhiên nghĩ đến nếu là nữ nhân kia mà nói, nhất định sẽ không nhếch nhác giống như nàng vậy, nếu là Hiên Viên Mị mà nói, nhất định sẽ không để cho nàng ta rơi vào tình trạng luống cuống như vậy, càng nghĩ trong lòng càng không cam lòng, liếc nhìn Lăng Mạn Điệp, mặc dù trên mặt nàng ta mang theo nụ cười thản nhiên, lại khiến cho nàng cảm thấy sợ nhất, bởi vì đã từng bị hãm hại, nàng biết nàng ta là người rất có tâm cơ.

Thấp thỏm không yên hành lễ ngồi xuống bên cạnh, một đám nữ nhân nói là ngắm hoa, không bằng nói là chèn ép nàng, líu ríu nói chuyện không ngừng, nhưng mỗi câu mỗi lời nói đều cầm thương mang côn châm chọc nàng, Bị Thượng Quan Lăng tặng cho người, hầu hạ Hiên Viên Mị lâu như vậy, lại bị Hiên Viên Mị tặng trở lại, còn không biết xấu hổ dính lấy Thượng Quan Lăng không buông, nàng có thể nghe ra khinh miệt và đố kỵ trong đó, nhưng nàng chỉ nắm chặt nắm tay, cúi đầu nghe, không dám phản bác, hiện giờ Thượng Quan Lăng không có ở đây, không có ai làm chỗ dựa cho nàng, nàng căn bản không phải đối thủ của đám nữ nhân này, nàng càng sợ Lăng Mạn Điệp lại hãm hại nàng, khiến Thượng Quan Lăng ghét nàng.

Nói chuyện khó nghe nhất trong đám nữ nhân này phải kể đến Triển Tuyết Nhạn rồi, Triển Ưng tay cầm binh quyền, hiện giờ Triển Ngạo Thiên cũng nhận được thưởng thức của Thượng Quan Lăng, địa vị của nàng ta ở hậu cung ngay dưới Lăng Mạn Điệp, mà ngay từ lúc ở Vương phủ nàng ta đã thầm hận Thủy Nguyệt Linh từ lâu rồi, tự nhiên sẽ không khách khí, lời nói ra chanh chua tới cực điểm.

Lăng Mạn Điệp chỉ tao nhã nâng trà, trên mặt mang nụ cười thản nhiên, không nói lời khó nghe gì, cũng không hề có chút ý tứ khuyên can nào, ánh mắt vô tình hay cố ý quét qua Thủy Doanh Doanh, đối phương đáp lại nàng một ánh mắt yên tâm, Lăng Mạn Điệp nhếch miệng lên một độ cong hơi lớn hơn một chút.

Không ai trông thấy trao đổi giữa hai người, Lăng Mạn Điệp liếc nhìn Triển Tuyết Nhạn, trong mắt xẹt qua vẻ khinh miệt, nữ nhân ngu xuẩn! Nàng nhịn nàng ta lâu như vậy, chỉ vì biểu ca cần lôi kéo Triển Ưng, nhưng hiện giờ nàng lại cảm giác mình rất buồn cười, suy nghĩ cho hắn như vậy, thậm chí bức ép mình tiếp nhận đông đảo nữ nhân của hắn, nhưng quay đầu lại, vị trí của nàng ở trong lòng hắn cũng không hơn gì cái này, nàng cần gì phải hiểu chuyện tính toán mọi nơi cho hắn như vậy chứ? Bây giờ nàng đã không hề đi hy vọng xa vời tình yêu của hắn nữa, nàng chỉ muốn giữ được địa vị của mình, trừ đi người mình nhìn không thuận mắt!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Đột nhiên, mấy kẻ mặc áo đen lướt đến một đám nữ nhân, cầm đại đao sáng loang loáng trong tay, xông đến liền chém tới một đám nữ nhân.

“A… Thích khách…”

“Cứu mạng…”

Biến cố đột nhiên xuất hiện, dọa sợ tới mức mấy phụ nhân thét chói tai không dứt, khắp nơi tán loạn, thị vệ nghe tiếng mà đến, đánh nhau trong chốc lát với mấy kẻ mặc áo đen, lại một người cũng không bắt được, mấy phi tần bị chém chết tại chỗ, những người khác cũng đều bị chút vết thương nhẹ, duy chỉ có Triển Tuyết Nhạn không hư hao chút nào.

Bình tĩnh lại, mọi người mới phát hiện không thấy Thủy Nguyệt Linh, thi thể trên đất cũng không có nàng ta, trong lúc nhất thời trong lòng vừa cao hứng lại sợ Thượng Quan Lăng giận chó đánh mèo, lại thêm kinh sợ trước, tất cả mọi người thấp thỏm lại hoảng hốt về nghỉ ngơi.

Sau khi Thượng Quan Lăng biết được lập tức phái người đi thăm dò, lại phát hiện đủ mọi dấu hiệu đều chỉ đầu mũi về phía Triển Tuyết Nhạn, Thượng Quan Lăng giận không kiềm chế được, hắn luôn biết việc Triển Tuyết Nhạn phách lối, nhưng mà hắn nể mặt mũi Triển Ưng mà mở một mắt nhắm một mắt, nhưng mà hôm nay nàng rõ ràng dám động đến Linh nhi!

Trong địa lao, Thượng Quan Lăng tức giận đùng đùng nhìn nữ nhân bị trói trên giá

loading