Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 » Trang 215

Chương 86.1: Thật tình bày tỏ

Editor: Puck

Để tránh đụng xe, Lâm Tuyết đành phải dẫm phanh lại. Làm sao bây giờ? Cô đã sớm rời khỏi bộ đội, ra cửa không có quyền mang theo súng.

“Chị phải gọi điện thoại cho Thiên Dật!” Theo bản năng, thời khắc nguy cấp đều sẽ nghĩ tới người mà mình tin tưởng ỷ lại nhất. Vân Đóa cầm điện thoại di động của mình, ngắt điện thoại gọi vào số của Lương Thiên Dật.

“Đừng động!” Lâm Tuyết ngăn cản chậm một bước, trời ạ, họa vô đơn chí, trò chuyện giữa cô và Lương Tuấn Đào bị Vân Đóa cắt đứt.

Vân Đóa lại gọi vào số điện thoại di động của Lương Thiên Dật, nhưng không ai nghe. Sao lại như thế này? Số điện thoại là tự tay anh đưa cho cô, nói cho cô biết, cho dù khi nào chỉ cần gọi nó, anh sẽ nghe! Người đàn ông này, hừ, lừa gạt người ta!

Tiếng cửa xe đóng mở liên tiếp, từ trong bốn chiếc xe hơi màu đen có hơn mười người mặc quần áo màu đen đội khăn trùm đầu ba lỗ đi xuống, trời rất nóng, vừa thấy cũng rất quỷ dị.

“A, bọn cướp đã tới!” Vân Đóa bỏ qua gọi điện thoại cầu cứu cho Lương Thiên Dật, xem ra đàn ông quả thật không đáng tin cậy, còn không bằng gọi điện thoại cho 110 còn đáng tin hơn chút, “110 đúng không? Chúng tôi gặp cướp! Ở bãi đậu xe ngầm phía tây trung tâm thương mại XXX đường XX, trên xe chỉ có tôi và bạn tôi, bạn tôi đang lái xe…”

Lâm Tuyết trấn định nắm tay lái, cô nhìn thấy trong tay bọn cướp cũng không có súng, có lẽ cô có thể cá cược một lần.

Đọc FULL truyện tại đây

Thủ lĩnh của bọn cướp đi tới đập cửa xe, nhe răng cười nói: “Nhanh chóng ngoan ngoãn xuống xe, nếu không trước hiếp sau giết hai người!”

Lâm Tuyết lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, chưa hề hừ lạnh. Cô không tắt máy, thời khắc mấu chốt còn có thể dùng xe va chạm bọn chúng.

Vân Đóa nâng người lên, dũng cảm phản kích: “Chúng tôi mới không sợ các người! Cửa xe khóa, các người không vào được!”

“Ha ha, trò trẻ con này sao có thể làm khó được chúng ta!” Bọn cướp lấy ra một bộ công cụ mở khóa chuyên nghiệp bắt đầu bận rộn phá khóa.

Lâm Tuyết đương nhiên sẽ không để cho bọn chúng đạt được, cô đột nhiên dồn sức đánh lái, xe lăn về phía bọn cướp.

Vóc người bọn chúng rất lớn, thân mình lại rất linh hoạt, kịp thời tránh thoát, lập tức hung ác lấy súng ra, bắn phá một trận về phía bánh xe.

Nhất thời, bốn lốp xe đều bị bắn thủng, xe nằm yên ở đó không động được. Lâm Tuyết âm thầm sốt ruột, mà sắc mặt Vân Đóa đã thay đổi.

Một chút mảnh vụn trí nhớ mơ hồ không trọn vẹn nảy lên trong đầu cô, giống như một màn phát lại. Nhiều năm trước, cô ngồi ở trên vị trí của Lâm Tuyết, bị một đám đàn ông thô bạo túm xuống xe, cô liều mạng phản kháng đều không có tác dụng.

Bọn họ đẩy ngã cô xuống đất, sau đó xé rách quần áo của cô, “Đừng! Đừng đụng vào tôi! Đừng đụng vào tôi!” Vân Đóa đau đến đầu như muốn nứt ra, hai tay ôm đầu, the thé thét lên.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Lâm Tuyết phát hoảng, nhìn thấy dáng vẻ thất thường của Vân Đóa, nhất thời hiểu ra, tình cảnh trước mắt có khả năng kích động trí nhớ đã bị niêm phong của Vân Đóa. Cô vội vàng ôm chầm lấy Vân Đóa, vỗ về lưng cô ấy, an ủi: “Đừng sợ, bọn họ không vào được!”

Trong thời gian ngắn ngủi Vân Đóa đã ra một thân mồ hôi lạnh, nhưng cái ôm của Lâm Tuyết khiến cho cô yên tĩnh lại. Lại ngẩng đầu lên, trí nhớ trong đầu cô lại trở nên mơ hồ, mờ mịt nhìn chằm chằm Lâm Tuyết, hỏi: “Chúng ta… Đang ở đâu?”

“Chúng ta ở trên xe!” Lâm Tuyết ôm chặt lấy Vân Đóa, không để cho cô ấy ngẩng đầu lên, sợ cô ấy nhìn thấy bọn cướp hung ác này sẽ lại sợ hãi thét chói tai. Càng quan trọng hơn là, kiên quyết không thể khiến Vân Đóa nhớ lại chuyện tàn khốc trước kia! “Xe bị chút trục trặc, không có chuyện gì, chị ngủ một giấc, Tuấn Đào lập tức tới đón chúng ta!”

Vân Đóa thả lỏng xuống thật sự mệt mỏi, có lẽ do bảo vệ từ tiềm thức, cô nhắm mắt lại ,không nhìn chuyện bên ngoài, cũng không suy nghĩ.

Mấy chuyện này không thể nghĩ, nghĩ tới, đầu cô sẽ đau như vỡ ra.

Lâm Tuyết vỗ về Vân Đóa, thấy vẻ mặt cô gái trong lòng bình tĩnh thản nhiên, biết tạm thời trấn an được cô ấy. Nhưng mà… Tiếp theo nên làm gì bây giờ?

Tên cướp kia vẫn nỗ lực phá khóa cửa xe, vốn không chống đỡ được bao lâu.

loading