Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 - Trang 187

Chương 72: Chỉ cần thân thể của em

Editor: Puck

Về đến nhà, đương nhiên hoàn toàn vui mừng náo nhiệt. Vì nghênh đón Lương Tuấn Đào khải hoàn trở về, trong nhà chuẩn bị tiệc rượu buổi trưa long trọng, rất nhiều lão lãnh đạo quân đội cũng tới đây ăn mừng.

Lương Tuấn Đào ở dưới lầu đoàn tụ với bậc cha chú và các lão lãnh đạo, cùng nhau ôn chuyện, tình hình rất ấm áp náo nhiệt.

Lầu dưới hoàn toàn là cảnh tượng yến tiệc gia đình náo nhiệt, Lâm Tuyết lại bận rộn ở trong phòng trẻ trên lầu ôm Mặc Mặc hôn không đủ.

Lúc đi, đứa bé lớn nửa tháng, bây giờ đã bốn tháng rồi!

Lúc đi, chính là tiết đầu xuân rét căm căm, bây giờ đã là xuân về hoa nở!

Thời gian, trôi qua nhanh như vậy. Một cái búng tay, liền xảy ra nhiều chuyện như vậy!

Mặc kệ như thế nào, Lâm Tuyết quyết ý quên hết những ký ức không vui kia, từ nay cùng các thành viên trong nhà đứa bé sống cuộc sống thật đơn giản vui vẻ.

Tiểu Mặc Mặc ở trong ngực mẹ ê ê a a nói lời ai cũng nghe không hiểu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu tràn đầy vẻ kích động, có lẽ biết người phụ nữ đang ôm bé luôn hôn không đủ chính là mẹ xa cách bé đã lâu.

“Mặc Mặc, cục cưng ngoan ngoãn của mẹ, về sau mẹ sẽ không sẽ rời khỏi con!” Lâm Tuyết thề son sắt bảo đảm với con trai, “Không bao giờ rời đi nữa!”

— ——Puck—- —–

Buổi trưa, Mộng Mộng vẫn ở trong nhà trẻ ăn cơm trưa, bởi vì Thạch Vũ tới, Lâm Tuyết để cho lính cần vụ đi nhà trẻ đón Mộng Mộng trở lại.

“Không cần, tôi tự mình đi đón con bé về!” Tuy là nói như vậy, nhưng ánh mắt Thạch Vũ lại không tự chủ được mà nhìn về phía Lâm Tuyết, hiển nhiên anh hi vọng Lâm Tuyết có thể đi cùng anh.

Lâm Tuyết do dự một chút, nói: “Vậy tôi cùng đi với anh!”

Thạch Vũ chờ chính là những lời này của cô, lập tức khẽ cười mỉm, nói: “Cám ơn.”

“Giữa chúng ta còn nói cám ơn cái gì!” Lâm Tuyết nhàn nhạt cười nói: “Đừng lạnh nhạt như vậy với tôi!”

Lương Tuấn Đào lên lầu, thấy Lâm Tuyết đang ôm Mặc Mặc nói chuyện phiếm với Thạch Vũ, không khỏi âm trầm sa sầm mặt, nhàn nhạt nhắc nhở: “Ăn cơm!”

“Em đi đón Mộng Mộng về, anh ăn trước đi!” Lâm Tuyết cầm chìa khóa xe, chuẩn bị cùng Thạch Vũ xuống lầu.

“Đợi đã!” Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, là anh biết xảy ra chuyện gì. Vội vàng ngăn cản nói, “Anh và Thạch Vũ đi đón Mộng Mộng, em ở nhà với Mặc Mặc nhiều một chút!”

Đọc FULL truyện tại đây

Xa cách con trai nhiều ngày, dĩ nhiên nên ở cùng với thằng bé nhiều chút, lý do này nói cũng qua được.

Cứ như vậy, do thủ trưởng Lương tự ra tay, chạy xe riêng của anh cùng Thạch Vũ đi nhà trẻ đón đứa bé về.

— ——Puck—- —–

Hai cha con gặp mặt dĩ nhiên không thiếu được một phen lệ nóng và ôm ấp, rất lâu khó tách ra.

Mộng Mộng rốt cuộc gặp được cha tồn tại chân thật, bé có thể ôm có thể hôn có thể ngửi được hơi thở quen thuộc trên người cha đã lâu.

Cô bé thật là vui, trong đôi mắt to hàm chứa giọt nước mắt trong suốt, ôm Thạch Vũ càng không ngừng hôn, “Cha, cha thật sự trở lại! Không phải Mộng Mộng đang nằm mơ chứ!”

“Bé ngốc!” Thạch Vũ ôm con gái, cảm thấy tất cả hành động lúc trước đều đáng giá! Anh rốt cuộc vẫn thực hiện được lý tưởng, có thể cho con gái một hoàn cảnh sống ổn định yên ổn, “Đây không phải đang nằm mơ! Không phải tối ngày hôm qua ở trong máy tính cha đã nói với con sao? Cho tới bây giờ cha đều nói lời giữ lời, không lừa gạt Mộng Mộng!”

Bây giờ anh có năng lực cho Mộng Mộng hoàn cảnh sống sung túc, cho dù để cho con bé tiếp tục sống với Lâm Tuyết hay đổi lại để cho anh nuôi dưỡng con bé, hai cha con bọn họ cũng có thể hoàn toàn từ biệt cuộc sống đầu đường xó chợ ăn bữa hôm lo bữa mai trước kia.

“Ừm! Cha thật tốt! Không lừa gạt Mộng Mộng!” Mộng Mộng vui vẻ ôm cổ cha, rốt cuộc luyến tiếc buông ra.

— ——Puck—- —–

Bởi vì có rất nhiều lão lãnh đạo tới nhà ăn cơm, trong bữa tiệc, Lương Tuấn Đào cần xã giao, mà Thạch Vũ cũng chẳng thân quen với những người này, sau khi anh và con gái ăn no bụng liền rời khỏi bàn ăn.

Người tới là khách, huống chi là cha của Mộng Mộng, Lâm Tuyết dĩ nhiên sẽ không lạnh nhạt bọn họ.

Ăn cơm xong, cô cùng với hai cha con bọn họ vào trong viện tản bộ, lúc nói chuyện nhắc tới tứ hợp viện này, nhất thời vui mừng, đã nói muốn dẫn bọn họ tới đó thử xem!

Hai cha con họ ở chỗ này không người thân không bạn bè, cô coi như là người thân duy nhất của bọn họ, đương nhiên muốn dùng hết khả năng để trợ giúp bọn họ.

Khi quyết định đi tứ hợp viện không báo cho Lương Tuấn Đào, bởi vì biết báo cho anh, anh lại sinh ra rất nhiều lý do ngăn cản cô.

Cô chỉ mang Thạch Vũ và Mộng Mộng đi xem căn nhà này một chút mà thôi, rất nhanh sẽ trở lại. Lại nói, cô cho rằng bình thường cho dù

loading