Hợp đồng quân hôn – Quyển 2 » Trang 175

Chương 67.4: Gặp lại lần nữa

Editor: Puck

Phần lớn thành viên NT không chết tức trốn, Isaac cũng không đuổi tận giết tuyệt, mục tiêu của anh chỉ là chiếm lĩnh lãnh thổ của NT, về phần những thứ đào binh tan tác kia, căn bản không đủ gây sợ hãi.

Chỉ có điều, chúa tể của NT Mạc Sở Hàn, nhất định phải bắt được anh ta. Tiếp theo lùng bắt Mạc Sở Hàn liền trở thành mục tiêu chủ yếu.

Tất cả mọi người cho rằng Mạc Sở Hàn lẻn trốn rồi, cũng chuẩn bị xong lùng bắt tầm xa, sau đó liền vội vã phân chia địa bàn và thuốc phiện của NT. Toàn bộ mười gã mới vừa được tuyển chọn trở thành thủ lĩnh trùm buôn thuốc phiện một phương, lưỡi liềm vàng đến đây đã hoàn thành thống nhất, Isaac trở thành độc Vương một đời mới.

Lương Tuấn Đào dốc sức hỗ trợ, Thạch Vũ nhân cơ hội nuốt lấy gần một nửa địa bàn lưỡi liềm vàng, hoàn toàn do nhân lực của anh tới khống chế, nghe theo một mình anh ra lệnh, trở thành chúa tể chỉ dưới một người là Isaac, áp đảo trên vạn vạn người ở lưỡi liềm vàng.

Cục diện rõ ràng, rồi lại phức tạp, cũng may Isaac hình như đủ tin tưởng Thạch Vũ, cũng không có hành động một buổi sáng được thiên hạ liền giết công thần. Lưỡi liềm vàng duy trì mặt ngoài tĩnh, rồi lại giống như đang nổi lên một trận bão táp chưa từng có.

Lâm Tuyết cảm thấy nhiệm vụ đã hoàn thành rồi, mục tiêu của bọn họ chính là phá hủy NT, về phần vấn đề người nào làm độc Vương cũng không thuộc về trong vòng phạm vi nhiệm vụ của bọn họ!

Vội vàng thu dọn đồ đạc, cô chuẩn bị rời đi! Nhưng Lương Tuấn Đào lại giống như không có ý tứ định rời đi, bởi vì anh nhận được tin tức mới nhất, nói Mạc Sở Hàn không hề lẻn trốn ra nước ngoài, vẫn ẩn núp ở lưỡi liềm vàng, anh nhất định phải tự tay bắt anh ta lại.

“Chúng ta giao nhiệm vụ lùng bắt Mạc Sở Hàn cho cảnh sát hình sự quốc tế có được không?” Lâm Tuyết phát hiện mình cũng không phải rất nóng lòng với việc có thể lùng bắt Mạc Sở Hàn thành công hay không, đã phá hủy tổ chức NT, Mạc Sở Hàn chết hụt cũng đang trải qua trốn tránh truy đuổi của cảnh sát hình sự quốc tế, trừng phạt này cũng đủ nặng đi!

“Đừng nóng vội, anh tin tưởng anh ta vẫn luôn chưa rời khỏi nhất định là có mục đích gì.” Mắt thấy thành công sắp tới, Lương Tuấn Đào dĩ nhiên không chịu bỏ dở nửa chừng.

Cứ như vậy, bọn họ dừng lại ở lưỡi liềm vàng, tiếp tục làm trùm buôn thuốc phiện. Không sai, là làm trùm buôn thuốc phiện. Thạch Vũ là trùm ma túy ngay dưới Isaac ở lưỡi liềm vàng, mà Phùng Trường Nghĩa cũng giống vậy, địa bàn thống trị của cậu ta tương đương với diện tích một tỉnh trong nước, mỗi ngày đều phải bận rộn vấn đề ma túy ra vào cảng.

Lâm Tuyết không biết tuồng vui này nên lựa chọn phương thức nào để hạ tấm màn xuống, giác quan thứ sáu lại dự đoán được có chuyện gì bất thường sắp sửa xảy ra.

Đọc FULL truyện tại đây

— ——Puck—- —–

Quả nhiên, mí mắt phải nháy sau ba ngày, thực sự đã xảy ra chuyện!

Lương Tuấn Đào nhận được điện thoại của Triệu Bắc Thành ở tam giác vàng gọi tới, biết được một tin tức xấu.

“… Đỗ Hâm Lôi bị bắt cóc, đã rơi vào trong tay nhà họ Hoắc. Bắc Thành gấp đến mức muốn nổi điên, cậu ta thật sự không có biện pháp gì, không thể làm gì khác hơn là cầu anh giúp!” Lương Tuấn Đào nhíu chặt chân mày, nói với Lâm Tuyết, “Bắc Thành muốn mượn quan hệ của em với nhà họ Hoắc để đàm phán, hi vọng bọn họ đừng tổn thương Hâm Lôi!”

Cái gì? Hâm Lôi bị người nhà họ Hoắc bắt cóc! Lâm Tuyết nghe được tin tức này không khác nào sấm sét giữa trời quang. Cô thất thanh hỏi, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng chút!”

“Hai hành động diệt độc đồng thời tiến hành, chúng ta nơi này tiến triển được rất thuận lợi, chỉ có điều chỗ Bắc Thành lại không may mắn như vậy!”

Hành động diệt độc vốn vô cùng nguy hiểm, nếu không phải NT ngoài ý muốn xuống dốc còn có Thạch Vũ dốc sức tương trợ, hành động ở lưỡi liềm vàng cũng sẽ không thuận lợi như thế. Mà Triệu Bắc Thành PK Hoắc Gia Tường, càng thêm vô cùng khó giải quyết, hơi thất thần sẽ mất quyền chủ động.

“Thủ đoạn của Hoắc Gia Tường tàn khốc, hơn nữa Tào Dịch Côn và quân đội bằng mặt không bằng lòng…” Đây là chỗ khiến cho Lương Tuấn Đào tức giận, nếu Tào Dịch Côn có thể giống như Thạch Vũ phối hợp anh lòng son dạ sắt, cũng sẽ không khiến Hoắc Gia Tường dễ dàng thuận lợi.

“Rơi vào trong tay nhà họ Hoắc, Hâm Lôi chẳng phải rất nguy hiểm!” Lâm Tuyết và Đỗ Hâm Lôi có giao tình thâm hậu, nghe tin dữ dĩ nhiên vô cùng khiếp sợ lo lắng, “Phải làm gì đây?”

“Chỉ đành để em đi tam giác vàng một chuyến rồi!” Mới vừa thu lại lưỡi liềm vàng, bên này có rất nhiều nhiệm vụ cần anh đi làm, thật sự không phân thân nổi đi cùng Lâm Tuyết tới tam giác vàng, “Để Vân Phàm đi cùng với em!”

“Ừm!” Lâm Tuyết hiểu tình huống bây giờ của Lương Tuấn Đào, cô gật đầu nói, “Được! Em đi một chuyến! Anh yên tâm, Hoắc Gia Tường sẽ không làm tổn thương em đâu!”

Xét thấy biểu hiện nhiều lần của Hoắc Gia Tường, Lương Tuấn Đào cũng tin tưởng ông ta sẽ không làm tổn thương Lâm Tuyết. Nhưng không ngoại trừ khả năng vạn nhất. Nói ví dụ như, Lâm Tuyết đi bảo lãnh Đỗ Hâm Lôi, có lẽ không cách nào giải cứu Đỗ Hâm Lôi, ngay cả chính cô chỉ sợ cũng có thể bị Hoắc Gia Tường giam cầm.

“Em phải cẩn thận, lúc nào cũng phải lưu đường lui cho mình, không thể quá mức tin tưởng Hoắc Gia Tường!” Lương Tuấn Đào thật sự luyến tiếc cô, liền ôm cô vào trong ngực, dò xét cẩn thận cô một phen, thở dài nói: “Vất vả cho em rồi!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Cho dù là vì công hay là vì tư, em đều nên đi một chuyến!” Lâm Tuyết lấy điện thoại di động ra, tìm số điện thoại Hoắc Gia Tường dùng để trò chuyện với cô mấy lần, tùy tiện bấm một số, quả nhiên người nhận điện thoại không phải Hoắc Gia Tường.

Thỏ khôn có ba hang, ngay cả điện thoại cũng như thế. Hoắc Gia Tường chưa từng có điện thoại cố định, giống như ông ta vĩnh viễn không có nơi ở cố định!

Chỉ có điều người nhận điện thoại biết được thân phận của cô, giọng điệu rất cung kính, bày tỏ sẽ nhanh chóng báo lại cho Hoắc tiên sinh cô gọi điện thoại tới, để Hoắc tiên sinh tự mình gọi điện lại cho cô.

Lương Tuấn Đào lái xe đưa Lâm Tuyết về cứ điểm, nơi đó đậu máy bay bọn họ mang tới.

Mang theo một người lái máy bay, hai người chiến sĩ, mặt khác còn có Vân Phàm làm bạn, cộng Lâm Tuyết, trên máy bay có tổng cộng bốn người, cứ như vậy mà vội vàng chuẩn bị bay đi tam giác vàng.

Lương Tuấn Đào nắm chặt tay thon của cô, trong mắt sáng đầy vẻ không muốn và lo lắng. Cô gần như chưa bao giờ rời khỏi phạm vi tầm mắt của anh, lần này lại muốn một mình đi tam giác vàng, làm sao có thể khiến cho anh không lo lắng, “Cho dù lúc nào ở đâu, đều phải lưu đường sống lại cho mình, không nên quá tin tưởng Hoắc Gia Tường!”

“Em biết rõ!” Cảm thấy không muốn xa rời và lo lắng của người đàn ông này, Lâm Tuyết an ủi hôn lên khuôn mặt tuấn tú của anh một cái, thấp giọng dịu dàng nói nhỏ bên tai của anh, “Chờ em trở lại!”

Lương Tuấn Đào vẫn không nỡ buông tay, anh ôm chặt lấy cô, lẩm bẩm: “Anh không muốn để cho em đi, làm thế nào? Để tự em đi tam giác vàng anh không yên lòng, bên này bây giờ quả thật không đi được! Nếu không… Anh để Vân Phàm đưa em về nước đi, liền nói thân thể em bị bệnh nhẹ…”

Tình bạn đáng quý, tự do giá cao hơn, nếu khiến Lâm Tuyết gặp sự cố, hai người đều có thể ném. Triệu Bắc Thành là thuộc hạ cũ nhiều năm của anh, tình như anh em. Đỗ Hâm Lôi cũng rất được anh ưu ái, càng thêm là người trên đầu quả tim Triệu Bắc Thành, nhưng mà… Nếu để cho Lâm Tuyết mạo hiểm đi cứu cô ấy, anh vẫn lo lắng gạt bỏ theo bản năng.

“Anh đó!” Lâm Tuyết không khỏi lắc tay, sẵng giọng: “Còn nói em vô kỷ luật làm đào binh, anh người làm thủ trưởng cũng không khá hơn chút nào đâu!”

“Anh sợ…” Lời đến nửa đường lại nuốt trở vào, làm chiến thần bất bại, anh nói ra chữ “Sợ” sẽ làm trò cười cho người trong nghề.