Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 - Trang 25

Chương 19. Phí tổn thất thanh xuân của hai em gái anh là bao nhiêu?

Chương 19.1

Lâm Tuyết đưa Vân Đóa vào bên trong, đi qua hành lang dẫn đến phòng khách, vừa vặn gặp Lưu Mỹ Quân, đối phương nghi ngờ liếc mắt quan sát hai cô một cái, bà ta muốn nói gì đó nhưng thấy Lương Tuấn Đào bước vào, cũng đành nuốt trở về, chỉ hỏi: “Sao giờ mới về?”

Lương Tuấn Đào tùy ý ngồi xuống sôpha, nói: “Quân khu có chút chuyện, làm lỡ thời gian, không phải ba cũng chưa về à!”

Lương Trọng Toàn nói nhớ con trai con dâu, bảo bọn họ hôm nay về nhà dùng cơm trưa, từ hơn chín giờ, phòng bếp đã bắt đầu công tác chuẩn bị.

Lưu Mỹ Quân đi đến cạnh con trai yêu, bà ta nhìn hắn đầy yêu thương, hỏi có mệt không, lại bảo người hầu pha trà rồi ngồi cạnh tán gẫu việc nhà cùng hắn: “Đã chuẩn bị cua càng vàng con thích, còn có cá hấp hoa cúc, ngoài ra có thêm một con hươu hoang dã, do thuộc hạ cũ của cha con có lòng biếu tặng!”

Lương Tuấn Đào trợn mắt xem thường, cười nói: “Chờ ba về, con phải hỏi ông ấy một chút, sao lại nhận hối lộ, không sợ con học theo thói xấu à?”

“Đi chết đi! Nói nhảm, một món ăn thôn quê tính gì là hối lộ? Cha con tốt, thuộc hạ cũ của ông ấy cũng biết! Luôn đưa tới ít đồ ăn dân dã, nhưng gần hai năm nay, hươi hoang rất khó săn.” Lưu Mỹ Quân nói chuyện, ánh mắt lại chuyển hướng siết chặt Lâm Tuyết và Vân Đóa bên cạnh, thấy bàn tay nhỏ luôn nắm tay Lâm Tuyết không buông giống như đang cực kì căng thẳng. Vừa thấy Vân Đóa, bà ta vốn định hỏi cô đến đây với ý đồ gì, nhưng do nói chuyện với con trai mà để chuyện này lại, giờ nhịn không được bèn hỏi: “Vân tiểu thư, cô tới làm gì?”

Kỳ thật trên đường tới đây Vân Đóa đã nghĩ được cái cớ khá tốt, nhưng cô không quen nói dối, nghe Lưu Mỹ Quân hỏi ý đồ đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn tức thì sung huyết đỏ bừng, cô lắp bắp nói: “Cháu… cháu … cháu đến tìm chị Lâm Tuyết!”

“Ừ!” Lưu Mỹ Quân liếc Vân Đóa một cái, không nói gì nữa.

Ấn tượng của bà ta với Vân Đóa không xấu, nhưng hai năm trước, sau khi con trai gặp chuyện không may, Vân Đóa lại biến mất không thấy tăm hơi, điều này khiến ấn tượng với cô giảm mạnh. Ở trước mặt Lương Thiên Dật, bà ta mắng mỏ Vân Đóa không ít, nhưng sau lưng anh ta thì cấm mọi người nhắc tới tên cô trước mặt Lương Thien Dật, dần dà cũng lắng xuống.

Lúc này, Lâm Á Linh đã vào được. Cô ta vội vàng muốn chạy lên lầu, bước chân rón ra rón rén giống kẻ trộm, như sợ bị người khác phát hiện.

“Á Linh!” Lưu Mỹ Quân mau lẹ quát cô ta.

Lâm Á Linh quay người, giả bộ như mới thấy bà ta, vội vã lui về, cười nói: “Mẹ, con đã về!”

“Tôi biết cô về rồi!” Lưu Mỹ Quân trừng mắt một cái, hỏi: “Sao cô ra ngoài cả buổi vậy? Cô không sợ Thiên Dật không tìm thấy mình à? Tâm tình nó buồn bực, cô hẳn phải ở bên nó nhiều hơn, không có việc gì đừng có chạy ra ngoài giương oai!”

“Không phải ạ, con về nhà mẹ con mà! Nhiều ngày rồi, con lo thân thể ba con không khỏe.” Lâm Á Linh đi tới, thấy Vân Đóa và Lâm Tuyết ngồi cùng một chỗ lại càng ghen tị hơn, cô ta hung hăng trợn mắt nhìn cô bé kia.

Vân Đóa sợ tới mức nhanh chóng trốn vào ngực Lâm Tuyết, bụm mặt lại theo bản năng.

Lâm Tuyết nhìn động tác trẻ con này, trong lòng cảm thấy xót xa một hồi, cô vỗ về sống lưng Vân Đóa, an ủi: “Đừng sợ, không ai dám đánh em đâu!”

Chỉ chốc lát sau liền nhận được điện thoại Lương Trọng Toàn gọi về, ông nói bộ đội đang tiếp đãi lãnh đạo quan trọng, không thể về nhà dùng cơm.

“Cha con không về, chúng ta đi ăn thôi!” Lưu Mỹ Quân nhìn con trai bảo bối đã nhiều ngày không gặp, thấy tư thế hắn rạng rỡ oai hùng, quanh thân tràn ngập khí phách vương giả, bà ta càng nhìn càng hài lòng, càng nhìn trong lòng càng vui vẻ. May mắn còn có Tuấn Đào, có nó thì Lương gia sẽ tiếp tục cường thịnh, vĩnh viễn không suy. Lưu Mỹ Quân hỏi han đầy yêu thương: “Tuấn Đào, trưa nay muốn ăn thêm gì không?”

Lương Tuấn Đào chưng ra vẻ mặt bỏ đi, như thể hắn không có cảm giác đặc biệt với sự thân thiết của mẹ mình.Hắn nhướng đôi mày hình ngọn núi rồi nói với Lưu phu nhân: “Hỏi vợ con đi! Cô ấy thích gì con liền thích ăn cái đó!”

Nụ cười trên mặt Lưu Mỹ Quân tức thì hạ xuống, bà ta mắng chửi một câu: “Đồ không có tiền đồ!” Đúng là muốn làm bà ta tức chết mà! Bà ta nghi ngờ cái thứ bất hiếu này đang muốn chọc giận mình đây!

“Phu nhân, đại thiếu gia đã xuống!” Trương quản gia đi tới, nhẹ giọng bên tai Lưu Mỹ Quân.

Đây đúng là chuyện kỳ lạ, bởi gần đây Lương Thiên Dật không chịu xuống lầu ăn cơm, mỗi bữa đều sai người giúp việc đưa đồ ăn đến phòng vẽ, tính tình anh ta lại càng bất thường cổ quái hơn.

Từ sau khi đuổi Lâm Á Linh đi lần trước, hai anh em ầm ĩ có chút không thoải mái, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt nhau.

Cảnh vệ binh đỡ xe lăn của Lương Thiên Dật xuống, sau đó đẩy vào phòng khách.

Lâm Á Linh vội chạy tới, ân cần đón xe lăn, đẩy Lương Thiên Dật qua đây. Thứ nhất, cô ta muốn lấy lòng Lưu Mỹ Quân và Lương Thiên Dật; thứ hai, cũng muốn khoe khoang quan hệ không tầm thường của mình và người đàn ông này cho Vân Đóa xem.

Sau khi thấy Lương Thiên Dật, Vân Đóa không chớp mắt, cứ ngẩn ngơ nhìn anh ta. Đôi mắt sáng rực ánh lên nước mắt, cánh môi cắn chặt, cô không dám khóc thành tiếng.

Thiên Dật gầy hơn, thoạt nhìn cô tịch, cô muốn … tiến lên an ủi anh ta, bầu bạn với anh ta, nhưng … bên cạnh anh ta còn Lâm Á Linh. Vân Đóa theo bản năng sờ sờ hai má vẫn còn bỏng rát, trong mắt lộ ra khiếp ý.

Tuy Lương Thiên Dật không nhìn cô nhưng khóe mắt lại thu vào nhất cử nhất động của cô, nhìn thôi anh ta cũng hiểu hết. Thấy cô nước mắt lưng tròng tránh sau Lâm Tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp sưng đỏ, ngay cả ánh mắt nhìn chăm chú vào anh ta cũng đầy sự sợ hãi.

Lâm Á Linh đánh người dường như ác hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Đóa quả thực không nhìn ra nổi. Nha đầu chết tiệt ngu xuẩn này, khi bị đánh đã không phản kháng, chẳng lẽ ngay cả tránh né cũng không ư?

Đẩy Lương Thiên Dật đến trước bàn ăn, Lâm Á Linh thấy hơi đắc ý, liền nói với Lưu Mỹ Quân: “Mẹ, chúng ta ăn cơm thôi!”

Lưu Mỹ Quân hừ lạnh một tiếng, khiển trách: “Chỉ biết ăn thôi!”

“…” Lâm Á Linh cười gượng hai tiếng, không dám nói nữa.

“Ăn cơm thôi!” Lương Tuấn Đào lên tiếng, thuận miệng bỏ thêm câu: “Bà xã con đói rồi!”

Không nên chờ nữa Lưu Mỹ Quân dặn dò, người giúp việc bắt đầu mang đồ ăn lên, bởi trong nhà này, hai vị thiếu gia vĩnh viễn đều có thân phận cao nhất. Hắn nói ăn cơm liền ăn cơm, bất cứ ai cũng không phản đối.

Như mọi khi, Lương Tuấn Đào cầm đũa gắp đồ ăn cho Lâm Tuyết trước nhưng lần này đồ hắn đưa tới đều bị Lâm Tuyết bưng qua trước mặt Vân Đóa. Bởi Vân Đóa tội nghiệp vẫn nắm tay cô, cô bé không dám gắp đồ ăn, sợ bị người ta đuổi ra ngoài.

Lương Thiên Dật thỉnh thoảng nâng mắt quan sát Vân Đóa, ánh mắt anh ta dừng lại trên người cô trong một khoảng thời gian rất ngắn, chưa đợi Vân Đóa nhận ra tầm mắt đó đã nhanh chóng rời đi.

“Thiên Dật, ” đương nhiên Lâm Á Linh nhìn thấy tất cả, cô ta liền cố gắng gắp đồ vào bát Lương Thiên Dật, nói : “Anh ăn cái này đi!”

“Pằng!” Lương Thiên Dật trực tiếp ném chén cơm xuống đất, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn. Anh ta thích sạch sẽ, đâu chịu đụng vào đồ mà Lâm Á Linh gắp cho.

Người giúp việc đã quen thấy Lương Thiên Dật trái tính trái nết thất thường, lại thường thấy anh ta đập vỡ đồ đạc. Khi không vui, anh ta sẽ ném đồ, có khi còn lật cả bàn lên.

Mặt nóng kề sát mông lạnh, Lâm Á Linh cáu giận không dứt. Thật không hiểu nổi, đều là con gái Lâm gia, vì sao Lương Tuấn Đào yêu thương Lâm Tuyết, còn chủ động gắp đồ ăn cho cô, trái lại, cô ta gắp cho Lương Thiên Dật, anh ta còn không thích ăn!

Đúng là nhân bỉ nhân khí tử nhân (1)! Cô ta nghĩ nát óc chưa thông, so với Lâm Tuyết, rốt cuộc mình thua ở điểm nào chứ?

Lưu Mĩ Quân thấy con trai mất hứng, đương nhiên không phân trần mà răn dạy Lâm Á Linh một chút, chẳng qua bà ghét cô ta không có năng lực, cứ xum xoe nịnh bợ bậy bạ.

Lâm Á Linh cạ cạ khuôn mặt xám ngoét không dám nói nhiều, liền đàng hoàng ăn cơm của mình. Sau khi đến Lương gia, quả thực tính tình nóng nảy và cáu kỉnh của cô ta đã bị mài mòi bớt, nếu là trước kia, ai dám không nể mặt cô ta như vậy, cô ta không lật bàn lên ngay tại chỗ mới là lạ. Đương nhiên, bây giờ có cho Lâm Á Linh một trăm lá gan cô ta cũng không dám. Lật bàn ở nhà họ Lương ư? Còn phải sờ xem đầu mình có đủ cứng hay không đã.

Đọc FULL truyện tại đây

Lương Tuấn Đào thỉnh thoảng nghiêng về phía Lâm Tuyết, nhỏ giọng hỏi: “Em muốn ăn gì? Anh gắp cho!”

Lâm Tuyết thản nhiên, rất lâu sau mới đáp một câu: “Không cần đâu.”

Nhìn đứa con trai hèn mọn, lại nhìn Lâm Tuyết hờ hững đạm mạc, Lưu Mĩ Quân tức giận đến mức dạ dày đau đau. Đâu còn cách nào khác, ai bảo bà ta sinh ra hai đứa con không nghe lời chứ, nhất là lão Nhị, sao cứ không có tiền đồ thế nhỉ, thật sự làm mất mặt người nhà họ Lương.

Nhưng từng không ít lần tranh chấp với Lâm Tuyết, lần này Lưu Mỹ Quân không dám trêu chọc khiến con trai mất hứng, có gì bất mãn đành nuốt xuống bụng, có điều, bữa cơm hôm nay ăn vào làm dạ dày bà ta trướng đau trực tiếp gây rối loạn tiêu hóa.

Lâm Tuyết cũng cảm thấy bản thân sơ lãnh quá rõ ràng, cô liền quay đầu nói với Lương Tuấn Đào: “Anh ăn đi, đừng khách khí như vậy, em đâu phải lần đầu tiên đến đây !”

Cô rõ ràng chịu để ý đến hắn rồi , Lương Tuấn Đào vui đến nỗi trong lòng ngứa ngáy một hồi. Gần đây quan hệ giữa hai người không tốt, từ ngày rời bệnh viện, Lâm Tuyết cực kì lạnh nhạt với hắn, muốn gần gũi cô cũng khó khăn. Phiền não rất nhiều, vừa vặn dựa vào dịp Lương Trọng Toàn triệu hắn về nhà ăn cơm, hắn muốn nhân cơ hội kéo gần khoảng cách với cô một chút.

“Vợ à, cơm nước xong xuôi thì đưa bạn em đi thăm nhà chúng ta đi!” Lương Tuấn Đào hợp ý, nhận ra Lâm Tuyết thích Vân Đóa, mà Vân Đóa cũng muốn ở lại đây nên hắn bèn mở miệng .

Vân Đóa vừa nghe thấy mắt liền sáng lên, vất vả lắm mới được phép vào Lương gia, có thể cùng Thiên Dật ăn cơm, cô rất hài lòng, bây giờ nghe Lương Nhị thiếu nói cơm nước xong còn có thể đưa cô đi thăm quan ngôi nhà, đương nhiên quá vui vẻ rồi. Ngay khi hắn nói cô bé còn lén lút nhéo tay Lâm Tuyết, ý bảo Lâm Tuyết đồng ý với đề nghị của Lương Tuấn Đào đi.

Lâm Tuyết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kích động kia, trong lòng không nén được chua xót. Chẳng lẽ có thể ở Lương gia thêm chốc lát, được nhìn thấy Lương Thiên Dật thêm chốc lát đã khiến cô bé kích động thế ư?

Ăn cơm xong, sau khi súc miệng, người giúp việc bưng trà lên.

Lương Thiên Dật hiếm khi không lên lầu ngay lập tức, anh ta ngồi tại chỗ chủ động hàn huyên vài câu cùng em trai.

Vân Đóa xúc động muốn khóc, lần đầu tiên Lương Thiên Dật không cố ý trốn tránh cô, ăn cơm xong anh còn chịu ngồi lại một chút để cô có thể nhìn anh ta lâu hơn.

Lương Tuấn Đào thấy Lương Thiên Dật khí sắc không tồi, tâm tình có vẻ không xấu, mắt còn liếc nhìn Vân Đóa bên cạnh Lâm Tuyết, cô bé kia thì giương đôi mắt sáng ngời tràn ngập vui sướng nhìn Lương Thiên Dật như thể người đàn ông này là cảnh sắc đẹp nhất trên đời.

Hắn không nhịn được mà nhớ tới quyển nhật kí đã xem, chẳng lẽ lúc trước Vân Đóa thật sự gặp bất hạnh bị cưỡng bức luân phiên nên mới xuất ngoại ư? Hắn mang máng nghe Lâm Tuyết nhắc qua, đầu óc Vân Đóa hình như chịu tổn thương, phân nửa những chuyện trước kia đều không nhớ, nhưng cô bé vẫn nhớ rõ tình cảm giữa mình và Lương Thiên Dật.

Việc này không làm hắn hứng thú, hắn lo lắng vướng bận một việc khác kia.

“Anh, em có chuyện quan trọng phải nói với anh!” Sau nhiều lần suy nghĩ, Lương Tuấn Đào quyết định phải nói rõ sự thật với Lương Thiên Dật.

Lương Thiên Dật gật gật đầu, buông chén trà.”Có chuyện gì chú cứ nói đi!”

“Đã tìm ra kẻ vô lại gây tai nạn cho anh hai năm trước!” Khóe miệng Lương Tuấn Đào bắt đầu chứa tia lạnh, hắn nói tiếp: “Nhưng tạm thời chưa tìm rachứng cứ đanh thép để đưa hắn vào tù!”

Lương Thiên Dật có chút ngoài ý muốn, sau một lúc lâu mới hỏi: “Là ai?”

Tai nạn cách đây 2 năm dường như phá tan cuộc đời anh ta, anh ta không chỉ mất đi sự nghiệp và đôi chân, còn mất đi một tình yêu mà bản thân từng cho là đẹp nhất, tinh khiết nhất.

Sự thật cứ tàn khốc lũ lượt tấn công đủ để phá hủy toàn bộ Lương Thiên Dật. Tại thời khắc anh ta thống khổ nhất, bất lực nhất, Vân Đóa anh ta yêu nhất lại bạc bẽo bỏ anh ta ra đi, điều này trở thành sự đau xót vĩnh viễn khó phai trong lòng Lương Thiên Dật.

Lương Thiên Dật không thể tha thứ cho cô, bất kể vì lý do gì, cô không nên biến mất tăm khi anh ta cần cô nhất! Anh ta chưa bao giờ hận người nào như vậy, trước kia yêu thương cỡ nào, một khắc kia liền hận bấy nhiêu.

Vân Đóa mở lớn đôi mắt sáng, cô cũng muốn biết rốt cục Lương Thiên Dật tại sao bị tai nạn xe, ở trước mặt anh ta, cô không dám nhắc tới chuyện này .

“Trời ạ! Rốt cuộc là ai làm hại Thiên Dật hả? Rốt cuộc là kẻ trời đánh nào?” Lưu Mỹ Quân nóng nảy, hai năm nay Lương gia đã dùng mọi cách để điều tra nguyên nhân sự cố, tuy nghi ngờ phanh xe của Lý Huy có vấn đề, nhưng không tìm thấy chứng cớ. Vốn tưởng vụ án năm nào đã trở thành án chết, đâu ngờ lại có thể tìm được manh mối lần nữa.

“Tuy thân phận của kẻ kia không tầm thường nhưng con muốn mạng hắn cũng chỉ như thái mớ rau!” Lương Tuấn Đào như cố ý vô tình ngoái đầu nhìn sang Lâm Tuyết bên cạnh, sau đó mới chậm rãi nói tiếp: “Nhưng, con không muốn dùng sát thủ!”

Lưu Mỹ Quân vội hỏi: “Rốt cuộc là ai?”

“Đợi con đưa hắn tới toà án sẽ nói với mẹ sau, tránh đánh rắn động cỏ!” Lời nói kế tiếp của hắn chẳng những thể hiện thái độ với anh trai mình – Lương Thiên Dật, đồng thời cũng là tỏ thái độ với Lâm Tuyết: “Em chắc chắn sẽ vạch trần bộ mặt thật của hắn, tự tay đưa hắn đến toà án quân sự thẩm vấn và phán quyết, sẽ quăng hắn vào nhà tù quân sự — khiến hắn ngồi tù mọt gông! Có lẽ việc này cần thời gian, nhưng em cam đoan không quá ba năm!”

Thời điểm bắt đầu nói ra những lời này, Lương Tuấn Đào đã định hắn sẽ vượt lên trên Mạc Sở Hàn! Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm! Nếu đã làm, hắn sẽ có biện pháp bắt bằng được đối phương.

Lâm Tuyết vẫn yên lặng như cũ, nhưng trong lòng dâng lên gợn sóng. Cô biết, Lương Tuấn Đào cố ý muốn dùng pháp luật để giải quyết với Mạc Sở Hàn, ân oán trong đó chủ yếu vẫn là vì cô, kỳ thật cô muốn nói, chuyện của hắn thật sự không liên quan tới cô! Hắn tình nguyện dùng cách thay anh trai mình lộ diện báo thù, cô cũng không có ý kiến!

Nhưng Lâm Tuyết không nói gì, đôi mắt rũ xuống, suy tính gì đó.

Lưu Mỹ Quân nghe con trai nói chắc chắc như vậy, biết hẳn nắm giữ chứng cứ chính xác nhưng vẫn chưa đủ để đưa đối phương vào tù thì có thể thấy đối phương có bối cảnh chính trị không bình thường. Nhưng nếu đã xác định được thân phận hung thủ, bất kể hắn có bối cảnh thế nào cũng trốn không thoát sự đuổi giết của Lương gia.

“Là dạng người gì mà ác độc đến vậy? Rốt cuộc có nhiều thâm cừu đại hận với Lương gia chúng ta đến đâu? Con nói muốn dùng pháp luật quang minh chính đại đối phó hắn, nhưng khi hắn hại Thiên Dật, hắn có dùng pháp luật quang minh chính đại hay không?” Lưu Mỹ Quân tức giận đến mức tay chân run rẩy, bà ta không nhịn được, lập tức gọi điện thoại cho chồng, bảo ông trở về xử lý chuyện này.

Nếu xác định xong thân phận, tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục sống thoải mái!

“Hãy tin con, cho con chút thời gian, con sẽ không bỏ qua cho hắn!” Lương Tuấn Đào không muốn dùng sát thủ! Bởi vì khi Lâm Tuyết quyết định muốn bỏ Mạc Sở Hàn vào tù, hắn không muốn dùng thủ đoạn bất chính.

Khi mọi người đang nói chuyện, Trương quản gia đã qua đây , vẻ mặt có chút khác thường, ông ta nhìn nhìn Lâm Tuyết và Lâm Á Linh trước, sau đó đi đến bên cạnh Lưu Mỹ Quân, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, người nhà họ Lâm vừa tới đây!”

“Hả?” trong đầu Lưu Mỹ Quân Lưu tràn ngập chuyện hung thủ mưu hại Lương Thiên Dật, bà ta định đợi chồng về, nhất định sẽ động viên ông ta nói lý với Lương Tuấn Đào để hỏi được thân phận thật sự của hung thủ nên đột nhiên có chút không hiểu với lời nói của Trương quản gia.”Cái gì? Người nhà họ Lâm đều …. đến đây ư?”

“Đúng vậy!” Trương quản gia tiếp lời: “Tất cả Lâm gia đều đến đông đủ , gồm cả Lâm Văn Bác!”

(1) nhân bỉ nhân khí tử nhân: chỉ loại người hay ganh tỵ với người khác, thấy người ta có cái gì đẹp, cái gì tốt thì đều ghen tức mà không nghĩ xem người ta làm sao mới có được cái đó, là loại người chỉ biết kết quả mà không biết đến quá trình