Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 » Trang 235

Chương 88.17: Kết cục cuối cùng

Editor: Puck

Lâm Tuyết đầy lòng chua xót đau thương, cô còn chưa gọi Hoắc Gia Tường một tiếng cha, mà ông cũng chưa từng ép buộc cô, thậm chí khi nhìn thấy Mặc Mặc đã nói đời này thỏa mãn.

Phần tình thân nồng hậu này sao lại không khiến cho cô xúc động? Huống chi từ nhỏ cô đã thiếu thốn tình thương của cha và tình thân, đối với tình cảm kiên trì thật sự của Hoắc Gia Tường, cô không có khả năng thờ ơ.

Hoắc Vân Phi hợp thời mở miệng, khuyên Lâm Tuyết: “Tôi hy vọng em có thể gọi ông một tiếng cha! Ông gần như trông bạc tóc, em bằng lòng gọi ông một tiếng cha, tin tưởng đời này ông không còn bất cứ tiếc nuối nào!”

Cả người Lâm Tuyết chấn động, do dự không nói.

Hoắc Gia Tường không đành lòng để cô khó xử, vội vàng ngăn cản con trai: “Đừng ép con bé, xưng hô cũng không quan trọng, cho dù con bé có nhận người cha là ta đây hay không, cha đều thương yêu con bé thích con bé! Huống chi, con bé mang theo Mặc Mặc sang đây thăm cha, đây là an ủi lớn nhất đối với bản thân cha rồi!

Do dự thật lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, Lâm Tuyết ngẩng đầu, dò xét Hoắc Gia Tường thật sâu, bình tĩnh gọi một tiếng: “Cha.”

Giọng của cô tuy nhẹ, nghe vào trong lỗ tai Hoắc Gia Tường lại giống như tiếng sấm động trời. Đầu óc của ông “Ầm” hoàn toàn hỗn loạn, giống như lờ mà lờ mờ không thể tin được người Lâm Tuyết vừa gọi là ông!

Đọc FULL truyện tại đây

Thấy Hoắc Gia Tường chính là kinh ngạc nhìn cô xuất thần, Lâm Tuyết lại ngượng ngùng Trong lòng dâng lên cảm xúc ấm áp, hóa ra một tiếng gọi của cô khiến cho ông kích động không nói nên lời.

“Cha!” Cô đành phải gọi một tiếng, hy vọng lần này ông có thể nghe được.

Không biết sau lưng Hoắc Gia Tường bị ai đưa tay chọc một phát, mới phản ứng kịp, vội vàng đáp: “Ôi! Con ngoan, cám ơn con!”

Nếu có thể, ông thật sự muốn ôm Lâm Tuyết cũng ngồi lên đầu gối mình, trời ạ! Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất vui vẻ nhất cũng thỏa mãn nhất trong cuộc đời ông!

Ông reo hò ở trong lòng: Tịnh Sơ, bà có nhìn thấy không? Con gái của chúng ta gọi tôi là cha! Còn có cháu ngoại của chúng ta, lần đầu tiên gặp mặt cứ thích tôi ôm như vậy! Bà thích chúng không?

Lâm Tuyết gọi một tiếng cha, nhất thời cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái. Cuối cùng cô buông xuống khúc mắc với việc nhận Hoắc Gia Tường người cha này. Một chút cũng không nghi ngờ tình yêu của Hoắc Gia Tường với cô, cô không muốn từ chối phần tình thương của cha đến chậm này. Đồng thời cô cũng định mượn cơ hội này khuyên bảo Hoắc Gia Tường kích lưu dũng thối *, dần thoát ra khỏi vũ đài tam giác vàng.

(*) kích lưu dũng thối: từ Hán ngữ, chỉ trong dòng nước xiết ngay lập tức lui bước

Đây chính là một phần mục đích đến đây lần này của cô, mặt khác cô chủ yếu vẫn là vì.. Ánh mắt lại liếc về phía Đỗ Hâm Lôi, người thủy chung cúi đầu xuống, hàm răng rối rắm cắn cánh môi, luôn luôn phiền não ở trong ngực Hoắc Vân Phi.

Nhân dịp tâm tình của tất cả mọi người đều không tệ, Lâm Tuyết hợp thời mở miệng hỏi ở ngay trước mặt Hoắc Gia Tường: “Hâm Lôi, bà tình nguyện gả cho Hoắc Vân Phi sao?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cô thủy chung không gọi Hoắc Vân Phi là anh ba, bởi vì trừ bỏ Hoắc Gia Tường ra, cô cảm không cảm thấy tình thân của những người khác.

Đỗ Hâm Lôi ngẩng đầu, trong mắt sáng đầy bất đắc dĩ và đau thương, cô cúi đầu nói: “Tôi không muốn gả cho anh ta!”

Trong mắt Hoắc Vân Phi thoáng qua vẻ giận dữ, hóa ra cho dù đến bây giờ cô vẫn không triệt để hết hy vọng. Bản tay to ôm vai thơm của cô, lật cô vào trong vòng ôm ấm áp của mình, gian trá cười hỏi: “Lấy hay không lấy có gì khác nhau sao?”

Đỗ Hâm Lôi tức giận đến nắm tay lại hung hăng đấm lồng ngực anh ta, Hoắc Vân Phi không tránh né, càng không đánh lại, tùy cho cô phát tiết, chờ cô đánh đến không sai biệt lắm, mới nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của cô, dịu dàng khuyên bảo nói: “Cẩn thận cục cưng của chúng ta!”

Kể từ ngày Đỗ Hâm Lôi bóp cổ Hoắc Vân Phi ngay trước mặt Lăng Lang, cô liền phát hiện, người đàn ông này khi cô đánh anh sẽ không đánh lại. Không biết anh trời sinh có khuynh hướng chịu hành hạ hay là như thế nào, dù sao mỗi lần cô phát điên đánh anh ta anh ta đều không phản kháng cũng không né tránh, nhiều lần bị cô ngắt véo đến trợn mắt nhìn thẳng, trên người trên mặt đều là dấu tay cô cào.

Hoắc

loading