Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 - Trang 42

Chương 25. Hóa ra chỉ là một vở kịch !

Chương 25.1

Mắt Mạc Sở Hàn vằn đỏ, khuôn mặt tuấn tú xanh mét, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, suýt nữa rời bỏ. Hắn nghiến răng vung nắm đấm vào Lương Tuấn Đào nhưng bị đối phương giành trước, bắt được cổ tay rồi phản công một cái.

“Rắc!” Xương cốt rời khỏi vị trí, cổ tay hắn bị vặn bẻ. “A!” Mạc Sở Hàn gấp gáp kêu đau, mồ hôi bên thái dương rơi xuống, hắn cắn răng nhịn vào không hé răng.

“Xem tính tình cậu kìa!” Lương Tuấn Đào khinh thường đẩy hắn ra, phủi phủi tay, động tác đứng dậy vẫn thong thả ung dung như trước.

Thôi Liệt vội chạy đến đỡ lấy Mạc Sở Hàn, anh ta hung hãn nhìn chòng chọc Lương Tuấn Đào một cái, ánh mắt muốn bao nhiêu ác độc liền có bấy nhiêu.

Lương Tuấn Đào trở về bên cạnh Lâm Tuyết, một tay kéo cô vào lòng, một tay xoa nhẹ gò má xinh đẹp, ý cười bên môi ngấm ngầm ma mị: “Bà xã, em là bông hoa xinh đẹp, khó tránh khỏi việc gọi ong mật đến vo ve vây quanh. Sau này chú ý một chút, ra cửa dẫn theo anh làm hộ hoa sứ giả, con sâu nào dám tơ tưởng em, ông xã đây sẽ thay em đập chết hắn!”

“…” Dù sao hắn cũng chưa nói cô là thịt thối gọi ruồi bọ đến, Lâm Tuyết lườm Lương Tuấn Đào một cái, đẩy bàn tay đặt ở eo mình ra, xoay người lập tức rời đi.

Lương Tuấn Đào cũng không tức tối, hắn xoay người lại, liếc hai anh em Vân gia đang nhìn trộm mặt nhau, lại nhìn Mạc Sở Hàn với mắt cá chân bị thương, cổ tay bị bẻ, lạnh lùng phác ra nụ cười châm biếm, cảnh cáo nói: “Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh chẳng có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát – đập – chết – không – thương – lượng!”

*

Trở lại Lý gia, Vân Thư Hoa để Vân Đóa đi tắm nước ấm, thay quần áo đẹp, buổi tối đưa cô cùng đi ăn cơm.

Vân Đóa luôn nghe lời anh trai, liền theo người giúp việc tới phòng tắm.

Đuổi Vân Đóa đi rồi, Vân Thư Hoa vào thư phòng riêng, sau đó dùng điện thoại cá nhân bấm một dãy số.

Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông ngưng trọng, anh ta cầm ống nghe như đang suy nghĩ vấn đề gì đó.

Điện thoại vang lên vài tiếng, kết nối xong, từ bên trong truyền ra giọng nói quen thuộc của Lâm Tuyết: “Thư Hoa, anh tìm em sao?”

Sắc mặt Vân Thư Hoa ứ đọng, đôi mặt đẹp hiện lên thần sắc ngọt ngào xen lẫn thống khổ, một lúc lâu sau anh ta vẫn chưa lên tiếng.

“Thư Hoa, là em nè! Em là Lâm Tuyết, anh có nhớ em không? Em cũng rất nhớ anh!” Giọng Lâm Tuyết vẫn trong trẻo êm tai như vậy khiến anh ta hồn khiên mộng nhiễu (1). Nhưng lời nói kia cả đời này cũng không có khả năng là nói với anh ta. “Thư Hoa, sao thế? Chẳng lẽ nghe thấy giọng nói của em lại vui mừng đến độ choáng váng sao? Em yêu anh!”

Cả người chấn động, biết rõ là giả, nhưng Vân Thư Hoa vẫn xúc động sâu sắc. Cô nói yêu anh ta! Cô nói yêu anh ta! Lâm Tuyết nói yêu anh ta…

“Ha ha ha…” Từ điện thoại truyền tới tiếng cười chói tai, là giọng con gái trẻ trung nhưng hoàn toàn khác Lâm Tuyết: “Giỡn với anh thôi, anh không nên tưởng thật chứ! Ha ha ha…” Cất tiếng cười trong chốc lát, cô ta lại đổi giọng, giọng nói thần kì giống y Lâm Tuyết: “Thư Hoa, em là Lâm Tuyết, em nhớ anh! Em rất nhớ anh!”

“Câm miệng!” Vân Thư Hoa mạnh mẽ nhắm chặt mắt, xua đuổi loại mê hoặc trầm luân này, anh ta mở miệng, tiếng nói ôn hòa trước giờ trở nên hờn giận: “Đằng Nguyên Thiên Diệp, loại trò chơi này không hay chút nào!”

“Ha ha…” Giọng cười con gái biến thành tiếng leng keng dễ nghe, giòn tan như châu ngọc chạm vào nhau, cất tiếng cười trong chốc lát, đột nhiên tiếng cười dễ nghe biến thành giọng đàn ông cảnh cáo mang theo sát khí mười phần: “Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh không có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát sẽ đập – chết – không – thương – lượng!”

Giọng điệu và âm sắc giống Lương Tuấn Đào như đúc, gần như khiến người ta tưởng lầm rằng Lương Tuấn Đào đang nói chuyện.

Vân Thư Hoa tức giận đến mức cả người run run, anh ta chất vấn cô gái: “Cô theo dõi tôi sao?”

“Người ta quan tâm đến anh mà!” Đằng Nguyên Thiên Diệp khôi phục lại giọng nói của mình, mang theo một tia yếu ớt: “Thư Hoa, người ta nhớ anh! Thực sự nhớ lắm … nhớ lắm!”

Đáng tiếc, sự nhung nhớ của cô ta không cách nào chạm được vào người đàn ông này. Vân Thư Hoa không để lộ chút cảm động nào, anh ta hờ hững, lạnh nhạt trách mắng: “Ồn ào đủ chưa?”

Thấy anh ta có vẻ giận dữ, Đằng Nguyên Thiên Diệp mới không tiếp tục ầm ĩ, cô ta có chút mất hứng: “Mỗi lần gọi điện thoại cho em đều là vì cô gái tên Lâm Tuyết kia, đúng là không thú vị!”

“…” Vân Thư Hoa hơi yên lặng, bởi lần này anh ta gọi cho đối phương vẫn là vì Lâm Tuyết.

“Sao? Lại bị em đoán trúng rồi!” Đằng Nguyên Thiên Diệp để ý không tha, còn sẳng giọng nói: “Nếu anh bảo không hỏi chuyện Lâm Tuyết, mà là nhớ thương em, đặc biệt hỏi thăm em, vậy bảo em vì anh làm gì cũng được!”

Nhưng yêu cầu này đối với Vân Thư Hoa mà nói hoàn toàn không làm được! Anh ta chỉ nhớ thương Lâm Tuyết, mỗi lần tìm Đằng Nguyên Thiên Diệp đều là vì cô, bằng không anh ta căn bản không muốn tiếp tục qua lại với cô gái người Nhật này.

“Đừng làm rộn, ” sự tao nhã trời sinh cộng với việc tu dưỡng khiến anh ta ngay cả khi tâm tình không tốt cũng có thể duy trì được phong độ , “Thiên Diệp, anh tìm em có việc!”

“Hừ!” Đằng Nguyên Thiên Diệp hừ lạnh, “Chuyện Lâm Tuyết em mặc kệ!”

“Em phải quản!” Giọng Vân Thư Hoa mềm xuống, dụ dụ dỗ dỗ: “Giúp anh, anh sẽ nhớ kỹ em!”

Đằng Nguyên Thiên Diệp xưa nay không có sức chống cự với sự dịu dàng này, bây giờ cô ta đành hạ vũ khí đầu hàng: “Được rồi được rồi! Lần này anh muốn em làm gì? Vẫn bắt chước giọng cô ta nói chuyện điện thoại với người đàn ông khác ư? Tiếp tục khiến chồng cô ta ghét cô ta!”

Vân Thư Hoa nhăn mày, nói: “Cùng một chuyện làm đến 2 lần, em cho rằng Lâm Tuyết ngu ngốc sao? Hơn nữa Lương Tuấn Đào cũng không dễ gạt như Mạc Sở Hàn!”

Chủ yếu nhất là tính cách Lương Tuấn Đào khác với Mạc Sở Hàn. Dù hiểu lầm Lâm Tuyết, hắn cũng sẽ cho cô cơ hội và quyền được giải thích, còn tin lời giải thích của cô. Mạc Sở Hàn thì khác, hắn thẳng tay trừng phạt cô, hoàn toàn không muốn nghe bất cứ lời ngụy biện nào.

“Vậy anh muốn em làm gì đây?” Đằng Nguyên Thiên Diệp bất đắc dĩ hỏi han, ai bảo cô thích người đàn ông này chứ! Từ lần đầu tiên thấy anh ta ở Nhật Bản, cô đã biết anh ta là kiếp nạn đời này kiếp này mình trốn không thoát!

“Thiên Diệp, anh biết bản lãnh của em rất cao, lại có nhẫn thuật… Trong thời gian này em có thể giúp anh bảo vệ Lâm Tuyết an toàn không? Lý Ngạn Thành muốn ám sát cô ấy, Hoắc gia tùy thời cũng ngấp nghé hi vọng bắt cô ấy làm con tin, tình hình của Lâm Tuyết rất nguy hiểm! Dù có Lương Tuấn Đào bảo vệ, anh sợ có lúc sơ sẩy!”

“Ôi!” Đằng Nguyên Thiên Diệp cười quái dị: “Vân Thư Hoa, anh quả nhiên không khiến em thất vọng! Anh cho rằng em rất nhàn nhã sao? Em cho anh biết, gần đây chị bận yêu đương, không có thời gian phụng bồi!”

*

Sợ Lâm Tuyết không chịu chuyển chỗ ở, tối hôm đó ăn cơm xong, Lương thủ trưởng cố ý đích thân qua ký túc xá thu dọn đồ đạc giúp cô.

Vị Thủ trưởng này! Đúng là hành vi lưu manh vô lại!

Đối với cái tên Lương lưu manh chuyên ngành bá đạo, Lâm Tuyết tỏ ra bất đắc dĩ. Cô cố gắng nói đạo lý cùng hắn: “Em thích thanh tĩnh, trước khi kết hôn em muốn ở ký túc xá độc thân.”

“Muốn thanh tĩnh thì lên núi ẩn cư, trong quân khu nào có gì yên tĩnh?” Lương lưu manh cười nhạt với kháng nghị của cô, động tác trong tay không ngừng lại chút nào. Hắn cất quần áo và đồ dùng vào một cái vali lớn, sau đó khóa lại, cầm lên, lúc này mới nói tiếp: “Hơn nữa, chúng ta đã kết hôn rồi, chỉ thiếu nghi lễ mà thôi!”

Nhìn hắn vừa nói chuyện vừa mang theo vali hướng về phía cửa, Lâm Tuyết đứng đó không động đậy.

“Đi thôi!” Lương Tuấn Đào quay đầu lại quan tâm vợ mình, sao cô cứ thích gây mâu thuẫn với hắn thế chứ! Hắn nở nụ cười tà tứ, giọng nói ma quỷ vang lên: “Ngoan ngoãn đi, buổi tối ông xã sẽ thương em thật tốt!”

Trong Quân giới sao lại có kẻ bại hoại này! Lâm Tuyết hung dữ trừng mắt nhìn hắn, bước chân tăng tốc lướt qua, không thèm sóng vai cùng hắn. Dù có chuyển chỗ, cô cũng muốn để hắn hiểu rõ — cô là bị hắn cường quyền áp bách chứ không phải cam tâm tình nguyện!

*

Có lẽ bị sự việc ban ngày kích thích nên Lương lưu manh thú tính đại phát, khi chiếm hữu Lâm Tuyết, hắn có chút nóng vội, không cẩn thận làm cô bị đau.

Nhìn cô đau đớn nhíu mày, hắn vội ngừng lại, giúp cô vỗ về chỗ đau nhức. Thật quá mất mặt, ở trước mặt cô, hắn cứ như mao đầu tiểu tử (2) hấp tấp xao động không biết nông sâu, luôn làm đau Lâm Tuyết.

“Rất xin lỗi, bà xã! Em còn đau không?” Lương Tuấn Đào phát hiện ra sắc mặt cô không tốt, liền hôn hôn môi cô, quan tâm hỏi han: “Không thoải mái à?”

“Ừ!” Lâm Tuyết đưa tay che mắt, tránh đối diện với ánh mắt sáng quắc của người đàn ông kia: “Cả người mệt mỏi giống như bị cảm!”

Lương Tuấn Đào nghe vậy vội lật hạ thân, đi lấy thuốc cảm cho cô.

Nhìn sống lưng to lớn mạnh mẽ, trong mắt Lâm Tuyết xuất hiện một tia phức tạp. Còn gì mà cô chưa hài lòng với hắn chứ? Vì sao trong lòng cô luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó, trống trơn vắng vẻ viển vông.

Cô như thấy được kết quả cuối cùng giữa mình và hắn, sau khi tình cảm mãnh liệt tan hết sẽ là cô đơn lạnh lẽo và thê lương. Người đàn ông quyền thế ngập trời, bên cạnh hắn phụ nữ ưu tú nhiều như cá dưới sông, ngoài thân thể trẻ trung, cô dường như cái gì cũng tệ. Mà thân thể này, sớm muộn gì sẽ có một ngày hắn thấy chán ghét.

*

Hầu hạ Lâm Tuyết uống thuốc xong, Lương Tuấn Đào thấy sắc mặt cô mệt mỏi cũng không tiếp tục ép buộc, liền để cô ngủ yên.

Cả người hắn khô nóng, ngập tràn dục niệm chưa phát tiết ra, hắn ngủ được chỗ nào chứ?

Lăn qua lộn lại trên giường, nghe tiếng hít thở nho nhỏ đều đặn của người phụ nữ bên cạnh, hắn thật sự ghen tị vì cô có giấc ngủ chất lượng cao như vậy.

Đây có lẽ là sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ! Thông thường, phụ nữ không có dục niệm có thể ngủ ngon bên cạnh đàn ông, còn đàn ông không có dục niệm nằm cạnh phụ nữ lại rất khó ngủ, hơn nữa đây lại là người phụ nữ hắn muốn ở trên đến cực độ nhưng lại không thể ở trên được!

Lương Tuấn Đào dứt khoát xoay người ngồi dậy, hắn vặn đèn ngủ, dưới ánh đèn mập mờ, người phụ nữ điềm tĩnh đang ngủ có má lúm đồng tiền xinh đẹp tuyệt trần, dưới lớp áo ngủ bằng lụa mỏng manh là thân thể mềm mại, đường cong lả lướt đẹp đến kinh tâm động phách, chỉ sợ ngay cả cao tăng đắc đạo cũng phải nhắm mắt niệm Phật, chứ nói chi đến hắn – người xưa nay không có lực miễn dịch với cô! Thật đúng là hắn có không muốn thú tính đại phát cũng rất khó khăn.

Không thể nhìn! Lương Tuấn Đào nhắm mắt, nhắc nhở bản thân kiềm chế. Nếu nhìn nữa, hắn không xác định được bản thân có bổ nhào về phía trước hay không.

Nhảy xuống giường, hắn bước nhanh về phía phòng tắm, mở vòi hoa sen, để nước lạnh xối xuống thân thể nóng rực.

Tắm nước lạnh xong, vất vả dập tắt ngọn lửa, hắn không dám trở lại giường lớn trong phòng ngủ mà tới thư phòng.

Trong thư phòng có một chiếc giường xếp đơn, bình thường Lương Tuấn Đào không ngủ ở đây, đêm nay nằm trên đó trong lòng có chút bách vị tạp trần (3). Hình như con quỷ nhỏ kia không thấy hứng thú với thân thể hắn, do hắn làm chưa tốt sao?

Lương Tuấn Đào cảm thấy kỹ thuật của bản thân coi như không tệ, trừ Lâm Tuyết , hầu như bất cứ phụ nữ nào khi ở trên giường cũng không bày ra bộ dạng không tình nguyện với hắn. Còn kẻ không tiền đồ như hắn, hết lần này tới lần khác khi động dục với cô nếu không bạo lực thì không chịu hợp tác, giống như không chỉ một lần hắn đã cường bạo, đã làm cái chuyện không có hàm lượng kỹ thuật kia.

Sau này phải dùng phương pháp cải thiện, làm cô thấy chuyện này là hạnh phúc, khiến cô tràn ngập chờ mong và nhiệt tình với hắn. Nhưng nhìn vẻ lạnh như băng của Lâm Tuyết, trong thời gian ngắn nếu muốn kỹ thuật tiến bộ lớn hình như có hơi khó khăn.

Miên man suy nghĩ, lúc không ngủ được, Lương Tuấn Đào đột nhiên nhớ tới cuốn nhật kí Trần Kiến An đưa cho mình, ngày đó do thấy phần lớn là ghi chép tình cảm cá nhân, hắn chỉ lật dở qua loa, xem trong chốc lát rồi thuận tay vứt vào ngăn kéo, mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện, do bận bịu mà quên mất.

Bây giờ đúng lúc mất ngủ, hắn liền lấy nhật ký ra, tiếp tục lật dở.

Nửa phần trước đều là kể lể sự thống hận hai nhà Vân – Lâm và sự thất vọng oán niệm với Lâm Tuyết, ngoài oán trách cô vô tình bỏ đi, còn oán giận thái độ kịch liệt kiêu ngạo của cô.

“… Rõ ràng cô ta sai, cô ta nên ngoan ngoãn chịu sự trừng phạt của tôi! Vì sao còn bày ra tư thái thanh cao kiêu ngạo như vậy? Chiều chuộng thành quen!”

“Cút mẹ mày đi!” Lương Tuấn Đào tức giận mắng một câu, dứt khoát lật qua, xem trang kế tiếp.

(1) Hồn khiên mộng nhiễu: việc khiến người ta ngày đêm không yên.

(2) Mao đầu tiểu tử : chỉ thanh niên còn trẻ, còn bồng bột

(3) bách vị tạp trần: tư vị nào cũng có nhưng không ra tư vị nào hết.