Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 - Trang 87

Chương 37.3 Âm mưu phía sau âm mưu.

Editor: Tâm Thường Lạc

Cận Tử Kỳ dời mắt như muốn nhìn thấu linh hồn anh ta, sắc mặt Tôn Hạo trở nên rất là khó coi, anh ta lại đưa mắt nhìn cửa nhà trọ đã đóng chặt, chần chờ rồi mở miệng: “Thiếu phu nhân, không phải trước giờ đều không thích người em gái này của cô sao?”

Đôi mắt đẹp của Cận Tử Kỳ nhíu lại, “Anh có ý gì?”

Anh ta dừng một chút, rồi tiếp tục nói: “Thiếu phu nhân, cha tôi gần đây vẫn muốn xúc tiến cùng Tống thị hợp tác, tuy nhiên đối thủ cạnh tranh không ít, trước đây không lâu Tống thiếu lại chính thức tiếp nhận tập đoàn Tống thị.”

“Anh muốn nói cho tôi biết, các người vì khiến cho Tống Kỳ Diễn vui lòng, cho nên anh cố ý tiếp cận Kiều Niệm Chiêu, thi triển mỹ nam kế, trước lừa cô ta trên tay, sau đó sẽ vứt bỏ cô ta một cách tàn nhẫn, để cho cô ta cả đời không ngốc đầu lên được sao?”

Tôn Hạo bị Cận Tử Kỳ từng bước ép sát sắc mặt càng ngày càng khó coi, bên trán còn có một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống.

“Nếu như là lừa gạt cô ta, vậy cần gì diễn trò đến tận cùng như vậy, tôi nghe nói, các người đã lên giường?”

Mắt thấy Cận Tử Kỳ muốn đi vào trong thang máy đã mở ra, anh ta cũng vội vội vàng vàng theo sát vào, “Tôi chưa cùng cô ấy lên giường, đêm đó ở khách sạn cô ta ói khắp người tôi, lúc cửa phòng bị mở ra tôi mới vừa tắm xong rồi ra ngoài.”

Cho nên, một màn kia Tô Hành Phong và Cận Chiêu Đông còn có Kiều Hân Hủy nhìn thấy đều là giả?

“Hơn nữa, thiếu phu nhân, cô đừng quên, Kiều Niệm Chiêu nói ra coi như là em họ của tôi, tôi cùng cô ta làm sao có thể thật sự ở chung một chỗ?” Tôn Hạo nói đến phần sau cũng có chút bất đắc dĩ.

Cận Tử Kỳ nhìn anh ta một cái: “Đạo lý này tôi hiểu, cha tôi và dì Hân chẳng lẽ không hiểu sao?”

Từ ngày ở trung tâm mua sắm Kiều Hân Hủy nói với cô một tràng, Kiều Hân Hủy quả thực rất đồng ý Tôn Hạo cùng Kiều Niệm Chiêu kết hôn, còn vì thế không tiếc ăn nói khép nép đi cầu cô đừng nói ra chuyện Kiều Niệm Chiêu kết hôn.

Tôn Hạo vội nói: “Bởi vì tôi chưa nói cho họ biết, tôi là cháu trai của Tôn lão thái thái, hơn nữa, Tôn lão thái thái cũng là gần đây mới từ nhà chồng trở lại nhà họ Tôn, bà ấy chưa từng gặp tôi cũng là hợp tình hợp lý.”

“Thiếu phu nhân, chuyện của tôi Tiêu Tiêu cũng không có lừa gạt cô, tôi chỉ là đứa nhỏ nhà họ Tôn nhận nuôi, cho nên xin Thiếu phu nhân tạm thời không nên nói việc này ra ngoài, gần đây cha đang cùng Cận thị hợp tác khai phát mảnh đất kia ở phía đông thành phố, nếu như biết tôi đây đối phó Kiều Niệm Chiêu, thế tất yếu sẽ làm sự hợp tác của hai nhà gặp phải phiền toái. Làm một đứa con riêng, muốn sinh tồn ở một gia tộc chính là mỗi bước mỗi khó khăn, hơn nữa, tôi còn phải suy tính cho cuộc sống của mẹ tôi ở nhà họ Tôn, thiếu phu nhân, cầu xin cô giúp tôi tạm thời giữ bí mật này được không?”

Tựa hồ là lo lắng Cận Tử Kỳ không tin, anh ta lại bổ sung: “Đến lúc có cơ hội thích hợp, tôi sẽ nói rõ ràng với Kiều Niệm Chiêu, tôi yêu chỉ có Tiêu Tiêu, điểm này, kính xin thiếu phu nhân không nên nghi ngờ!”

Tôn Hạo chỉ kém không có giơ tay thề, Cận Tử Kỳ xoay người, tối nay là lần đầu tiên nhìn thẳng anh ta.

“Tôi không quan tâm anh và Kiều Niệm Chiêu là bởi vì cái gì mà ở chung một chỗ, cũng không muốn biết chuyện gì giữa các người, trên lĩnh vực kinh doanh, cho tới bây giờ đều là theo như nhu cầu, tôi chỉ là không bằng lòng nhìn thấy anh vì ích lợi mà tổn thương Tiêu Tiêu.”

Tôn Hạo ngẩn ra, ngay sau đó lại nghiêm túc đối diện ánh mắt của Cận Tử Kỳ: “Tôi sẽ không phụ lòng Tiêu Tiêu.”

Cửa thang máy “Đinh” một tiếng mở ra, Cận Tử Kỳ đi ra ngoài, trong thang máy còn lưu lại tiếng vọng của cô.

Cô nói: “Tôi hi vọng anh có thể chịu trách nhiệm với lời mình đã nói.”

Cận Tử Kỳ đi vài bước lại quay đầu liếc mắt nhìn, thang máy lần nữa đi lên.

Tôn Hạo không đi ra, mà lên lầu lần nữa, chắc hẳn lại đi tìm Tiêu Tiêu giải thích.

Khi Cận Tử Kỳ đi đến cổng nhà trọ, trong đầu nghĩ tới những lời nói kia của Tôn Hạo một lần nữa.

Hết thảy tất cả nhìn như không hợp lý, nhưng cô chỉnh sửa lại một lần, rồi lại trở nên vô cùng hợp lý.

Anh ta đã giải thích hoàn toàn lý do cùng Kiều Niệm Chiêu ở chung một chỗ, bất quá là vì lấy lòng Tống Kỳ Diễn.

Hoặc là chuẩn xác hơn mà nói, là vì lấy lòng ông chồng Tống Kỳ Diễn của cô.

Tuy nhiên, cô nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy có điểm đáng nghi, Cận Tử Kỳ đứng ở cửa, do dự một lát, cuối cùng lấy điện thoại ra gọi cho Cận Chiêu Đông, cũng muốn hỏi thử rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Điện thoại sau khi tiếp thông, qua thật lâu mới được bắt lên, Cận Tử Kỳ gọi đến điện thoại di động, mới vừa hô một tiếng “Ba”, nhưng đầu kia lại truyền đến tiếng cung kính của người giúp việc: “Là Đại tiểu thư sao? Chủ tịch ở dưới lầu, cô đợi chút, tôi cầm điện thoại đi xuống để cho ngài ấy nhận.”

Cận Tử Kỳ đợi một lát, ý thức được đầu kia đã đổi người, chẳng qua là vẫn chưa chờ cô mở miệng, giọng nói đầy cao ngạo của Kiều Niệm Chiêu lại truyền đến: “Ba tôi không có ở nhà, có gì muốn nói cứ nói đi, không có gì muốn nói thì cúp thôi, chúng tôi còn phải đi xuống lầu ăn cơm, không có thời gian nhận một cuộc điện thoại quấy rầy nhàm chán.”

Ngón tay đang vuốt nhẹ hoa văn trên cửa chống trộm thoáng dừng lại, Cận Tử Kỳ không khỏi hé mắt, khi cô nghe được lời nói của Kiều Niệm Chiêu ngang ngược kiêu ngạo như vậy, mới bao lâu không có quay lại nhà họ Cận, cô đã đảo ngược thành người ngoài!

Cận Tử Kỳ thu lại tâm tình của mình, chẳng qua là nhàn nhạt nói: “Để cho cha tôi nghe điện thoại.”

“Cũng đã nói với cô, ba ba đi ra ngoài, không ở nhà.”

Nói xong, thì lập tức cúp điện thoại, động tác nhanh chóng, để cho Cận Tử Kỳ líu lưỡi không nói nên lời.

Cận Tử Kỳ lại bấm số máy riêng của Cận trạch, chỉ truyền đến âm thanh “Đô đô”, nhà họ Cận thế gia vọng tộc như vậy, làm sao có thể bởi vì ngoài vùng phủ sóng, như vậy chỉ có một nguyên nhân, có người rút dây điện thoại!

Nhìn chằm chằm màn hình khôi phục lại bóng tối, Cận Tử Kỳ không khỏi cười lạnh một tiếng, khó có khi cô muốn quay lại làm người tốt, người ta vẫn không cảm kích, vậy cô cần gì còn phải dán mặt vào mông chứ?

Thu hồi điện thoại di động, đi ra nhà trọ, nhóm người Tống Kỳ Diễn đã ngồi ở trong xe chờ.

Mỗ Mỗ đang cầm một cái bánh pizza loại nhỏ, hai bàn tay nhỏ bé dính đầy nước sốt, đang ngồi ở chỗ ghế lái ăn ngấu nghiến, nhìn thấy Cận Tử Kỳ ra ngoài, lập tức bỏ pizza xuống ngẩng đầu xuyên qua cửa sổ xe nhìn ra.

Cận Tử Kỳ mới vừa đến gần, Mỗ Mỗ liền muốn nhảy lên mà nhào qua, kết quả nhào tới một nửa, cả người dừng lại ở giữa không trung, phía sau cổ áo bị Ngu Thanh Kiều kéo lấy, chậm rãi mà lôi về lại chỗ cạnh tài xế.

Đối diện ánh mắt ai oán trách cứ của Mỗ Mỗ, Thanh Kiều vẫn ung dung mà nhíu mày, cầm lấy dây an toàn thong thả cài lên cho nó, trong miệng vui vẻ từ từ giải thích rõ: “Mẹ con với ba con một chiếc xe, hai chúng ta cũng hợp lại cùng một chiếc.”

Cái miệng nhỏ nhắn của Mỗ Mỗ bẹt ra, trên đôi môi là một vòng dầu mỡ dính đầy chà bông, nó một phen nổi lên tâm tình, há to mồm, mắt thấy một tiếng khóc thét đinh tai nhức óc sẽ vang lên, một miếng pizza đã kịp thời ngăn chặn cái miệng nhỏ của nó.

“Ưm ưm ——” Mỗ Mỗ trừng đôi mắt to đen bóng, bất mãn huy động quả đấm nhỏ.

Thanh Kiều lại thật giống như không thấy nó kháng nghị, cứ thế mà khởi động xe, vẫn còn không quên quay đầu dâng tặng một nụ cười ấm áp như gió xuân: “Dì nhận được lời cám ơn của con rồi, ăn nhiều một chút ha, chúng ta đi thôi!”

Nói xong một câu, xe có rèm che đã chạy đi ra ngoài như bay, rất nhanh sáp nhập vào trong đêm tối.

Trời chập tối sau khi cơn mưa xối xả đã tạnh, không khí cũng thay đổi trở nên trong trẻo lành lạnh không ít.

Cận Tử Kỳ hít một hơi thật sâu, trong không khí còn kèm theo mùi xăng, cô có chút khó chịu mà nhíu lông mày, một bóng dáng từ bên cạnh đi tới, thời điểm đến gần cô, từ phía sau kéo eo của cô qua.

Thời điểm Tống Kỳ Diễn tới bệnh viện là tự mình lái xe tới, cho nên họ có hai chiếc xe.

Giờ phút này đột nhiên bị ôm lấy, trong phút chốc cô ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó lại quay đầu cười một tiếng: “Trở về sao?”

“Ừ, bất quá trước tiên, em ăn một chút gì đi.”

Tống Kỳ Diễn dắt tay của cô, dẫn cô đi tới cạnh xe, sau đó mở cửa xe để cho cô ngồi vào, bản thân mình cũng vòng qua đầu xe ngồi ở chỗ tài xế, Cận Tử Kỳ sau khi ngồi lên thì thấy có một hộp pizza thật to bày ra.

Hắn không giải thích lái xe đi đâu, mà là lên vườn Kỳ Lân ở phía sau Tống trạch.

Trong núi gió hơi lớn, may mắn bên trong xe có hệ thống sưởi, cũng không bị sự lạnh giá bên ngoài uy hiếp.

Tống Kỳ Diễn lôi kéo cô chen chúc lên trên ghế sau, hơi ấm của hệ thống sưởi bên trong buồng xe thật ấm áp.

Sắc trời đã sớm tối đen, chung quanh vườn Kỳ Lân có đèn đường, mặc dù ánh sáng xuyên qua cửa sổ xe rồi chiếu vào có chút tối mờ, nhưng vẫn làm cho mái tóc và khuôn mặt hắn hiện lên một vòng ánh sáng vàng kim.

Hắn chỉ cúi đầu chuyên tâm với cái bánh pizza lớn, cẩn thận, cố gắng không để cho chất lỏng dính vào mình.

Cận Tử Kỳ ngồi ở ghế phụ, nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt, một bên mặt nghiêng của Tống Kỳ Diễn thật sắc nét, góc cạnh rõ ràng, hình dáng lông mi cũng làm người ta ghen tị, đầu óc cô chợt trống rỗng mà lại hỗn loạn.

Chờ hắn cầm một miếng pizza hình tam giác đưa tới bên cạnh cô, cô ngoan ngoãn nhận lấy, lúc ăn thì rũ mắt xuống, buồn buồn, cô thật sự biết hắn vẫn đang ngó chừng mình.

Cô nhai từ tốn cẩn thận, ăn xong rồi một miếng, rất nhanh thì một miếng nữa lại đưa tới, cô dừng một chút, nhưng vẫn nể tình mà nhận lấy, mặc dù có phần no rồi, nhưng vẫn cố gắng hết sức ăn hết.

Cho đến khi cô một hơi nhét mẩu cuối cùng của miếng thứ hai vào trong miệng, miếng thứ ba lại xuất hiện ở dưới mí mắt của cô.

Khóe mắt cô căng lên, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, một tay hắn đang tựa khuỷu tay lên vô lăng, ngón tay thon dài sờ nắn càm, tay còn lại giơ một miếng pizza, đôi mắt sáng quắc mà nhìn cô.

“Em no rồi.” Cô nhìn thấy ngón tay mình đầy dầu mỡ, từ chối ăn tiếp thêm miếng bánh thứ ba.

Hắn gật gật đầu, không có miễn cưỡng, bỏ pizza lại vào trong hộp, lại lấy khăn giấy ra, tỉ mỉ lau lau ngón tay của mình, sau đó mới dùng bàn tay sạch sẽ lau từng ngón tay đầy dầu mỡ cho cô.

Cận Tử Kỳ nhìn động tác hắn tự nhiên, trong lòng thấy khác thường, bất an, còn có chút thương tiếc.

Tống Kỳ Diễn vo mảnh khăn giấy trơn như dầu nhét vào cái hộp bên cạnh, ngẩng đầu nhìn Cận Tử Kỳ đang kinh ngạc mà liếc mắt một cái, rất tự nhiên mà kéo cô vào trong ngực của mình, một bàn tay vuốt mái tóc dài của cô.

“Hai ngày nữa là sinh nhật của mẹ chúng ta phải không? Có nghĩ tới sẽ tặng quà gì hay không?”

Cô kinh ngạc nhìn hắn, hắn lại cười, giống như đang cùng cô thảo luận thời tiết hôm nay như thế nào.

Sinh nhật của Tô Ngưng Tuyết, cô quả thật không nhớ rõ.

Trên thực tế, Tô Ngưng Tuyết cũng chưa bao giờ ăn mừng qua cái gì gọi là sinh nhật, mà cô khi còn bé bị các loại chương trình học chiếm cứ cuộc sống, sau khi lớn lên cả ngày bận làm việc, ngay cả sinh nhật mình cũng đã quên, huống chi là Tô Ngưng Tuyết ?

Hôm nay nghĩ đến, tình thân của cô và mẹ, quả thật không gần gũi bằng Thanh Kiều và dì nhỏ, có lẽ… Nhân tố gia đình lại tạo thành mối quan hệ xa lánh như vậy sao, bây giờ bổ sung, có phải hay không còn kịp?

Nhưng nghĩ đến sinh nhật Tô Ngưng Tuyết là do Tống Kỳ Diễn nhắc nhở, cô không khỏi tò mò quan sát hắn.

Tống Kỳ Diễn lại một tay khoác vai của cô, một tay khẽ vuốt tóc cô, cười cười rồi phủ xuống gáy cô một nụ hôn, nhiệt độ nóng bỏng trên làn môi mỏng khiến cho cô nhẹ run rẩy, hắn nói: “Chỉ cần là em quan tâm, anh đều đã ghi tạc nơi này.”

Ngón tay của hắn điểm lên chỗ ngực của mình, Cận Tử Kỳ nhìn sang lồng ngực rắn chắc của hắn, không nhúc nhích, cũng im lặng không mở miệng, ánh mắt nhìn sang trở nên có chút mông lung.

“Sao rồi?” Hắn giơ tay lên phủ cái trán của cô, nhìn thấy được không phải thân thể cô không thoải mái.

Cận Tử Kỳ chợt cười, giương khóe môi, mắt đẹp cong cong, thân thể từ từ nghiêng lệch, đưa tay khoác lấy cổ Tống Kỳ Diễn, ở bên tai hắn nhẹ giọng nói: “Em chỉ là có chút cảm động, A Diễn, cám ơn anh.”

Cô nói xong câu này thì yên tĩnh lại, hít thở nhàn nhạt, dựa sát vào lồng ngực của hắn.

Tống Kỳ Diễn cúi đầu nhìn cô, lông mi thật dài run rẩy mấy cái, khóe miệng thoáng hiện một chút ý cười, đưa mắt nhìn thật lâu, cuối cùng không nhịn được cúi người hôn xuống làn môi của cô, chỉ lướt qua rồi ngừng lại, rời đi, cũng rất nhanh chóng lại hôn tới.

Cho đến khi đôi môi bị tê dại đến không chịu nổi, Cận Tử Kỳ không nhịn được, từ trong ngực của hắn thối lui ra, hơi trừng mắt nhìn hắn, đưa tay chạm vào đôi môi sưng đỏ, nóng hầm hập.

Dưới ánh đèn mờ tối, gương mặt anh tuấn sắc nét của hắn gần trong gang tấc, đôi mắt đen bóng nhìn cô chằm chằm, mắt thấy bờ môi mỏng nhấp nhẹ bắt đầu cũng ướt át, Cận Tử Kỳ thấy thế mặt đỏ lên, ngượng ngùng mà dời cái đầu đi chỗ khác.

Bên trong buồng xe không khí trở nên mập mờ không rõ, cô thoáng hạ cửa sổ xe xuống, gió núi xông tới mặt, thổi tung bay toàn bộ mái tóc dài của cô ra phía sau, rối tinh rối mù, nhưng có một đôi bàn tay lại cẩn thận mà gom chặt những sợi tóc mất trật tự của cô lại.

Hắn từ phía sau dựa lên, gần sát sau lưng cô, một cỗ ấm áp kiên cố.

“Xấu hổ sao?” Giọng nói đầy từ tính trầm thấp vang lên ở bên tai, hàm chứa ý cười hài hước.

Cận Tử Kỳ nhìn sang cảnh núi ngoài xe, nói: “Không có gì, chẳng qua là hơi nóng thôi.”

Tống Kỳ Diễn nhìn bên chiếc gáy trắng ngần của cô hơi đỏ, trong con ngươi mắt ẩn hàm ý cười, hắn buông cô ra.

Nguồn nhiệt sau lưng đột nhiên biến mất, cô không khỏi quay đầu, hắn đang cười tủm tỉm nhìn sang cô, thu hết dáng vẻ túng quẫn của cô vào trong mắt, cô bị nhìn thấy nên không được tự nhiên, phản ứng theo bản năng liền muốn quay thân thể của mình lại.

Thắt lưng đột nhiên bị ôm chặt, mặt của hai người bất thình lình áp vào rất gần, chóp mũi cọ chóp mũi, hơi thở cũng tựa như quanh quẩn dây dưa ở cùng một chỗ, ngứa một chút, ấm áp, phun lên trên da thịt của đối phương.

Hắn khẽ khép hàng mi, duy trì cái tư thế này một hồi lâu, Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy nhịp tim tăng tốc rối loạn, chờ đợi một nụ hôn phủ xuống, dần dần từ thấp thỏm lúc ban đầu cuối cùng biến thành mong đợi.

Tuy nhiên, điều cô đợi được là hắn lặng lẽ buông tay, dưới ánh mắt ngạc nhiên của cô, hắn chợt ngồi thẳng người, sau đó mở cửa xe đi xuống, trở lại chỗ tài xế ngồi mới quay đầu nói: “Chúng ta trở về thôi.”

Cô nhìn sang hắn thần sắc nhàn nhạt, yên lặng một lát, lại bị làn da màu lúa mạch của hắn hơi ửng đỏ hấp dẫn tầm mắt, sau đó không nhịn được cong khóe môi lên, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng ý cười đã theo khóe môi kéo dài tới đáy mắt.

Cô chợt nhớ tới có một lần kiểm tra thai bác sĩ nhìn chằm chằm Tống Kỳ Diễn tận tình khuyên bảo mà nói: “Người trẻ tuổi đó, vẫn là nên hiểu được việc tiết chế biết không? Đừng cả ngày suy nghĩ đến cái chuyện hoạt động ở trên giường.”

Tống Kỳ Diễn nguỵ biện vài câu, lại bị bác sĩ vung bệnh án bổ lên trên đỉnh đầu.

Bác sĩ nổi đoá: “Lúc trên giường không có làm, nhưng mà không che đậy được sự thật là thú tính của anh đã đại phát ở chỗ khác!”

Tống Kỳ Diễn bị vạch trần bộ mặt thật, lặng lẽ quay mặt đi, lúng túng cộng thêm im hơi lặng tiếng.