Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 - Trang 27

CHƯƠNG 19.3

“Lâm Tuyết, cứ tới chỗ của anh trai em đi! Nhà Lý tướng quân có rất nhiều phòng trống, trước để anh trai hỏi mượn Lý tướng quân ở tạm vài ngày rồi hẵng quyết định!” Vân gia và Lâm gia giống nhau, toàn bộ bất động sản bây giờ đều đứng tên Mạc Sở Hàn , Vân Thư Hoa hiện tại cũng không xu dính túi, hai anh em bọn họ đang tạm thời ở tại Lý gia.

“Không cần đâu!” Lâm Tuyết lắc đầu, Mạc Sở Hàn là con nuôi Lý Ngạn Thành, cô mà đưa người vào nhà họ Lý thì thật buồn cười. “Chị sẽ có cách, em không cần lo lắng!” Cô dừng bước, nói với Vân Đóa: “Không phải em thích nơi này sao?

Ở lại chơi thêm lát nữa đi!”

Lâm Tuyết biết Vân Đóa nhớ Lương Thiên Dật, vất vả lắm mới được phép tiến vào, còn có cơ hội ngồi trên bàn cùng dùng cơm, cô bé rất vui, chắc chắn chưa cam lòng đi nhanh như vậy.

Vân Đóa lưu luyến ngoái đầu lại nhìn nhìn, kết quả phát hiện ra không thấy Lương Thiên Dật đâu. Trong lòng khổ sở một hồi nhưng cô bé không tiếp tục nữa, chỉ dùng giọng điệu kiên quyết bảo Lâm Tuyết: “Em đi cùng chị! Hôm khác. . . em có thể quay lại sau!”

“Cũng được.” Lâm Tuyết thấy cô bé khăng khăng đòi theo mình, trong lòng có chút ấm áp và cảm động, cô liền nở nụ cười với cô nhóc đáng yêu này, nói: “Đi thôi!”

Thấy cô ôm tiểu bảo rời đi cùng với Hứa Tĩnh Dao và Vân Đóa, Lâm Thông vội vàng dìu Lâm Văn Bác theo sau, hai cha con đi được vài bước, gần như cùng lúc quay đầu lại vẫn thấy Lâm Á Linh nằm trong ghế giả chết, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Lâm Văn Bác hé miệng thở dài, đến một câu đầy đủ gọn gàng cũng không thốt lên nổi, Lâm Thông liền mở miệng mắng: “Á Linh! Con mẹ nó chứ, mày cứ giả chết cho tốt đi!”

Lâm Á Linh đành phải ngẩng đầu, vẻ mặt đau khổ, dáng vẻ như rất thống khổ: “Em thực sự . . . đau bụng! Trước hết để Lâm Tuyết nghĩ cách đi, … không phải nó rất được Nhị thiếu gia cưng chiều hay sao?”

“Mày vô lương tâm còn không bằng con sen nhà họ Vân! Uổng công tao và ba trước kia thương mày như vậy! Bây giờ cả nhà cùng đường, mày liền kêu bệnh tật không nói giúp chúng tao!” Lâm Thông nghiến răng, hận không thể tiến lên tát cho đứa em gái kia 2 cái.

“Đi nhanh đi!” Lâm Văn Bác khó nhọc nói ra một câu, ông ta mắc bệnh tim và hen suyễn, khi hai thứ này phát tác đều sẽ lấy mạng ông ta. Lúc này ông ta cũng không muốn tiếp tục giận dỗi với Lâm Á Linh, sợ kéo bệnh cũ tái phát, nếu vậy đến tiền nằm viện điều trị cũng không có.”Chúng ta đi thôi! Ba thấy Lâm Tuyết ôm tiểu bảo ra ngoài rồi!”

Lâm Thông mạnh mẽ nuốt vào một hơi ác khí, hung hăng nhìn chằm chằm vào Lâm Á Linh chó chết đang dựa vào trong ghế, rồi trừng Lưu Mỹ Quân và Lương Tuấn Đào một cái, đâu biết Lương Tuấn Đào lại đi về phía mình.

Trong lòng cả kinh, gã lui về phía sau nửa bước, đẩy mắt kính lên, lắp bắp hỏi: “Cậu … cậu muốn làm gì?”

Lương Tuấn Đào vỗ vỗ vai gã, nói: “Đỡ ba anh cho tốt!”

Lâm Thông lảo đảo lui hai bước, vừa rồi lực vỗ của Lương Tuấn Đào suýt khiến gã gục xuống. Gã còn tưởng người đàn ông kia động thủ đánh mình, đâu ngờ hắn chỉ vỗ một cái rồi chuẩn bị vượt lên trước để đuổi theo Lâm Tuyết.

*

Sau giờ ngọ tháng 7, mặt trời như lửa, trời nóng nực khiến người ta phát cuồng.

Ra khỏi biệt thự tràn đầy hơi lạnh, vừa bước xuống bậc thang, sóng nhiệt liền cuồn cuộn đập vào mặt.

Xe Ferrari màu vàng chói mắt Lương Tuấn Đào mua cho Lâm Tuyết đỗ trong sân, nhưng Lâm Tuyết không lái nó. Cô ôm tiểu bảo, Vân Đóa và Hứa Tĩnh Dao ở hai bên trái phải sóng vai cùng từ sân đi về phía cửa lớn, bọn họ vừa đi vừa thấp giọng trò chuyện.

“Mọi người bị đuổi ra từ lúc nào? Mạc Sở Hàn có nói tại sao đột nhiên lại đuổi đi không?” Lâm Tuyết thật sự không nghĩ ra, Mạc Sở Hàn trở về lâu như vậy, giữa bọn họ từng có không ít mâu thuẫn và xung đột nhưng dường như hôm nay hắn mới cưỡng ép đuổi người nhà họ Lâm khỏi cửa.

Đọc FULL truyện tại đây

Hứa Tĩnh Dao liên tục nhíu mày thở dài, nói: “Không biết nữa! Vốn đang tốt, mỗi tháng đều có sinh hoạt phí, tiền lương của chị Trương cũng do Mạc Sở Hàn trả, vô duyên vô cớ,không ai trêu chọc hắn, đến buổi trưa, đột nhiên người của tòa án kéo tới!”

Vân Đóa nghiêng đầu, đôi mắt sáng mở lớn nhìn Hứa Tĩnh Dao, hỏi: “Bác Lâm, mọi người bị người ở tòa án đuổi ra ư?”

“Đúng vậy! Cảnh sát trong tòa án đột ngột bao vây toàn bộ ngôi nhà, nói muốn cưỡng chế chấp hành phát mãi bất động sản, bảo chúng tôi lập tức rời đi, ngoại trừ quần áo mặc trên người, không cho phép mang theo bất cứ gì!” Hứa Tĩnh Dao nghĩ đến đây liền không ngừng hối hận, sớm biết vậy, chắc chắn bà sẽ để nhiều tiền trên người một chút. Hơn nữa, cái khiến bà cảm thấy đau hơn chính là trang sức mình vất vả cực nhọc tích lũy cả đời đêu không mang ra được.

Lúc ấy những cảnh sát kia hung dữ, ghìm súng chặn ở cầu thang, đừng ai nghĩ tới chuyện lên lầu thu dọn đồ đạc, ngoài những thứ đang mang trên người, đến cây kim cũng đừng hòng xuất khỏi cửa.

Người một nhà đến cơm trưa cũng chưa ăn, cứ như vậy bị ép buộc đuổi đi.

“Trời ạ, những cảnh sát ấy sao giống thổ phỉ vậy!” Vân Đóa nghe thấy mà sợ run từng trận. Tuy nói Vân gia cũng suy tàn, nhưng dù gì cô vẫn chưa từng trải qua việc bị khu trục xuất khỏi cửa. Vân Thư Hoa đã đưa thẳng cô vào nhà họ Lý, cô vẫn có cuộc sống của thiên kim tiểu thư không lo áo cơm như cũ, cũng không thiếu thốn gì so với trước kia.

“Cô cô, ông nội đâu?” Tiểu Bảo ghé vào tai Lâm Tuyết, dùng giọng nói non nớt hỏi han.

Lâm Tuyết dừng bước xoay người liền bắt gặp Lâm Thông đang dìu Lâm Văn Bác tập tễnh đuổi kịp.

“Ông nội!” Tiểu Bảo hô lên một tiếng giòn tan, còn tựa vào vai Lâm Tuyết cười khanh khách: “Tiểu bảo tìm cô cô ẵm!”

Thấy đứa trẻ hoàn toàn chưa biết ưu sầu trên thế gian, Lâm Văn Bác rớt nước mắt, cơn xúc động lại khiến ông ta thở không nổi.

“Đi chậm thôi! Ba con, ông ấy …. bệnh hen tái phát!” Hứa Tĩnh Dao biết Lâm Tuyết không có tình cảm với cha con nhà họ Lâm, bà liền cẩn thận đề nghị.

Lâm Tuyết không nói chuyện, cô quay đầu tiếp tục bước đi nhưng bước chân đã chậm lại rất nhiều.

“Ai, Lâm Tuyết, thật ra con là người mặt lạnh tim nóng!” trong lòng Hứa Tĩnh Dao cảm động, xoang mũi cay xè chua sót, suýt nữa rơi lệ lần nữa.

Lúc này, xe quân dụng Land Rover của Lương Tuấn Đào tiến đến, chặn đường đi của Lâm Tuyết.

Cô dừng bước, nâng mắt nhìn lại, ánh mắt muốn lạnh lẽo bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Nhưng cửa kính hạ xuống, lại lộ ra khuôn mặt trẻ tuổi nhiệt tình đang nở nụ cười của Tiểu Cao: “Lâm văn thư, lên xe thôi!”

Không ngờ người trên xe là Tiểu Cao! Khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Tuyết suýt nữa vặn vẹo tổn thương,cô gượng gạo làm dịu rồi ngượng ngùng nói: “Không cần đâu!”

Tiểu Cao ngừng xe, đi xuống khuyên nhủ: “Cô đừng buồn bực được không? Trời nóng như vậy, ông lão thân thể không tốt, đứa bé lại mỏng manh, đừng để bị cảm nắng!”

“Chúng tôi là dân chúng bình dân không dễ hỏng thế đâu, thật sự không cần thiết!” Lâm Tuyết đối với Tiểu Cao không nỡ thờ ơ quá mức nhưng thái độ vẫn kiên quyết: “Tiểu Cao, không liên quan tới anh!”

“Sao mà không liên quan tới tôi chứ?” Tiểu Cao nóng nảy, “Một nhà các cô mang theo người già trẻ nhỏ để làm gì hả?Xe chạy nhanh hơn, tôi đưa mọi người đi!”

Hứa Tĩnh Dao vội kéo kéo Lâm Tuyết, ý bảo cô đừng tiếp tục từ chối. Bà bước lên trước một bước, cảm kích nói: “Cám ơn đồng chí giải phóng quân! Không biết cậu định đưa chúng tôi tới nơi nào nhỉ?”

Vị chiến sĩ này lái xe chuyên biệt cho Lương Tuấn Đào, vừa nhìn đã biết là lái xe riêng của hắn. Nếu không có lệnh từ Lương Tuấn Đào, sao cậu ta có thể lái xe của thủ trưởng đưa bọn họ đi chứ!