Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 » Trang 225

Chương 88.7: Kết cục cuối cùng

Editor: Puck

“A.” Lưu Dương hơi ngoài ý muốn, trong mắt khó nén một chút rối rắm và thẫn thờ, thật lâu sau, buồn bực nói, “Không phải cô ấy sắp kết hôn sao?”

Hóa ra anh luôn chú ý đến động tĩnh của Đồng Đồng! Lâm Tuyết cho rằng cách nói của Lương Bội Văn rất đúng, Lưu Dương cực kỳ lưu luyến Đồng Đồng.

“Đúng vậy, cô ấy muốn kết hôn! Chú rể thật sự yêu cô ấy, rất săn sóc dịu dàng với cô ấy!” Lâm Tuyết không vội vã nói ra Đồng Đồng lưu luyến khó bỏ Lưu Dương, như vậy sẽ khiến cho Đồng Đồng càng thêm rơi vào bị động. Cho dù muốn ôn lại tình xưa, cũng phải để cho Lưu Dương chủ động một chút.

Lưu Dương quả nhiên càng thêm bực mình, thái độ lạnh xuống: “Hóa ra hôm nay em tới đây để thay Mã Đồng Đồng khoe hạnh phúc! Cố ý chọc giận anh sao?”

“…” Chẳng lẽ cô giống như cố ý đặc biệt chọc giận anh ta? Lâm Tuyết không nhịn được kiểm điểm bản thân một chút ở trong lòng, chỉ có điều lập tức cho rằng mình cũng không sai.

“Được rồi! Anh chúc cô ấy càng ngày càng hạnh phúc!” Lưu Dương đẩy cà phê phục vụ đưa tới lên, vẻ mặt lạnh lùng kêu, “Cho tôi một chai rượu brandy!”

Đọc FULL truyện tại đây

Lâm Tuyết vội vàng ngăn cản, cô cũng không muốn nhìn anh trong vì tình đau lòng mà say như chết, “Đợi một chút! Muốn uống say bản thân anh có thể lựa chọn một chỗ khác và lúc khác, em hy vọng anh vẫn có thể duy trì suy nghĩ tỉnh táo mà nghe em nói hết lời!”

Lưu Dương lạnh lùng liếc cô, giống như buồn bực giống như căm hận.

“Thật không rõ vì sao anh lại dùng ánh mắt này nhìn em!” Lâm Tuyết tỏ vẻ thật bất đắc dĩ với cảm xúc thất thường của người bị thất tình, “Cũng chẳng phải em bắt cóc Đồng Đồng!”

“Nhưng em luôn khuyên cô ấy rời khỏi anh!” Lưu Dương rốt cuộc nói ra căm phẫn và bất mãn vẫn dằn nơi đáy lòng, “Nếu em có thể nói giúp anh hai câu, cô ấy cũng sẽ không thể dứt khoát không chừa đường lui như vậy!”

“A, em không biết rằng mình có lực ảnh hưởng lớn như vậy!” Nhìn thái độ ác liệt của người kia, cô đang suy nghĩ có cần giúp anh hay không.

“Đủ rồi, anh tin tưởng em gọi anh đến hẳn không phải đặc biệt chạy tới cãi nhau với anh!” Lưu Dương chuyển ánh mắt, giống như khinh thường lại nhìn cô, “Có chuyện mau nói đi!”

Ngụ ý, anh không muốn đối mặt với cô. Có lẽ, trong tiềm thức, anh đang giận lây sang Lâm Tuyết. Nếu không say mê như bị ma quỷ ám ảnh với cô, anh cũng sẽ không thể đi đến nông nỗi này với Đồng Đồng.

Lâm Tuyết hít sâu vài lần, cô luôn tự nói với mình, người đàn ông trước mắt này vì thất tình mà cảm xúc không khống chế được, chính là đang nói anh quan tâm Đồng Đồng, cô không thể bởi vì thành kiến cá nhân của mình với Lưu Dương, liền mai một hy vọng của Đồng Đồng.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Đồng Đồng khóc nói với cô những lời đó, cô không cách nào làm bộ giống như không biết kết quả sau khi Đồng Đồng và Lưu Dương chia tay là khổ sở đến cỡ nào.

Cho Đồng Đồng một cơ hội, cũng cho Lưu Dương một cơ hội, đương nhiên chuyện sau này cô sẽ nắm đúng mực làm cẩn thận.

“Em muốn hỏi anh, sau khi ly hôn với Đồng Đồng, anh có từng tự mình đi tìm cô ấy không? Anh có từng chính miệng nói xin lỗi cô ấy không? Chuyện với Bạch Tinh Tinh, anh biết tổn thương cho cô ấy lớn bao nhiêu không?”

“Em tới tìm anh vì để dạy dỗ anh?” Lưu Dương quá tức giận mà cười, “Chuyện đó mắc mớ gì tới em?”

“Đồng Đồng là bạn của em, chuyện của cô ấy chính là chuyện của em!” Lâm Tuyết không thèm quan tâm tới thái độ ác liệt của Lưu Dương, cô căn cứ vào đạo lý mà bảo vệ quyền lợi của mình, “Anh làm chuyện thật có lỗi với cô ấy, gây ra tổn thương lớn như vậy cho cô ấy, ngay cả câu xin lỗi mà anh cũng không chịu nói với cô ấy! Anh không cảm thấy làm cô ấy thất vọng sao?”

Từng tiếng oán trách khiến Lưu Dương á khẩu không trả lời được, anh trầm mặc tự kiểm điểm lại bản thân. Chuyện với Bạch Tinh Tinh, anh biết có lỗi với Đồng Đồng, nhưng lại thiếu dũng khí thẳng thắn thừa nhận sai lầm của mình với cô, xấu hổ cầu

loading