Khí phi hồ sủng: Cưng chiều Vương phi bị vứt bỏ » Trang 2

Quyển 1: Vương Phủ Thiên.

Chương 1: Vương Phi bị vứt bỏ

Editor: zNguyệt Tiếu

Đêm, đã rất sâu, bóng đen dày đặc trải dài trên bầu trời, không có ánh trăng, cũng không tìm được một ngôi sao nào.

“Bịch” Thuỷ ngã người về phía giường lớn, thân thể nhỏ nhắn bị tung lên một cái sau đó liền không nhúc nhích.

Nhiệm vụ đêm nay làm cho nàng thiếu chút nữa thì không thể về được, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ánh đèn trong phòng ấm áp nhu hoà, chiếu một vầng sáng lên gương mặt xinh xắn của nàng, lông mày tinh tế khẽ nhíu lại, lông mi thật dài ở mí mắt, đường cong tuyệt đẹp ở sống mũi nhỏ nhắn, cánh môi đỏ thắm sáng bóng mê người, trên trán có nốt ruồi son nhỏ màu đỏ càng làm cho khuôn mặt ngây thơ có thêm vài phần quyến rũ. Mặc dù nốt ruồi nhỏ nhưng nếu có người gặp qua gương mặt của nàng chắc chắn sẽ không quên nốt ruồi kia.

Thân thể nhỏ nhắn nằm trên giường rộng lớn nhìn có vẻ có chút mảnh mai, khiến cho người ta yêu mến, cho dù là người đã từng thấy nàng tàn nhẫn giết người, cũng sẽ làm cho người đó vô tình buông lỏng cảnh giác.

Hô hấp dần dần ổn định, lông mày vẫn nhíu lại như cũ, đột nhiên nốt ruồi ở trên trán của nàng càng lúc càng hồng cho đến khi phát ra ánh sáng chói mắt đỏ như máu, sau đó mọi thứ yên tĩnh trở lại, người trên giường dường như đã tiến vào mộng đẹp, lông mày nhíu lại đã lặng lẽ buông ra từ sớm, khoé môi tươi cười nhếch lên có chút ngọt ngào.

Đọc FULL truyện tại đây

Mở mắt ra lần nữa, Thuỷ nhìn thấy màn che xám xịt làm nàng sửng sốt một chút, nàng đúng ra nên nhìn thấy trần nhà mới phải chứ? Thuỷ hết sức giật mình, trong đầu nàng dần dần hiện ra một đoạn trí nhớ của người khác, nhưng mà trí nhớ này không hề có chút vui vẻ nào, nhưng lại làm cho nàng hiểu hoàn cảnh hiện tại của mình, nàng xuyên không rồi! Thân phận của thân thể này là con thứ hai của thừa tướng đương triều, Thuỷ Nguyệt Linh. Trong một lần say rượu, mẹ của nàng được Thuỷ Thừa tướng sủng hạnh sau đó liền có nàng, nhưng mẹ nàng bị bệnh mất sớm, cha cũng không thích nàng, từ nhỏ đã bị người ta khi dễ, nhát gan yếu ớt.

Không hiểu vì sao, Thuỷ Thừa tướng chẳng bao giờ quan tâm đến nàng đột nhiên lại cầu xin hoàng thượng một thánh chỉ, gả nàng cho Lăng Vương – Vương gia Diệp quốc nổi danh lãnh khốc. Mặc dù gương mặt của Lăng Vương luôn rất lạnh lùng nhưng hắn cũng là đệ nhất mỹ nam Diệp quốc, cho nên Thuỷ Nguyệt Linh nghĩ rằng cha nàng cuối cùng cũng để ý đến nàng, muốn bồi thường cho nàng, vì vậy vô cùng vui vẻ đi lấy chồng, nhưng nàng không ngờ rằng chờ đợi nàng là một cơn ác mộng.

Trong đêm tân hôn, nàng nhìn thấy nam tử tuấn mỹ xốc khăn voan* của nàng lên, tim liền đập nhanh, hai gò má đỏ ửng, nhưng mà hắn lại cười lạnh một tiếng, cởi áo cưới đỏ thắm trên người nàng ra, không đợi nàng phục hồi tinh thần từ trong khiếp sợ, đã dùng sức kéo hai chân của nàng ra, nửa thân dưới giống như bị xé rách truyền đến đau đớn, làm nàng thảm thiết kêu lên, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Nam tử chỉ cười lạnh, trong cơ thể nàng thô bạo ra vào, nàng khóc thút thít, khổ sở van nài cũng không làm cho hắn có một chút thương tiếc nào, nhìn thấy trong mắt hắn tràn đầy hận ý, nàng kinh ngạc sợ hãi, cũng có nghi ngờ và khó hiểu, cuối cùng nàng liền hôn mê.

Sau khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang ở trong một cái sân cũ nát, thậm chí so với chổ của nàng ở phủ Thừa Tướng còn tàn tạ hơn, cả tiểu viện chỉ có mình nàng, quản gia cũng đã từng nói với nàng, là từ nay về sau nàng không được phép bước ra khỏi tiểu viện nữa bước, mỗi tháng sẽ có một tỳ nữ mang đồ đến cho nàng, nàng là do hoàng đế tự ý gả cho Lăng Vương, Lăng Vương dù có không vừa lòng, cũng không thể để cho nàng chết đói, nhưng mà mỗi lần tỳ nữ kia đến, một câu cũng không nói, chỉ để lại đồ cho nàng sau đó liền bỏ đi, hoặc là sẽ liếc nàng một cái, cho nên nàng cũng không biết ở đây là đâu.

Trùng hợp là nàng không cẩn thận bị bệnh ngay giữa tháng, cho nên không ai biết, đương nhiên, cũng không ai tìm đại phu giúp nàng, vốn là cảm lạnh một chút nhưng càng để lâu càng nghiêm trọng, lại thêm uất ức tích tụ trong lòng. Cứ như vậy, Thuỷ liền xuyên qua đến trên người nàng.

Khoé miệng Thuỷ gợi lên một nụ cười lạnh, bồi thường gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ mà thôi! Nàng và tỷ tỷ được gả vào hoàng cung đều giống nhau, cho dù có được sủng ái đi nữa, cuối cùng củng chỉ là một quân cờ!

Sắp xếp lại trí nhớ trong đầu, nàng phát hiện nơi này cũng không hẳn là cổ đại, mà là một thế giới hoàn toàn khác biệt, người ở đây tu tập là linh lực, thần kỳ hơn so với nội lực – đó là một loại năng lực.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Thuỷ nhíu mày, Thuỷ Nguyệt Linh từ nhỏ đã co đầu rút cổ tại tiểu viện cũ nát kia, cho nên đối với thế giới này cũng không có nhiều hiểu biết, có thể biết được linh lực cũng đã là kỳ tích rồi. Thuỷ xem lại trí nhớ của thân thể này một lần nữa, xác định là không còn tin tức nào hữu dụng nữa, mới bò dậy, ngồi vào trước bàn trang điểm, trên bàn trang điểm có một cái kính nho nhỏ, đã dính rất nhiều bụi bặm, tuỳ ý lau hai cái, nhìn thật kỹ dung mạo của nàng trong gương, Thuỷ Nguyệt Linh này, ngay cả dung mạo của mình cũng không nhớ rõ ràng.

Nhìn gương mặt xa lạ trong gương, trong lòng có chút không tự nhiên, nhưng mà hình dáng của Thuỷ Nguyệt Linh cũng không tệ cho lắm, tuy không tính là tuyệt sắc nhưng cũng là thanh tú đáng yêu, dáng dấp giống như Lâm muội muội yếu đuối làm cho người ta muốn thương yêu. Trùng hợp là trên trán cũng có một nốt ruồi son giống nàng, khoé miệng giương nhẹ, liền giống như đang tươi cười quyến rũ,gương mặt thanh tú liền trở nên xinh đẹp mê hoặc lòng người.

Tay Thuỷ vuốt ve gương mặt, lẩm bẩm nói, “Cũng không tệ lắm! Có thế mê hoặc cũng có thể hấp dẫn người khác!” Về sau nàng chính là Thuỷ Nguyệt Linh rồi, có điều nàng không phải lại là Thuỷ Nguyệt Linh mặc cho người khác ức hiếp!

Tuỳ ý xử lý một chút, làm cho bản thân không nhìn giống mấy tên ăn mày, sau đó sờ sờ cái bụng đang đói, nàng hướng đến phòng bếp nho nhỏ, nàng chiên cơm trước để lắp đầy bụng, rồi đến phía sau viện xách hai thùng nước, từ từ đun nóng, đổ vào bồn tắm, nàng thoải mái ngâm mình trong bồn, Thuỷ Nguyệt Linh nhắm mắt suy nghĩ về cuộc sống sau này của nàng.

Đây chính là thế giới linh lực, mặc dù thân thủ của nàng linh hoạt nhưng cũng không đủ, hơn nữa thân thể này chắc chắn không thể phát huy trình độ lúc trước của nàng. Điều này làm trong lòng có chút buồn bực, nàng chán ghét nhất là cảm giác lực bất tòng tâm, nàng không thể nào là kẻ yếu được, mở mạnh mắt ra, trong mắt đều là kiên định, nàng nhất định phải tu tập linh lực!

Nhưng mà hiện tại cái gì nàng cũng không biết, muốn học cũng không biết phải làm như thế nào, cần phải suy nghĩ kỹ một chút!

Cho đến lúc nước trở nên lạnh, Thuỷ Nguyệt Linh mới đứng dậy tìm một bộ y phục cũ, có thể coi là sạch sẽ lấy ra mặc.

Mặc dù chỉ có một mình, nhưng nàng cũng không có cảm giác cô đơn, cũng không thấy khổ sở, từ đó đến giờ nàng cũng chỉ có một mình, điều đó đã trở thành thói quen sống một mình của nàng, chỉ có điều trước kia ở biệt thự sang trọng, bây giờ thì ở tại một tiểu viện cũ nát mà thôi!