Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 » Trang 40

Chương 24.2

Đối với việc Lương thủ trưởng cử binh lực bảo vệ mình, Lâm Tuyết thấy rất phiền, cô có cảm giác đến cả không gian và tự do cá nhân tối thiểu cũng không có. Nhưng nếu từ chối để Triệu Bắc Thành hộ tống, Lương Tuấn Đào sẽ không cho cô rời quân khu, chẳng còn cách nào nữa, dưới cường quyền , yếu binh chỉ có thể thỏa hiệp.

May mắn thay, Lương Tuấn Đào cho phép Lâm Tuyết tự mình lái xe, như vậy cô không cần phải mặt đối mặt với những sĩ quan và binh lính kia từng giờ từng phút nữa. Thật ra Lâm Tuyết đâu biết, Lương Tuấn Đào làm vậy vì không thích cô gần đàn ông khác quá thôi, kể cả Triệu Bắc Thành – tâm phúc của hắn cũng không phải ngoại lệ.

Lâm Tuyết nhanh nhẹn khởi động chiếc Ferrari Lương Tuấn Đào tặng mình rời khỏi quân khu, khoảng chừng nửa giờ sau, xe đã về đến Lương gia.

Quả nhiên, xa xa đã bắt gặp Vân Đóa ngồi ở bồn hoa trước cửa nhà họ Lương, cô bé cúi đầu, chỉ thấy được đôi vai gầy yếu, hẳn vẫn đang khóc.

Dừng xe lại, Lâm Tuyết bước nhanh qua, cô khom người kéo tay Vân Đóa, hỏi: “Sao rồi? Đã xảy ra chuyện gì hả?”

Vân Đóa nghe thấy tiếng cô liền ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt, khóc đến rối tinh rối mù.

“Sao em lại khóc thành thế này?” Lâm Tuyết hỏi: “Lại bị đuổi ra à?”

Vân Đóa lắc đầu, một lúc lâu sau mới nghe thấy cô bé nghẹn ngào thốt lên: “Anh ấy, anh ấy bảo . . . để em, em và Lâm Á Linh cùng . . . chung sống hoà bình! Còn bảo … em chỉ là tình nhân của anh ấy. . . Hu hu. . .” Nói xong lời cuối, cô bé lại khóc không thành tiếng, có thể thấy đang đau lòng tới cực điểm.

Hóa ra là vậy! Lâm Tuyết cảm thấy Lương Thiên Dật quá mức rồi! Nếu anh ta không thể chấp nhận Vân Đóa lần nữa thì có thể từ chối cô bé chứ tại sao lại nói ra yêu cầu quá đáng trên? Bảo Vân Đóa chung sống hòa bình với Lâm Á Linh ư? Đây là niên đại nào chứ? Chẳng lẽ anh ta muốn thê thiếp cùng phòng à?

Vân Đóa đáng thương nên mới khiến người đàn ông kia được đằng chân lâng đằng đầu!

Lâm Tuyết không nói gì thêm, cô kéo Vân Đóa, lấy khăn ướt từ trong túi ra, giúp cô bé lau sạch khuôn mặt nhỏ nhắn đã khóc đến mức dơ hết, “Người đàn ông kia nếu còn chút lương tâm đã không để em ngồi một mình ở cửa khóc thành thế này! Sao em không ngẫm lại, trái tim anh ta ác như vậy thật ra là vì. . .” Lâm Tuyết ngừng một chút, đối với Vân Đóa mà nói, tuy cảm thấy sự thật có hơi tàn nhẫn, nhưng cô phải để cô bé thấy rõ sự thật, tránh tiếp tục tổn thương tới người vô tội hết lần này đến lần khác. Cô đành nhẫn tâm, nói rõ cho Vân Đóa biết: “Vì hiện tại anh ta không yêu em! Nếu anh ta yêu em thì không cần tổn thương em như vậy, càng không nỡ khiến em đau lòng như vậy!”

Anh ta không hề yêu cô! Tin này làmVân Đóa đau long hơn! Bản thân cô biết phần lớn những gì Lâm Tuyết nói là sự thật, có điều cô không chịu đối mặt với hiện thực mà thôi! Trong mắt Lương Thiên Dật, cô không còn thấy nhu tình lưu luyến từng có trước kia, chỉ thấy sự lãnh khốc coi thường và giọng điệu mỉa mai tàn nhẫn.

“Đừng buồn nữa, vì người đàn ông như vậy. . . Không đáng đâu!” Lâm Tuyết cầm bàn tay bé nhỏ, nói: “Đi thôi!”

Vân Đóa hoang mang lo sợ, cô không biết mình nên làm thế nào để có thể khôi phục được tình cảm 2 năm trước giữa mình và Lương Thiên Dật, để anh ta không đối xử lãnh khốc tàn nhẫn với cô, dù phải đổi bằng tính mạng mình, cô cũng vui lòng!

“Đừng nghĩ ngợi gì!” Lâm Tuyết hiểu tâm tình Vân Đóa, bởi bản thân cô đã từng trải qua. Cô đưa cho cô bé một chiếc khăn tay, ấm áp nói: “Tự em lau đi! Chúng ta lên xe nào!”

*

Hai người bước vào quán cà phê lần trước tới chơi, Lâm Tuyết kéo Vân Đóa ngồi xuống, gọi hai ly sữa nóng và mấy đĩa bánh kem vừa ra lò.

Vân Đóa đã ngừng khóc, nhưng giữa chừng vẫn bật ra tiếng nấc nghẹn ngào, cánh mũi hồng hồng, ánh mắt như tiểu bạch thỏ.

“Chị mua quà sinh nhật cho Thư Hoa rồi nhưng lại không có thời gian đích thân tặng anh ấy, em giúp chị chuyển tới anh ấy nhé!” Lâm Tuyết lấy ra một hộp trang sức, đặt lên bàn trà.

Vân Đóa kéo qua, mở ra liền thấy chiếc kẹp cà vạt màu vàng nạm kim cương đẹp đẽ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở hé ra một nụ cười nhợt nhạt: “Thật là đẹp! Nhất định anh trai sẽ thích!”

“Thích là được rồi!” Lâm Tuyết thấy sắc mặt cô bé dần dần sáng lên, rõ ràng đã thoát khỏi cảm giác đau lòng muốn chết, trong lòng cô cảm thán: quả thật Vân Đóa khác mình. Dù lúc ấy khóc rất thương tâm, như đứa trẻ bị mất kẹo, nhưng chỉ chốc lát sau, cô bé đã có thể dứt bỏ chuyện kia rồi, không giống bản thân cô, đoạn thời gian bị Mạc Sở Hàn phản bội và thương tổn, mỗi ngày cô đều sống trong mây đen mù sương.

Đọc FULL truyện tại đây

“Anh trai sẽ tới đây ngay lập tức! Em cầm nó giao tận tay anh ấy, nhất định anh ấy sẽ vui!” Vân Đóa cười ngọt ngào, nhưng do khóc khá lâu , theo phản xạ có điều kiện lại nấc lên một tiếng.

“Cái gì cơ?” Lâm Tuyết giật mình, hỏi: “Anh trai em tới ngay tức thì à? Sao anh ấy biết chúng ta ở trong này?”

“Lúc đi trên đường, em đã gửi tin nhắn cho anh ấy!” Vân Đóa nói xong, thấy Lâm Tuyết như có chút không vui, cô bé vội vàng nói: “Rất xin lỗi chị! Em đã không được sự đồng ý của chị trước, vì anh trai bảo, đợi khi chị tặng quà, nhất định phải báo với anh ấy, nếu không anh ấy sẽ không vui!”

Lúc anh trai không vui, cô bé cũng không vui! Vân Đóa hy vọng tâm tình anh trai tốt lên, mà người duy nhất có thể khiến tâm tình anh ta phấn chấn cũng chỉ có Lâm Tuyết.

Thấy Vân Đóa thấp thỏm, Lâm Tuyết không đành lòng trách mắng cô, chỉ nhàn nhạt nói: “Quà chị đã đưa em, em chuyển cho Thư Hoa đi!”

“Chị phải đi sao? Chờ một chút! Anh em lập tức sẽ đến!” Vân Đóa nóng nảy, vội vàng ngăn lại.

Lâm Tuyết đứng dậy, “Trong quân khu còn có việc bận, chị chỉ xin nghỉ vài giờ, phải mau về thôi!”

Cô vừa quay đầu đã bắt gặp Vân Thư Hoa đang đến, quả là đúng lúc.

“Tuyết, ” Vân Thư Hoa vẫn ôn nhuận nho nhã như trước, chưa nói đã cười, hương vị thập phần lịch sự.”Anh đến trễ rồi!”

Lâm Tuyết không ngờ người đàn ông này tới đúng lúc như vậy, cô hạ mắt, không nói gì.

“Anh, anh xem đây là quà chị Lâm Tuyết tặng sinh nhật anh đó!” Vân Đóa như hiến vật quý đưa kẹp cà vạt đến trước mặt Vân Thư Hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên hỏi hắn: “Đẹp không?”

Vân Thư Hoa nhìn món trang sức trong hộp quà, anh ta nhận lấy, nhưng vẫn quan sát khuôn mặt em gái, giọng nói nhu hòa có chút lạnh ý: “Em lại khóc sao?”

Vân Đóa vội vàng cúi mặt, không hé răng.

Đôi mắt đẹp hiện lên rối rắm, thấy em gái khổ sở vì tình, Vân Thư Hoa đau lòng mà không biết làm sao. Một tay anh ta cầm hộp trang sức Lâm Tuyết tặng, một tay kéo Vân Đóa qua, dịu dàng khuyên nhủ: “Nghe lời anh, sau này không được tới Lương gia tìm anh ta nữa!”

“Ừm!” Ngoài sự dự đoán của hai người, Vân Đóa gật đầu đáp lại rất sung sướng. “Sau này em không tới Lương gia tìm anh ấy nữa!” Nói xong, cô dường như rất chật vật, cắn cắn môi, nói tiếp: “Tay chân em vụng về, không chừng thấy em anh ấy sẽ thêm tức giận, tâm tình không tốt đối với thân thể Thiên Dật mà nói lại càng không tốt!”

“. . .” Hóa ra đây là nguyên nhân a! Lâm Tuyết và Vân Thư Hoa nhất thời đều tỏ ý không biết nói gì thêm.

“Lâm Tuyết, ba ngày tới chính là tiệc sinh nhật của anh trai em, chị có thể đến tham dự không? Em với chị cùng đi!” Vân Đóa vứt bỏ vấn đề khiến cô vừa rối rắm vừa đau khổ, ngược lại chuyển lực chú ý sang những chuyện khác.

Thoạt nhìn Vân Đóa dường như hồn nhiên nhược trí, thật ra bọn họ đâu biết, đây là phản ứng bảo vệ tinh thần theo bản năng của người bệnh. Trong trí nhớ Vân Đóa có một đoạn trống, ghi lại ký ức bi thảm thống khổ nhất cô từng trải qua, hiện giờ đoạn trí nhớ ấy đã bị chính cô xé rách. Cô hoàn toàn không nhớ trước khi xuất ngoại mình đã trải qua việc gì, càng không nhớ nổi vì sao mình muốn xuất ngoại!

Để tránh bị suy sụp, hệ thần kinh bản thân có năng lực bảo vệ, quên đi chuyện quá đau khổ!

Tinh thần Vân Đóa đau ốm chưa khỏi hẳn, hôm nay khóc lóc thảm thiết khiến tâm hồn bị thương nghiêm trọng, nguyên khí tổn thương nặng nề. Tình cảm đối với Lương Thiên Dật rơi vào tuyệt vọng, cô bắt đầu giống hai năm trước, khóc xong một hồi liền lựa chọn che đậy đoạn ký ức về người đàn ông khiến cô đau lòng muốn chết. ( khổ rồi, đợt rét đậm của Lương đại thiếu đã tới! )

Bất kể thế nào, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Đóa thuần khiết khờ dại chẳng giống cô gái thất tình đau thương buồn bã không phấn chấn, Lâm Tuyết rất vui mừng. Nhưng nguyện vọng kia cô khó có thể trả lời thuyết phục, bởi cô thực sự không muốn có bất kỳ dính dáng dư thừa nào cùng Vân Thư Hoa nữa.

“Mấy ngày nay trong quân khu thật sự nhiều việc! Nếu không phải chị nghe thấy em khóc đến mức thương tâm trong điện thoại, lo em gặp chuyện không may thì ngay cả thời gian xin nghỉ cũng không xin được đâu!” Lời Lâm Tuyết cũng không hoàn toàn là biện lý do, cô quả thực rất bận. Buổi chiều ở quân khu có việc, sáng mai cần theo Lương Tuấn Đào đến quân bộ mở hội nghị sớm, còn đáp ứng yêu cầu của Bùi Hồng Hiên tham gia thẩm vấn nữ gián điệp Duẫn Lệ Na mang tên giả Hoàng Y Na. Hơn nữa, ngày mốt chính là sinh nhật Lương Thiên Dật. . .

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Vân Đóa còn muốn nói thêm, Vân Thư Hoa liền cản cô, khuôn mặt đẹp hơi hơi thất vọng, anh ta nói: “Thôi!”

Anh ta rất hiểu, cố ép thì dưa không ngọt. Nếu Lâm Tuyết không bằng lòng, cưỡng ép cũng có ý nghĩa gì đâu? Trong lòng ảm đạm uể oải, anh ta không biết phải làm thế nào thì quan hệ giữa mình và Lâm Tuyết mới khôi phục được sự tín nhiệm, tin cậy trước kia.

Bước chân Lâm Tuyết có chút gấp gáp nên hộp trang sức trong túi áo khác bị rơi ra. Cô vội cúi xuống nhặt, kết quả chưa gì đã xuất hiện bàn tay to khác đoạt trước một bước, nhặt hộp trang sức kia lên.

“Đó là của tôi!” Lâm Tuyết vội vàng lên tiếng, cô ngẩng đầu vừa lúc bắt gặp gương mặt tuấn tú quen thuộc đến mức có chút xa lạ — là Mạc Sở Hàn! Cô không thể tưởng được hắn sẽ tới nơi này! Ổn định tinh thần, Lâm Tuyết trầm mặt, cô lập lại lời mình lần nữa: “Đó là của tôi!”

Mạc Sở Hàn cầm hộp trang sức nhưng không có ý trả vật về cho chủ, đôi mắt u lãnh chuyển sang Vân Thư Hoa, ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc hộp có bề ngoài thoạt nhìn giống nhau như đúc trên tay đối phương. “Sao? Ở đây tổ chức hoạt động gì à? Thấy ai cũng có vật kỷ niệm nhỉ?”

Khuôn mặt Lâm Tuyết ửng đỏ, hai chiếc kẹp cà- vạt đều cùng thương hiệu, đương nhiên hộp đựng bên ngoài giống nhau như đúc rồi! Nhưng đây là chuyện của cô, cô không cho rằng Mạc Sở Hàn có quyền được hỏi. “Xin anh trả lại đồ cho tôi! Bởi anh không có phần!”

Mạc Sở Hàn bắt đầu nổi giận, chẳng qua hắn không phát tác ngay tại chỗ mà kiềm chế lửa nóng, bước đến trước mặt Vân Thư Hoa, nhướng mày hỏi: “Cầm trong tay cái gì thế?”

Vân Thư Hoa lui về sau một bước, đề phòng bị cướp liền vội giấu chiếc kẹp cà vạt kia đi, khi đã chắc chắn không bị Mạc Sở Hàn cướp mất, lúc này anh ta mới hơi hơi đắc ý khoe khoang đáp lời: “Sinh nhật tôi, Lâm Tuyết đặc biệt tặng quà sinh nhật!”

Không thể phủ nhận, Mạc Sở Hàn đã bị vẻ mặt đắc ý của anh ta tổn thương, đôi mắt đẹp dấy lên ngọn lửa phẫn nộ, hắn cười nhạt khinh thường: “Thứ đồ rách mà cũng đáng cao hứng đến thế à?” Nói xong, hắn mở hộp trang sức trên tay mình ra, nhìn thấy bên trong đặt một cái kẹp cà vạt, hắn ngẩn ngơ, muốn lấy ra.

“Đừng chạm vào!” Lâm Tuyết đi tới, khuôn mặt như bao phủ sương lạnh, cô lần nữa ra lệnh: “Xin trả lại đồ cho tôi!”

Mạc Sở Hàn hừ lạnh một tiếng, lấy kẹp cà- vạt ra, sau đó vứt hộp dưới chân, hắn đi về phía trước một bước cố ý đạp vỡ nó. “Đây là chuẩn bị cho Lương Tuấn Đào sao?”

Thấy Mạc Sở Hàn giơ kẹp cà vạt ra quơ quơ, Vân Thư Hoa giật mình không nhỏ, anh ta nhanh chóng lấy cái của mình ra, so sánh một chút, kiểu dáng giống nhau kinh người.

“Ha ha. . .” Mạc Sở Hàn cười ha ha, trào phúng nói: “Là song thai à? Sao bộ dạng giống vậy? Cô lấy từ chỗ bán sỉ đồng nát nào thế?”

Lâm Tuyết đâu ngờ việc mình lo lắng nhất kết quả vẫn xảy ra! Đều do tên du côn Lương Tuấn Đào kia mới trở thành như bây giờ. Cô hơi ngượng ngùng, vẫn giải thích một câu: “Hai chiếc kẹp này cùng thương hiệu, nhưng kiểu dáng không hoàn toàn giống nhau! So sánh cẩn thận, có thể nhìn ra khác biệt!”

“Cắt!” Mạc Sở Hàn dứt khoát ném cái kẹp cà vạt kia vào Vân Thư Hoa, hắn khinh miệt nói: “Hàng này số lượng bán sỉ giá rẻ mà mày cầm coi như bảo bối! Mày rất thích à? Còn sợ tao cướp hả? Cái này cũng tặng mày nốt! Cho dù cô ta cho tao, tao cũng không muốn!”

Vân Thư Hoa cầm hai chiếc kẹp, khuôn mặt tuấn tú lúc đỏ lúc trắng. Một lúc lâu sau anh ta mới nâng mắt hỏi Lâm Tuyết như cô gái xấu hổ: “Cái này là tặng ai? Lương Tuấn Đào à?”

Lâm Tuyết lắc đầu, đáp: “Cái này em chuẩn bị tặng Lương Thiên Dật! Ngày mốt là sinh nhật anh ấy!”

“Ừ, ” Vân Thư Hoa gật gật đầu đã hiểu, anh ta đi đến cạnh Lâm Tuyết, đưa chiếc kẹp cho cô. Đồng thời nở nụ cười cái ôn nhã: “Đừng có làm mất nữa!”

“Cám ơn!” Lâm Tuyết cầm lại chiếc kẹp bị mất, có tí phức tạp khác thường với Vân Thư Hoa. Anh ta vẫn vậy, bất kể lúc nào cũng tôn trọng cảm thông cho cô, vĩnh viễn không cố ý gây khó khăn cho cô.

“Giữa chúng ta còn phải dùng từ cảm ơn sao?” Trên môi Vân Thư Hoa là ý cười ấm áp, anh ta chăm chú nhìn vào mắt cô đưa tình ẩn tình: “Tuyết, đừng nói lời khách khí với anh!”

Mạc Sở Hàn thấy hai người quả thực như là liếc mắt đưa tình với nhau, hắn không khỏi phẫn nộ. Liền tiến lên đẩy Vân Thư Hoa một cái rồi mắng chửi: “Bớt ghê tởm đi! Mày đắc ý cái gì? Tao cảnh cáo mày, nếu tao muốn mạng mày, Lý Văn San cũng không bảo vệ nổi!”

Vân Thư Hoa lạnh lùng nhìn hắn, không nói gì.