Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 - Trang 20

Chương 16.3

“…” Vân Thư Hoa đầy bụng lời muốn nói lại bị ánh mắt u lạnh của Lâm Tuyết bóp chết, anh ta nhất thời không biết nói gì cho đúng.

Lương Tuấn Đào bước lên trước vài bước, hắn dùng thân hình cao lớn che chắn Lâm Tuyết, hai tay bắt trước ngực, đáy mắt sáng tràn đầy khiêu khích và địch ý: “Vân đại thiếu, tôi không thích người khác tùy tiện đến gần vợ tôi đâu!”

Vân Thư Hoa khổ sở chẳng nói nên lời, anh ta không để ý tới lời cảnh cáo kia mà dịch sang một bước, tiếp tục nói với Lâm Tuyết: “Tuyết, đừng hiểu lầm anh! Em biết Thư Khả là hạng người gì, đừng trúng kế ly gián của cô ta! Nếu em tin vào bản thân mình thì không nên nghi ngờ anh, anh toàn tâm toàn ý vì em, anh chưa bao giờ hãm hại em cả!”

“Tiểu tử, tai anh nhét đầy lông lừa à? Tôi đã nói không thích người khác đến gần vợ tôi rồi, anh không mau tránh xa chứng tỏ sự trong sạch, còn dám gây án ngược à?” Có lẽ sự can đảm của Vân Thư Hoa khiến Lương Tuấn Đào khá bất ngờ nên hắn nhất thời nổi giận. Siết chặt tay thành nắm đấm, hắn liền vung vào người đàn ông đối diện.

Vân Thư Hoa bỗng chốc bị đánh, lảo đảo lui về sau vài bước, anh ta ôm ngực, khuôn mặt tuấn tú trắng bệch như tờ giấy.

Lý Văn San không bằng lòng, cô nàng vội đỡ lấy Vân Thư Hoa rồi chửi Lương Tuấn Đào ầm ĩ: “Lương lão nhị, anh ăn phải thuốc điên sao? Ra tay với Thư Hoa làm gì…”

“Trông coi người đàn ông của cô cho tốt đi!” Khi Lương Tuấn Đào khó chịu, ai nợ cũng không đổi, dù là Lý Văn San quen biết từ nhỏ cũng không được. Hắn nhướng mày cảnh cáo: “Nếu hắn còn dám nấn ná với bà xã tôi, tôi sẽ đánh gãy chân chó của hắn!”

“Ôi! Khẩu khí lớn thật! Anh cho rằng người nhà họ Lý đều là người chết à? Lương lão nhị, tôi cho anh biết, động đến một sợi tóc của Thư Hoa, Lý Văn San này là người đầu tiên không tha cho anh!” Lý Văn San nhảy lại gần, chỉ tay vào mũi Lương Tuấn Đào chưa tha: “Anh muốn động vào anh ấy, trước phải qua cửa là tôi đây, không phải anh độc ác sao? Dám ra tay với tôi à?”

“Cắt, không phải chưa chắc là xem thường! Cô biết tôi không đánh phụ nữ!” Lương Tuấn Đào lười so đo với người đàn bà chanh chua này, hắn quát: “Cút ngay, tôi muốn cùng bà xã trở về!”

“Mau mang bà xã bảo bối của anh cút đi, không có việc gì thì đừng chạy đến trước mặt chúng tôi!” Lý Văn San vừa hận Lương Tuấn Đào cuồng vọng vô tình, vừa hận Vân Thư Hoa biểu lộ tình ý miên man với Lâm Tuyết, cô ta đỏ mắt dùng đôi tay trắng như phấn đập đập mấy cái vào ngực Vân Thư Hoa, khóc ròng: “Đều trách anh, hại em bị Lương lão nhị ức hiếp!”

“Rất xin lỗi!” Vân Thư Hoa cúi đầu nhưng ánh mắt vẫn nhịn không được mà giữ lấy bóng hình xinh đẹp của Lâm Tuyết, anh ta chỉ hy vọng cô dừng rời đi nhanh như vậy.

Lúc này, Lý Ngạn Thành dàn xếp ổn thỏa cho Mạc Sở Hàn xong vừa lúc bước ra, nghe thấy đại sảnh lộn xộn một hồi liền đi tới, thấy con gái khóc lóc làm mình làm mẩy với con rể, Lương Tuấn Đào vẫn chưa đi, ông ta không nhịn được, khuôn mặt già nua sa sầm.

“Ba!” Lý Văn San thấy cha đến, bèn chạy tới kéo kéo tay ông ta chất vấn: “Rốt cuộc ba bận việc gì? Mấy ngày rồi con đều không thấy bóng dáng ba!”

“Tìm ba có chuyện gì à?” Lý Ngạn Thành vỗ vỗ tay con gái, giọng nói có vẻ mềm mỏng .

“Có thể có chuyện gì nữa đây? Sinh nhật Thư Hoa sắp tới, con muốn tổ chức một sinh nhật linh đình cho anh ấy, cần đích thân ba phê chuẩn đó!” Lý Văn San tuổi không còn nhỏ, cô ta muốn cùng Vân Thư Hoa tu thành chính quả nhanh nhanh một chút. “Còn nữa, con và Thư Hoa đã bàn bạc xong, sau khi kết thúc sinh nhật chúng con định chọn ngày lành kết hôn! Muốn ngay tại tiệc sinh nhật anh ấy tuyên bố ngày kết hôn, coi như cung cấp thông tin chính xác cho mọi người luôn!”

“Tốt!” Tinh thần Lý Ngạn Thành mệt mỏi, ông ta cũng không có ý kiến gì, liền nói với con gái: “Con xem xét rồi thu xếp là ổn, cần ba kí tên ở đâu cứ nói!”

Hóa ra sinh nhật Vân Thư Hoa nhanh vậy đã đến! Lâm Tuyết bây giờ mới phát hiện ra bản than mình lại quên mất sinh nhật anh ta. Bắt gặp ánh mắt hi vọng của Vân Thư Hoa, cô rũ mắt xuống.

Thấy cô rõ ràng trốn tránh cái nhìn của mình, đôi mắt đẹp ảm đạm một hồi, anh ta có cảm giác khoảng cách giữa cô gái ấy và mình càng ngày càng xa. Cái gì khiến cô ấy xa lánh mình nhỉ? Đôi mắt dịu dàng hướng vào người đàn ông bên cạnh Lâm Tuyết rồi hiện lên một tia hận ý lạnh lẽo!

Lương Tuấn Đào, tao nhất định sẽ có cách cướp lại Lâm Tuyết!

*

Thẩm Doanh Doanh đi vào phòng bệnh của Hoàng Y Na, tuy nói nơi này canh gác nghiêm ngặt, không cho phép Hoàng Y Na rời phòng nhưng Lương Tuấn Đào không hạ lệnh cấm người ngoài đến thăm cô ta.

Là tiểu thư quân môn quyền quý, Thẩm Doanh Doanh chắc chắn có rất nhiều đặc quyền, ví dụ như lúc này đây có thể bước vào phòng bệnh đã bị giới nghiêm .

Hoàng Y Na phối hợp trị liệu, tình hình có vẻ không tồi. Lúc này, cô ta đang đứng trước cửa sổ sát đất quan sát phong cảnh bên dưới, nghe tiếng bước chân của Thẩm Doanh Doanh, cô ta quay đầu lại, tràn đầy tươi cười, nói: “Thẩm tiểu thư đã đến, mau ngồi đi!”

“Ô, tinh thần có vẻ không tệ!” Thẩm Doanh Doanh liếc cô ta một cái, cao quý khoát tay trước ngực, nói: “Có chuyện gì cô mau nói đi, tôi rất bận!”

“Một mình tôi đợi ở phòng bệnh thật sự rất buồn, muốn tìm ai đó đến trò chuyện. Tạm thời Tuấn Đào đang hiểu lầm, cấm tôi đủ thứ, thực ra tôi rất muốn ra ngoài một chút!” Hoàng Y Na than thở bước qua, bảo y tá trẻ rót chén nước ấm, sau đó hỏi Thẩm Doanh Doanh: “Cô muốn uống gì?”

“Ai muốn uống gì ở phòng bệnh cô chứ! Còn chưa biết bệnh cô có lây hay không đâu!” Thẩm Doanh Doanh đầy mặt chán ghét, nếu không liên quan đến Lương Tuấn Đào, cô ta chẳng muốn thấy người đàn bà này!

“Được rồi!” Hoàng Y Na cũng không cố ép, cô ta ngồi xuống sô pha, thấyThẩm Doanh Doanh tràn đầy vẻ đề phòng, bèn thở dài yếu ớt, nói: “Cô thực sự không cần biến tôi thành kẻ địch! Thật ra chúng ta đều chung tình địch là Lâm Tuyết ! Cô ta mới là người mà Tuấn Đào đặt trong tim!”

Những lời này đã thành công rời đi địch ý của Thẩm Doanh Doanh, cô ta và Hoàng Y Na cùng chung mối thù. “Lâm Tuyết kia chỉ là hồ ly tinh, sớm muộn gì cũng bị Lương ca ca vứt bỏ! Lương ca ca không cần người đàn bà rách nát như vậy, một ngày nào đó anh ấy sẽ hiểu, chỉ có tôi băng thanh ngọc khiết, xuất thân cao quý mới là cô gái thực sự xứng đôi với anh ấy !”

Đọc FULL truyện tại đây

Những lời này cũng để bóng gió với Hoàng Y Na, cô ta không nên vọng tưởng, tranh giành Lương Tuấn Đào với Thẩm Doanh Doanh này, bởi Hoàng Y Na không có thân phận và tài sản như cô ta!

“Tôi biết! Kỳ thật tôi vốn không mơ mộng gì, cô biết không, tôi chính là mối tình đầu của Tuấn Đào, hiện giờ anh ấy có vợ, tôi. .. cũng có người đàn ông mình thích, cho nên…” Nói tới đây, Hoàng Y Na muốn nói lại thôi.

Nghe nói cô ta thích người đàn ông khác, Thẩm Doanh Doanh cảm thấy rất hứng thú, liền nhân cơ hội hỏi: “Người đó là ai vậy?”

“Có nói cô cũng không biết đâu!” Hoàng Y Na vẫy vẫy tay, nói: “Cô lại đây, tôi chỉ nói với mình cô!”

Thẩm Doanh Doanh thấy cô ta thần thần bí bí thì có hơi sợ hãi, nhưng cảm thấy đông người canh gác nên phòng bệnh rất an toàn, bản thân cũng không cần kiêng kị gì, cứ thế bước qua.

“Cho tôi mượn di động dùng đi, tôi gọi điện cho người yêu tôi!” Hoàng Y Na nói.

“Cô cho tôi là kẻ ngốc à? Cô là phạm nhân bị Lương ca ca giam lỏng, không thể liên lạc với người bên ngoài!” Thẩm Doanh Doanh hiển nhiên không bị thuyết phục.

“Chị em tốt, cô giúp tôi với. Tôi sẽ báo đáp cô!” Hoàng Y Na cúi xuống gần tai Thẩm Doanh Doanh, nhỏ giọng nói: “Tôi sẽ bảo người yêu mình giết Lâm Tuyết! Dù sao giữa tôi với Tuấn Đào cũng không thành, khi đó cô chính là người phụ nữ duy nhất có thể bầu bạn bên cạnh anh ấy!”

Thẩm Doanh Doanh hơi động tâm nhưng còn chút không tin tưởng. Cô ta nghi ngờ quan sát Hoàng Y Na, hỏi: “Người yêu cô là ai? Hắn có bản lĩnh lớn như vậy sao?”

*

Vì Lý Ngạn Thành không chịu phối hợp, chỉ dựa vào nhật kí trong máy tính, việc định tội cho Mạc Sở Hàn liền trở nên khó khăn.

Sau khi Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào trở về quân bộ, hai người tạm thời bỏ án tử này xuống, phái thuộc hạ tinh nhuệ dựa vào manh mối nhật kí cung cấp mà đi điều tra thu thập chứng cứ, sau đó bọn họ liên hệ với Bùi Hồng Hiên, mời dự hội nghị lần nữa, bàn bạc hành động kế tiếp.

Bùi Hồng Hiên nghe báo cáo các mặt xong, ngẫm nghĩ một lúc lâu mới nói: “Tạm thời để vụ tai nạn xe cộ này xuống, trước cứ thẩm vấn Hoàng Y Na đã!”

Đúng vậy, hiện tại Hoàng Y Na là nhân chứng quan trọng nhất, manh mối từ miệng cô ta so với văn bản lưu trữ trong máy tính có giá trị hơn.

“Theo tin nhận được từ bệnh viện, tình trạng thân thể Hoàng Y Na đã có chuyển biến tốt đẹp, tinh thần cũng ổn định nhiều. Hiện tại muốn thẩm vấn hay không vẫn đợi ý kiến của anh!” Lương Tuấn Đào cảm thấy bản thân mình và Hoàng Y Na có quan hệ đặc biệt, chuyện thẩm vấn giao cho Bùi Hồng Hiên thực hiện vẫn thích hợp hơn, hắn chờ nghe kết quả là được.

“Được!” Bùi Hồng Hiên gật đầu, nói: “Vụ án chết này giao cho tôi phụ trách, cậu chuẩn bị tháng sau đến Tam Giác Vàng hành động!”

Lương Tuấn Đào nao nao, hỏi: “Tào Lão Thất vẫn kiểm soát cục diện Tam Giác Vàng chứ?”

“Đã khống chế được đại bộ phận trên địa bàn Tam Giác Vàng, đủ cùng Hoắc gia địa vị ngang nhau! Có muốn lật đổ Hoắc gia còn cần chúng ta tiếp viện và chỉ đạo! Cân nhắc trước kia cậu làm giảm nhuệ khí của Hoắc gia tại biên giới, lần này các lão lãnh đạo quân bộ quyết định để cậu đi phối hợp với Lão Thất hoàn thành nhiệm vụ gian khổ này!” Bùi Hồng Hiên cực kì coi trọng Lương Tuấn Đào, ông tin rằng không có chuyện gì mà người trẻ tuổi trước mắt không làm được!

Lâm Tuyết im lặng lắng nghe, cô biết trong hành động lần này Lương Tuấn Đào sẽ mang mình theo, cũng biết hành động lần này rất nguy hiểm.

Cô sẽ theo hắn đến Tam Giác Vàng diệt trừ ổ độc hay tiếp tục ở lại thủ đô hoàn thành mục tiêu đưa Mạc Sở Hàn vào ngục giam đây?

Bùi Hồng Hiên như nhìn thấu suy nghĩ của Lâm Tuyết, ông liền nói tiếp: “Căn cứ vào tin tức mọi mặt, chứng tỏ rằng Mạc Sở Hàn và Hoắc Vân Phi có quan hệ không đơn giản. Hiện nay chỉ thiếu chứng cứ chính xác, nếu Hoàng Y Na có thể cung cấp phương diện này, có thể suy xét việc bắt Mạc Sở Hàn, đưa hắn đến quân bộ thẩm vấn.”

Nói cách khác, chỉ cần có thể tìm kiếm lỗ hổng của Hoàng Y Na bên này, sự việc sẽ tốt lên rất nhiều.

Trầm mặc một hồi, Lâm Tuyết nói với Bùi Hồng Hiên: “Báo cáo Thủ trưởng, tôi còn chuyện quan trọng muốn báo!”

“Nói đi!” Bùi Hồng Hiên nhìn đồng hồ Thụy Sĩ trên cổ tay, ông chuẩn bị phải rời đi.

“Trong lúc Mạc Sở Hàn bắt cóc tôi, hắn từng đưa tôi tới một sòng bạc dưới lòng đất! Quy mô sòng bạc kia rất lớn, bên trong chướng khí mù mịt, vừa cung cấp đồ dùng bài bạc, sân bãi còn phục vụ tình dục! Tôi cảm thấy hẳn là nên nhanh chóng điều tra chỗ đó, phá bỏ nơi tàng trữ dơ dáy ô nhiễm!” Khi Lâm Tuyết đi vào sòng bạc, trong lòng đã thề nhất định sẽ tìm cách hạ nơi đó. Nhưng do quá bận rộn rối rắm với Mạc Sở Hàn và những chuyện khác, hiện tại cô mới tìm được cơ hội báo cáo tình hình với cấp trên.

Nói xong những lời này, cô phát hiện ra sắc mặt Bùi Hồng Hiên trở nên hơi kỳ quái, sắc mặt Lương Tuấn Đào cũng quái lạ, hai người không ai nói gì.

“Sao thế?” Lâm Tuyết cảm thấy sự khác thường, quan sát hai vị lãnh đạo cao cấp trước mắt, hỏi: “Chẳng lẽ mặt này có chỗ không thể cho ai biết hay sao?”

Bùi Hồng Hiên ngẫm nghĩ một chút, mới nói: “Được, tôi biết rồi!” Nói xong, ông ta đứng dậy rời đi.

Lâm Tuyết nhìn bóng dáng Bùi Hồng Hiên biến mất, mới hỏi Lương Tuấn Đào bên cạnh: “Xảy ra chuyện gì thế? Em cảm thấy ông ấy như có chút mất hứng!”

Lương Tuấn Đào cũng không biết nên giải thích với cô thế nào cho phải, hắn trầm ngâm trong chốc lát mới nói: “Chuyện sòng bạc kia em đừng quản!”

“Vì sao?” Lâm Tuyết nhướng đôi mi thanh tú, rốt cục hơi hơi hiểu ra: “Có phải các anh quen biết ông chủ sau hậu trường không?” Nói xong không thấy Lương Tuấn Đào trả lời, cô liền cười lạnh nói: “Quả nhiên là quan lại bao che cho nhau, còn nói cái gì mà nhân dân là con em bộ đội, các người thấy bản than mình xứng với danh hiệu này sao?”

Lương Tuấn Đào đành chịu, hắn bảo toàn bộ cảnh vệ binh trong phòng hội nghị ra ngoài rồi nhỏ giọng nói: “Không những anh và Hồng Hiên quen biết ông chủ sau hậu trường, thực ra em cũng quen đấy!”