Khí phi hồ sủng: Cưng chiều Vương phi bị vứt bỏ » Trang 67

Chương 66: Tửu lâu phong ba

Editor: Puck

Dù sao Hiên Viên Mị sống ở trong cung cũng không làm gì, cho nên liền dứt khoát tiến về phía Diệp quốc sớm một chút, trên đường còn có thể thuận đường du ngoạn một phen.

Bên ngoài Hoàng liễn, cung nữ thái giám đi theo cũng cách được thật xa, đó là Tiêu tổng quản căn dặn, nhưng là mặc dù cách khá xa, vẫn có thể nghe tiếng rên rỉ đứt quãng đè nén trong Hoàng liễn truyền vào trong tai, các cung nữ đều đỏ mặt, bọn thái giám cũng lúng túng làm bộ như không nghe được.

Thật ra thì điều này cũng không có gì, hoàng đế luôn luôn tam cung lục viện, lúc xuất hành mang theo một đám nữ nhân quả thật là chuyện quá đỗi bình thường, bệ hạ của bọn hắn coi như tốt, chỉ dẫn theo hai người.

Thủy nhi có chút cắn răng nghiện lợi nhìn vẻ mặt tà ác của nam nhân, lại không nén được rên rỉ ra tiếng, nàng không phải chỉ đề nghị bọn họ chuồn êm đi ra ngoài nhìn soái ca sao? Làm ơn! Nàng cũng chỉ là tùy tiện nói, cũng không phải thật sự muốn đi nhìn soái ca, chuồn êm mới là trọng điểm có được không? Nàng chỉ không thích bị một đám người vây quanh như vậy, hoạt động giống như con kiến, kết quả một câu nói sai, lại khiến cho người nào đó đổ bình dấm chua, tuyên bố nhất định phải thỏa mãn nàng, sao nàng cảm thấy hắn tương đối thỏa mãn?

Khuôn mặt điên cuồng của Hiên Viên Mị nhìn nàng, cánh tay cố định vòng eo của nàng, càng thêm dùng sức va chạm, mập mờ cắn lỗ tai của nàng, giọng nói hấp dẫn mị hoặc, “Thủy nhi, thoải mái không?”

“Ưm… Chàng dừng lại cho ta… A… Nhẹ một chút…” Thủy nhi khóc không ra nước mắt, “Mị… Ta sai rồi…”

Đọc FULL truyện tại đây

“Chỗ nào sai rồi?” Dứt lời, cũng không cho nàng cơ hội nói chuyện, cúi đầu chặn môi nàng lại, càng thêm càn rỡ chiếm đoạt bốn phía.

Thủy nhi quấn thật chặt ở trên người hắn, không có sức lực lại đi suy nghĩ gì khác, trong mắt khép hờ chỉ còn lại mặt của hắn, theo bản năng nghênh hợp hắn điên cuồng đụng chạm.

Thủy nhi khẽ tựa đầu vào trên vai hắn, mắt khép hờ, dáng vẻ lười biếng kia giống như con mèo nhỏ ăn no.

Tất cả trong đáy mắt Hiên Viên Mị đều là thỏa mãn, dịu dàng giúp nàng sửa sang lại áo xốc xếch, Thủy nhi nhìn gò má hoàn mỹ của hắn, đến gần hôn một cái, lại cọ xát trên vai hắn, khóe miệng hơi nhếch lên, cũng là dáng vẻ thỏa mãn.

Ban đêm, trăng sáng sao thưa, trong trạm dịch có hai bóng đen chợt lóe lên, ngày hôm sau, đội ngũ đi theo vẫn như trước trùng trùng điệp điệp đi tới Diệp quốc, chỉ có điều trong Hoàng liễn vẫn che phải nghiêm nghiêm thật thật, chưa bao giờ thấy Hiên Viên Mị ra mặt.

Biên thành, một thành trì gần Huyền quốc nhất của Diệp quốc, náo nhiệt phồn hoa, trên căn bản có một nửa người của đều là người Huyền quốc, thật ra thì người của hai nước này bất kể là diện mạo hay trên trang phục không khác nhau bao nhiêu, nhưng từ trong khẩu âm vẫn là có thể nghe ra được.

Khi hai nước tỷ võ, dân gian cũng sẽ cử hành một chút hội thi thơ và tỷ võ kiểu nhỏ gì đó, bày tỏ hoan nghênh Hoàng đế nước khác, biểu hiện quốc gia mình hữu nghị, đến lúc đó sẽ cực kỳ náo nhiệt, cho nên có không ít người sẽ đặc biệt tới trước nhào vô náo nhiệt, vì vậy trong khoảng thời gian này trong biên thành Diệp quốc, người Huyền quốc đang chậm rãi tăng nhiều, phản ánh ra ngoài trước hết chính là biên thành.

Huyên náo thật lớn, Thủy nhi miễn cưỡng nửa tựa vào trên người Hiên Viên Mị, ánh mắt nhàn nhạt quét mắt chung quanh, nàng thật đúng là có rất ít cơ hội đi dạo phố như vậy, đời trước trên căn bản không đi dạo phố, sau khi xuyên không tới đây, cũng vẫn không có cơ hội đi dạo, mỗi lần đi ra ngoài đều có mục đích, dĩ nhiên cũng bởi vì nàng không có bao nhiêu hứng thú với đi dạo phố.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hiên Viên Mị liếc nhìn tửu lâu trước mặt, dịu dàng hỏi, “Đói bụng không?” Thấy Thủy nhi gật đầu liền ôm nàng đi tới tửu lâu.

Tửu lâu này có tổng cộng ba tầng, lầu hai mặc dù tương đối yên tĩnh, mỗi gian phòng vẫn có vài bàn, nhưng là gần đây việc làm ăn của tửu lâu đặc biệt náo nhiệt, nhã gian ở lầu ba đã sớm đầy, cho nên tiểu nhị cẩn thận dẫn bọn hắn đến lầu hai, Thủy nhi cũng sẽ không so đo những chuyện này, lôi kéo Hiên Viên Mị ngồi xuống một bàn trống.

Tiểu nhị vừa đi, Hiên Viên Mị liền một phát kéo Thủy nhi lên trên đùi, tiến tới bên tai nàng nhẹ giọng nói, “Thủy nhi, không cần khách khí như vậy.”

Thủy nhi trợn mắt, cho nên phải dính chung một chỗ mới gọi không khách khí? Bĩu môi, buông lỏng thân thể dựa vào trong ngực hắn, xác thực như vậy tương đối thoải mái!

Người chung quanh vốn

loading