Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 - Trang 19

Chương 16.2

“Ầm!” Ông ta hung hăng ném máy tính xuống sàn, dưới tác động của lực quá mạnh, chiếc máy tính lập tức chia 5 xẻ 7, trở thành một đống linh kiện không đầy đủ.

Lương Tuấn Đào giương cao đuôi mắt, quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn, may mắn đây chỉ là máy tính dự phòng thôi! “Lão tướng quân, ông làm gì vậy? Máy tính là do quân bộ dùng quân phí mua về, ông ném vỡ thì khấu trừ vào tiền trợ cấp của mình đi!”

Lý Ngạn Thành như không nghe thấy lời Lương Tuấn Đào, ông ta thất thểu bước vài bước đến gần hắn, vươn ngón tay chỉ vào mặt đối phương, run rẩy nói một câu: “Tiểu tử… cậu cút đi cho tôi!”

“…” Đây là toàn bộ phản ứng của Lý Ngạn Thành sau khi xem xong văn bản ư? Lương Tuấn Đào thật sự xúc động muốn chửi “con mẹ nó chứ”.

Lâm Tuyết sợ hắn cùng Lý Ngạn Thành đánh nhau ngay tại chỗ, cô vội chắn giữa hai người, nói: “Lý tướng quân, ông tỉnh táo chút! Giấu bệnh sợ thuốc không phải biện pháp hay, nếu đã phát hiện ra chân tướng thực của sự việc thì nên dũng cảm đối mặt! Kẻ mưu sát con ông ở ngay trong phòng bệnh, vì sao không bắt hắn tới xét hỏi công khai?”

Sở dĩ cô cố gắng khuyến khích Lương Tuấn Đào đến tìm Lý Ngạn Thành cũng vì không đủ chứng cứ. Chỉ bằng nhật kí vẫn chưa thể định tội cho Mạc Sở Hàn, bởi nhật kí không chỉ rõ là do hắn viết, ngoại trừ phần nhật kí ấy cũng không tìm được thêm chứng cứ chính xác khác.

Dù gì văn bản trên máy tính và văn bản viết tay cũng có sự khác biệt, nếu là nhật kí thực thể thì tốt rồi, ít nhất còn có chữ viết làm chứng. Đột nhiên, Lâm Tuyết nhớ tới quyển nhật kí đã tan thành tro ở Thu Cẩm Viên, lúc ấy… nếu giữ lại, có lẽ còn khả năng tìm thấy chứng cứ hùng hồn xác thực khác.

Quả nhiên, tâm bệnh sờ không được! Lâm Tuyết có chết cũng không chịu đụng vào thứ kia, vậy chứng tỏ cô chưa hoàn toàn từ bỏ được tình cảm với Mạc Sở Hàn, cô sợ thấy những thứ ấy sẽ gợi lên mấy chuyện không nên nhớ, bèn lừa mình dối người, thuận tay cho Thu Cẩm Viên một mồi lửa mà không biết bản thân đã phạm sai lầm, đánh mất chứng cứ quan trọng nhất.

Lý Ngạn Thành vốn không nghe lời Lâm Tuyết nói, ông ta lau nước mắt trên mặt, ngang ngược phất tay xua đuổi: “Tôi không tin! Mấy thứ này còn chưa biết do ai viết ra, sao mới như vậy cậu đã khẳng định là Sở Hàn viết? Có chứng cứ gì không? Châm ngòi ly gián, thật là thấp kém!”

Sau khi cố gắng vượt qua sự đả kích và bi thống đến tận thấu tim, Lý Ngạn Thành nhanh chóng khôi phục lý trí cứng như thép, quả thật tố chất tâm lý của vị lão tướng quân này quá kiên cường, trong nháy mắt đã có thể phá hỏng lỗ hổng trí mạng.

Lương Tuấn Đào tức lệch mũi, hắn chỉ vào Lý Ngạn Thành mắng: “Ông là lão hồ đồ vẫn bị quỷ mê hoặc à? Con ông trên trời có linh thiêng đêm nay không thể không chạy tới bóp chết ông!”

“Cút!” Lý Ngạn Thành thẹn quá hóa giận, ông ta nói với cảnh vệ thân cận: “Đuổi tên tiểu tử không tôn trọng bề trên này đi! Tôi chưa dặn dò thì không được cho hắn tiến vào!”

“Móa!” Đáy mắt Lương Tuấn Đào băng lạnh, không giận cũng oai: “Ai dám động thủ?”

Những cảnh vệ và sĩ quan cấp tá đều kính sợ Lương Tuấn Đào,không ai dám ra tay. Hàn Thụy Tông bước lên trước một bước khuyên nhủ hắn: “Tạm thời xin Lương thủ trưởng trở về, đợi Tướng quân bớt giận hẵng cùng ông ấy nói chuyện!”

“Ai thèm nói chuyện với ông ta!” Lương Tuấn Đào cười lạnh khinh thường: “Tôi chỉ tới đánh tiếng dặn dò thôi, tránh để ông ta nhận giặc làm con cả ngày không hay biết gì, đâu ngờ ông ta quá mê muội, sự thật ở ngay trước mặt lại không chịu thừa nhận! Chuyện này ông ta có thể khoanh tay đứng nhìn, tôi thì cương quyết quyết quản lý, không vì gì khác, chỉ vì đòi lại công bằng cho đại ca tôi!”

Theo lý thuyết, dù bên ngoài ầm ĩ gay gắt thế nào, cách âm của phòng bệnh đặc biệt cũng vô cùng tốt, âm thanh ở đại sảnh không thể lọt vào phòng ngủ, nhưng không hiểu sao Mạc Sở Hàn lại đẩy cửa bước vào.

Hắn ngủ đến mức mơ mơ màng màng, khi thức dậy, mặc kệ Thư Khả khuyên can, hắn lập tức ra khỏi phòng.

Đi vào sảnh trà, thấy Lý Ngạn Thành đang cùng Lương Tuấn Đào náo nhiệt ầm ĩ, Mạc Sở Hàn giống như có chút không hiểu lý do bọn họ cãi nhau là gì. Vòng qua hai người, hắn đi đến cạnh Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết theo bản năng lui về sau một bước, đáy mắt trong veo đầy cảnh giác, cô lãnh lẽo quan sát người đàn ông trước mặt, cảm thấy đồng tử hắn tan rã như bệnh cũ tái phát.

“Tiểu Tuyết, ” Mạc Sở Hàn lẩm bẩm nói thầm, đi nhanh lại gần như bị mộng du “Đừng đi, đừng rời bỏ anh!”

“Sở Hàn!” Thư Khả nhanh chóng giữ chặt lấy hắn, dùng sức lay hắn, đồng thời nhắc nhở: “Anh tỉnh lại đi! Có phải anh nói mê không ? Bác sĩ, mau tới đây! Thần trí anh ấy không tỉnh táo!”

“Tránh ra!” Mạc Sở Hàn đẩy Thư Khả cứ không ngớt la hét ầm ĩ bên tai, hắn ngoái đầu nhìn về phía Lâm Tuyết lại cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, tầm mắt mơ hồ, không có cách nào thấy rõ bóng dáng người trước mắt.”Tiểu Tuyết, em ở đâu?”

Lý Ngạn Thành bước lại gần, thân hình cao lớn chắn đường đi của Mạc Sở Hàn, ông ta trầm giọng quát: “Trở về phòng bệnh nằm đi!”Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Lương Tuấn Đào giật mình, hắn thật sự không thể tưởng tượng nổi, dù vạch trần được cái chết của Lý Huy có liên quan đến Mạc Sở Hàn, Lý Ngạn Thành vẫn yêu thương quan tâm đến gã kia như vậy. Chẳng lẽ ông ta đã bị hắn hạ cổ ư? [i](bạn nào hay đọc ngôn tình chắc rõ về từ “hạ cổ” này, mình chỉ hiểu nôm na là dùng bùa chú gì đó)[/i]. Sao lại không phân biệt nổi thị phi đen trắng?

“Đừng cản tôi!” Mạc Sở Hàn hung ác đẩy Lý Ngạn Thành, giọng nói tràn ngập sự chán ghét: “Đừng giả vờ hiền lành trước mặt tôi, tôi không thích!”

“Rốt cuộc con thích cái gì?” Lý Ngạn Thành thật sự không có cách nào khác, ông ta đè thấp giọng, khẽ hỏi hắn: “Con thích Lâm Tuyết sao?”

Mạc Sở Hàn yên lặng đứng lại, không nói chuyện nữa.

“Ngoan, mau trở về nằm đi!” Lý Ngạn Thành tận tình khuyên nhủ hết nước hết cái, sau đó ghé sát tai hắn, dùng giọng nói chỉ hai người nghe được: “Ba sẽ nghĩ cách mang cô ta đến cho con chơi đùa, ngoan ngoãn về phòng bệnh chờ đi!”

Sốt cao tấn công tầm mắt, thính lực và khả năng tư duy của Mạc Sở Hàn, vậy mà lời Lý Ngạn Thành tuy nhỏ nhưng từng chữ lại chui vào tai hắn, ghi tạc trong lòng.

Cuối cùng, không tiếp tục bướng bỉnh nữa, hắn nhỏ giọng hỏi ông ta: “Ông giữ lời chứ?”

“Chắc chắn!” Lý Ngạn Thành vừa kéo hắn hướng về phòng bệnh, vừa gào thét Thư Khả vẫn ngẩn người bên cạnh: “Đứng ở đó làm gì? Còn không mau lại đây kéo người đàn ông của cô vào trong!”

Lúc này Thư Khả mới lấy lại tinh thần, cô ta hung hăng nhìn chòng chọc vào Lâm Tuyết một cái rồi chạy tới cùng Lý Ngạn Thành khuyên nhủ Mạc Sở Hàn trở về phòng bệnh.

Mắt thấy ba người kia đều biến mất, Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào nhìn nhau. Chuyện hôm nay không ai có thể dự đoán được, nếu không phải tận mắt trông thấy thì đều không thể tin nổi, Lý Ngạn Thành yêu thương Mạc Sở Hàn từ tận đáy lòng, hoàn toàn không phải giả vờ, quả thực so với con đẻ của mình còn yêu thương hơn.

“Chúng ta đi thôi!” Nếu đã cùng Lý Ngạn Thành vạch trần mà không có lợi lộc gì thì đâu cần tiếp tục ở đây lãng phí thời gian nữa. Lâm Tuyết đảo mắt qua chiếc máy tính tan thành nhiều mảnh trên sàn nhà, đáy mắt trong veo hiện lên tia nghi ngờ khó hiểu.

Lương Tuấn Đào kéo tay cô, vừa cùng nhau sóng bước ra ngoài vừa thì thầm: “Sớm nói với em không nên đến rồi, lãng phí thời gian vô ích!”

Lâm Tuyết không đáp lời, cô vừa đi vừa trầm tư như đang suy nghĩ một vấn đề khó khăn. Đi chưa được vài bước, rốt cục đã thông suốt, cô lặng lẽ kéo tay áo Lương Tuấn Đào, thấp giọng nói: “Em nghi ngờ quan hệ giữa Mạc Sở Hàn và Lý Ngạn Thành không phải quan hệ bình thường!”

Trước sự vô lễ của Mạc Sở Hàn với con trai ruột của mình, thậm chí dù biết hắn hại chết con mình Lý Ngạn Thành vẫn không trách tội tí nào, ông ta vẫn quan tâm chăm sóc hắn, mặt này nhất định có ẩn tình! Trừ khi. . . một giả thiết to gan lớn mật hiện ra, rất sống động!

Lương Tuấn Đào cũng nghĩ tới, vì đó là điều duy nhất có thể khiến toàn bộ lý do không hợp lý trở nên thuyết phục —— Mạc Sở Hàn cũng là con trai ruột của Lý Ngạn Thành!

Hai người bốn mắt đối diện, đều hiểu được ý đối phương liền gật đầu với nhau, quyết định trở về quân bộ sẽ tiếp tục điều tra rõ vụ án này.

Vừa ra khỏi sảnh trà đã bắt gặp Lý Văn San và Vân Thư Hoa sánh vai đi tới. Thấy Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào, bọn họ cũng có chút ngoài ý muốn.

“Này, anh đến gặp ba tôi à?” Lý Văn San gào to lên hỏi Lương Tuấn Đào.

Lương Tuấn Đào hoàn toàn chẳng muốn nhìn đến cô ta, “Ai là này hả?”

“Hừ!” Lý Văn San thấy đối phương tức giận, hừ lạnh một tiếng, hỏi những cảnh vệ kia: “Ba tôi ở trong này sao?”

Một cảnh vệ nhỏ giọng đáp lại: “Tướng quân ở trong phòng bệnh với Mạc thiếu!”

Lý Văn San vừa nghe thấy liền tức giận, cô ta oán giận nói với Vân Thư Hoa: “Ba càng ngày càng quá mức! Một mực không quan tâm chuyện trong nhà, cả ngày chỉ xoay quanh Mạc Sở Hàn!”

Vân Thư Hoa tiếp tục lặng im, chẳng bày tỏ gì với sự oán giận của Lý Văn San.

Tuy ở bên Lý Văn San nhưng ánh mắt anh ta lại thường xuyên liếc về phía Lâm Tuyết, trong đôi mắt đen dịu dàng hiện lên một tia rối rắm phức tạp.

Lâm Tuyết cố gắng không nhìn anh ta, coi như không quen biết. Cô kéo Lương Tuấn Đào nhắc nhở hắn: “Chúng ta đi thôi!”

Không ngờ Vân Thư Hoa rút tay khỏi tay Lý Văn San, anh ta đi tới, đầu tiên là lễ phéo gật đầu với Lương Tuấn Đào rồi không quan tâm đối phương có để ý hay không đã ân cần hỏi thăm Lâm Tuyết: “Gần đây em khỏe không?”

Lâm Tuyết rũ mắt, ậm ừ ừ hữ không muốn nói thêm gì nữa.

“Tuyết.” Vân Thư Hoa bước nhanh tới một bước, trong đôi mắt đẹp hiện lên đau thương, “Em tin vào sự ly gián của Thư Khả sao? Vì cái gì mà không để ý tới anh?”

“Không hề!” Lâm Tuyết lắc đầu, cô nâng mắt thản nhiên nhìn anh ta, nói: “Em tin vào bản thân mình!”