Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 » Trang 81

Chương 35.2 Không thể buông tha, một chân đạp hai thuyền.

Editor: Tâm Thường Lạc

“Không phải cô nhìn thấy bạn trai cô chứ?”

Nói xong, Thanh Kiều đưa cổ nhìn quanh mọi nơi, “Đâu đâu nào, nói cho tôi biết tôi giúp cô dạy dỗ anh ta! Sinh nhật của bạn gái nói không rảnh cũng không đi tiếp khách, lại có thời gian tới nơi này xem phim sao?”

“Không có…” Tiêu Tiêu kiềm lại động tác Thanh Kiều xắn ống tay áo, vội vàng giải thích: “Thanh Kiều cô đã hiểu lầm, tôi mới vừa gọi điện thoại cho bạn trai tôi, anh ấy đang họp, không có thời gian tới nơi này xem phim đâu.”

Thanh Kiều lúc này mới an phận lại, nhưng cũng không tin mà nhìn Tiêu Tiêu: “Thật sự?”

Tiêu Tiêu vội vàng gật đầu, chỉ sợ trễ một bước, Thanh Kiều lại muốn vẫy cánh tay sử dụng võ lực nữa.

“Mỗ Mỗ cũng giúp dì Tiêu Tiêu đánh trứng thúi!” Mỗ Mỗ trừng đôi mắt to đen bóng đảo tròn một vòng, tận dụng mọi thứ, bắt được mỗi một cái cơ hội để nịnh hót, còn nhỏ tuổi lại biết đạo lý “Ngàn xuyên vạn xuyên vuốt đuôi không xuyên”.

Nhìn sang dáng vẻ Mỗ Mỗ tức cười như vậy, Tiêu Tiêu không nhịn được cười lên, loại bỏ đi vẻ lo lắng trên mặt, mới vừa muốn kêu mọi người đi vào, xoay mặt một cái liền phát hiện Cận Tử Kỳ đang ý vị không rõ mà quan sát mình.

Biểu tình trên mặt Tiêu Tiêu cứng đờ, nhưng rất nhanh thì khôi phục như thường, cô đi tới trước mặt Cận Tử Kỳ.

“Chị Tử Kỳ, chúng ta mau vào đi thôi, phim đã bắt đầu.”

Cận Tử Kỳ lại nhìn chằm chằm cô mấy giây, gật gật đầu, xoay người vào phòng chiếu phim.

Trong phòng chiếu phim là một mảnh tối đen, chỉ có ánh huỳnh quang màu lam nhạt trên màn hình loé ra.

Người bạn nhỏ Cận Mỗ Mỗ ngồi ở giữa Tử Kỳ và Thanh Kiều, đang cầm túi bỏng ngô lớn, đung đưa đôi giày da nhỏ, dùng bàn tay nhỏ đầy thịt hốt một nắm to, hung hăng mà nhét vào trong cái miệng nhỏ, dùng sức mà nhai.

Thỉnh thoảng xem đến chỗ hấp dẫn, sẽ phát ra tiếng cười khanh khách, hoàn toàn khó hiểu phiền não của người lớn.

Thanh Kiều len lén kéo kéo ống tay áo của Cận Tử Kỳ, ám hiệu cô dựa gần mình một chút, Cận Tử Kỳ phối hợp mà qua sát, Thanh Kiều lại dán vào lỗ tai của cô, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe được mà hỏi: “Thật chẳng lẽ cô ấy nhìn thấy bạn trai sao?”

Cận Tử Kỳ nhìn chằm chằm Thanh Kiều tò mò bát quái, nhẹ nhàng mà lắc đầu một cái, “Chị cũng không biết.”

“Chị họ, chị làm sao lại không biết chứ? Tiêu Tiêu nói thế nào cũng là nhân viên của chị, chị nên quan tâm đời sống tình cảm của người ta một chút, a, đúng rồi, chị có biết bạn trai cô ấy tên gọi là gì không?”

Cận Tử Kỳ lập tức bị hỏi khó rồi, cô trời sanh tính trong trẻo lạnh lùng, xưa nay không thích quan tâm chuyện và vật của người bên cạnh, hôm nay bị Thanh Kiều hỏi tới, mới phát giác mình đối với đồng nghiệp cùng làm chung với nhau kiêm bạn tốt nhiều năm như vậy hiểu rất ít.

Mắt đẹp vụt sáng vài cái, Cận Tử Kỳ quay đầu nhìn về phía Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu ngồi ở trên ghế, yên lặng nhìn màn ảnh, giống như xem rất chuyên chú.

Cận Tử Kỳ dời tầm mắt xuống, dừng ở trên bàn tay Tiêu Tiêu đang nắm chặt, ở trong đó, cầm một cái điện thoại di động.

Cô liền nhớ tới, mới vừa rồi ở cửa phòng chiếu phim, Tiêu Tiêu nói, cô ấy gọi điện thoại cho bạn trai cô ấy, đáng tiếc anh ta đang họp, giờ phút này hiểu được những lời này, Cận Tử Kỳ không khỏi hoài nghi ——

Rốt cuộc là anh ta thật sự bề bộn nhiều việc không có thời gian nghe điện thoại, hay căn bản anh ta đã tắt máy khiến Tiêu Tiêu không thể kết nối?

Khi trên màn hình hiện ra chữ END, phòng chiếu phim vốn tối om đã được ánh đèn chiếu sáng, người xem bên trong bắt đầu hi hi ha ha mà đi ra ngoài, vậy mà Tiêu Tiêu lại giống như là bị yểm bùa, ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích.

Chẳng qua là, bàn tay cầm điện thoại di động, khớp ngón tay giữ chặt có chút xanh trắng.

Đọc FULL truyện tại đây

Cận Tử Kỳ đứng dậy quay đầu lại, thấy dáng vẻ cô ấy hoảng hốt, không nhịn được giơ tay lên đẩy cô: “Tiêu Tiêu.”

“Cái gì?” Tiêu Tiêu đột nhiên từ trên ghế nhảy lên, phản ứng quả thực có chút quá khích.

Vậy mà, lúc cô thấy rõ người trước mắt đánh thức mình là Cận Tử Kỳ, mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt trắng bệch mới từ từ có huyết sắc ấm lại, cô mím khóe môi nói: “Chúng ta cũng đi ra ngoài đi.”

“Em xác định mình không sao chứ?” Cận Tử Kỳ lại giữ cô lại, ánh mắt bén nhạy mà nhìn cô chằm chằm.

Tiêu Tiêu hít sâu một cái, ánh mắt trong suốt, lắc đầu: “Em rất khỏe, chị Tử Kỳ, đi thôi.”

Cận Tử Kỳ nhìn sang cô giơ tay lên che ngực của mình, thắt lưng cố gắng giữ thẳng, sau đó đi theo dòng người, anh đẩy tôi đẩy mà đi ra ngoài, chỉ còn lại cô và Thanh Kiều đang bế Mỗ Mỗ đứng ở bên trong.

Cho đến khi trong phòng chiếu phim đi được tốp năm tốp ba không sai biệt lắm rồi, nhóm người Cận Tử Kỳ các cô mới ra ngoài, Tiêu Tiêu đã ở cửa sau, đợi đến ba người các cô đến, mới cùng nhau đi thang máy xuống dưới lầu.

— ——-

Bên ngoài rạp chiếu bóng chẳng biết lúc nào lại có gió nổi lên, mang theo mưa nhỏ lất phất, đánh vào cửa sổ thủy tinh rồi rơi xuống đất, giống như từng sợi thép bén nhọn, cũng ngăn trở mọi người rời đi.

Có không ít người chọn liều lĩnh chạy vào giữa màn mưa, cũng có không ít người đứng ở một bên đợi mưa tạnh, cũng không thiếu có người phòng ngừa chu đáo, trước đó chuẩn bị ô ở trong túi, giờ phút này đang thoải mái nhàn nhã mà che ô rời đi.

Cận Tử Kỳ các cô hiển nhiên bị vây ở trận mưa càng rơi xuống càng lớn này.

Xe có rèm che dừng ở bãi đất trống phía trước rạp chiếuphim, nói chung thời gian chạy tới cũng chỉ một phút, không xa.

Vậy mà, suy tính đến Cận Tử Kỳ đang có mang, Thanh Kiều nghiêm khắc mà bác bỏ đề nghị này.

“Các người ở chỗ này chờ, tôi đi mua ô, mới vừa rồi thấy được ở quầy bán đồ ăn vặt có bán!”

Thanh Kiều đem Mỗ Mỗ giao vào trong tay Cận Tử Kỳ, thì không nói hai lời, nhanh chân chạy đi mua ô.

“Dì, chờ Mỗ Mỗ, Mỗ Mỗ giúp dì cầm ô!”

Mỗ Mỗ vui vẻ mà buông tay Cận Tử Kỳ ra đuổi theo, hai cái cánh tay dang rộng, Thanh Kiều bất đắc dĩ, thở dài, chỉ đành phải ôm lấy bé mập này, cùng nhau đi đến quầy bán đồ.

Bên trong đại sảnh rạp chiếu bóng, lập tức truyền đến một tràn tiếng cười vui vẻ của đứa trẻ nhỏ.

Cận Tử Kỳ nhìn sang một lớn một nhỏ, bóng dáng vui vẻ, trong lòng không khỏi hâm mộ: trẻ tuổi quả nhiên tốt!

Lúc quay đầu lại, phát hiện Tiêu Tiêu cũng chuyên tâm nhìn chằm chằm phương hướng Thanh Kiều và Mỗ Mỗ rời đi, trong mắt là một loại ánh sáng nhu hoà đầy hâm mộ và mong đợi, nhận ra được ánh mắt của Cận Tử Kỳ, cô mới thu hồi tầm mắt của mình.

Tiêu Tiêu ngượng ngùng mà đối với Cận Tử Kỳ cười một tiếng: “Em và anh Hạo đã nói rồi, đợi đến mùa hè năm sau chúng em sẽ kết hôn, sau đó bắt đầu dời đến Thượng Hải, chờ công việc của anh ấy ổn định lại, thì muốn một đứa bé.”

“Không phải em nói cha dượng nhà anh ta có công ty sao?”

Tiêu Tiêu gật đầu: “Đúng nha, mặc dù anh ấy cũng theo họ của cha dượng anh ấy, nhưng chung quy không phải con trai ruột, cha dượng anh ấy đối với anh ấy vẫn có đề phòng, nếu không phải là vì mẹ của anh ấy, anh ấy đã sớm rời khỏi công ty của cha dượng anh ấy.”

Cô thở dài, nhưng sau đó trên mặt là đúng vẻ mặt ước mơ về tương lai: “Anh ấy nói với em, chờ lần này hợp đồng ở thành phố S vừa xong, anh ấy sẽ nói chuyện từ chức với cha dượng anh ấy, em tin, dựa vào thực lực của anh, tại Thượng Hải một phen xông ra thiên địa không khó lắm!”

Cận Tử Kỳ lúc này không nói gì, yên lặng trong chốc lát, mới nhìn sang Tiêu Tiêu: “Mới vừa rồi em gọi anh ta là anh Hạo?”

“Đúng vậy ạ, làm sao thế?” Tiêu Tiêu không rõ nội tình mà nhìn lại Cận Tử Kỳ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cận Tử Kỳ hé khóe môi, dời hai mắt của mình đi: “Chẳng qua là cảm thấy người trùng tên trùng họ thật nhiều.”

Trong lòng cô tình nguyện tin đây là một sự trùng hợp, cũng không nguyện ý giả thiết phỏng đoán của cô trở thành sự thật.

Nếu như đó là thật sự, đối với Tiêu Tiêu, không khỏi quá mức tàn nhẫn!

Thanh Kiều rất nhanh đã mua ba cái ô tới đây, trong miệng còn tức tối bất bình: “Em nói, bà ta không cần bán ô, trực tiếp đi ăn cướp là được rồi, năm mươi đồng một cái ô rách, còn dám nói với em là xếp VIP9. 8!”

Thanh Kiều nói không sai, đích xác là ô rách, mới vừa bung ra, khung ô đã rắc rắc một cái gãy đứt cả một cây.

Cả tấm vải ô cũng đã che phủ gương mặt của Thanh Kiều, chung quanh là một loạt tiếng cười vang, Cận Tử Kỳ cũng không nhịn được cười khẽ, nhìn cô nàng kéo lấy tấm vải trên đầu, đen mặt mà ném cái ô xuống đất.

“Có kẻ bịp bợm như vậy sao? Gian thương, quả thực là gian thương lòng dạ hiểm độc ăn thịt người không nhả xương!”

Thanh Kiều tức giận bất bình chống nạnh, quay sang Cận Mỗ Mỗ đang ôm hai cái ô khác mà nháy mắt: “Mỗ Mỗ, đi, chúng ta đi tìm cái bà già đó lấy lại công đạo!”

Mỗ Mỗ ngơ ngác ngửa đầu nhìn Thanh Kiều đen mặt, lại cúi đầu nhìn hai cái ô màu sắc rực rỡ trong ngực được giảm 30%, ồ một tiếng, liền hấp tấp đi theo Thanh Kiều cũng hối hả mà đi tìm chủ quầy bán đồ lặt vặt tính sổ.

Cận Tử Kỳ đối với một lớn một nhỏ dở hơi vội vàng tới vội vàng đi đó bất đắc dĩ, vuốt vuốt bên trán, mang thai mà đứng đã lâu khó tránh khỏi mệt mỏi, “Tiêu Tiêu, chúng ta đi đến quán cà phê bên cạnh ngồi một lát thôi.”

Hai người kia tính tình chỉ sợ thiên hạ không loạn, đi bới móc tạm thời là cũng chưa về.

Xoay người đi vài bước, lại không nghe được tiếng bước chân của Tiêu Tiêu đi theo, không khỏi quay đầu lại: “Tiêu Tiêu em…”

Tất cả lời đều đã nghẹn ngào ở cổ họng, khi Cận Tử Kỳ nhìn thấy Tiêu Tiêu giống như là người mất hồn đứng sững sờ ở cửa, đôi mắt thì thẳng tắp mà nhìn chằm chằm bên ngoài rạp phim, khóe mắt như muốn vỡ ra, thấm vào màu máu đỏ tươi.

Cô theo tầm mắt Tiêu Tiêu nhìn sang, cuối đường kẻ vạch cho người đi bộ, Kiều Niệm Chiêu mang một đôi giày cao gót, mặc một chiếc váy màu xanh, duyên dáng yêu kiều đứng dưới một chiếc ô, mà che ô cho cô…

Cổ họng của Cận Tử Kỳ kéo căng, cô nhìn thấy chính là Tôn Hạo một tay giơ cao chiếc ô, một tay ôm bờ eo nhỏ nhắn của Kiều Niệm Chiêu, trên mặt là vẻ cưng chìu đầy che chở, mà Kiều Niệm Chiêu cũng cười đến giống như đoá hoa nhỏ nở rộ.

Hai người dường như đang đợi đèn xanh đèn đỏ, dáng vẻ cười nói rôm rả, Kiều Niệm Chiêu nói câu gì, Tôn Hạo lập tức săn sóc mà cúi thân thể cao to xuống, nghe mấy câu, khóe miệng cũng chậm rãi giương lên nụ cười ấm áp.

Đèn xanh đèn đỏ sau khi biến đổi, Tôn Hạo rất cẩn thận mà mang hết chiếc ô đều nghiêng sang chỗ Kiều Niệm Chiêu, mặc cho mình hơn nửa thân thể bị xối ướt trong mưa, sau đó mới dắt cô lướt qua đường lớn đi tới bãi đậu xe bên kia.

Chợt một chiếc xe lớn chạy như bay lao vụt qua, bánh xe chạy qua một vũng nước lớn ở ven đường, văng lên một đống nước, Tôn Hạo tay mắt lanh lẹ đã kéo Kiều Niệm Chiêu lui về phía sau, hai người lui lại ven đường, giày cao gót của Kiều Niệm Chiêu bị trẹo, cả người đều nghiêng ngã vào trong ngực anh ta.

Dưới màn mưa, tuấn nam mỹ nữ, gắn bó kề cận bên nhau, không thể nghi ngờ là một phong cảnh đẹp mắt.

Trong đám người đợi mưa tạnh ở rạp chiếu bóng, có người khẽ sít soa: “Chậc chậc, đây mới thực sự là hoàng tử và công chúa trong cổ tích, Cao Phú Soái và Bạch Phú Mỹ (*), chúng ta những thứ điểu ti (**) này đây, chỉ có thể đứng bên cạnh!”

(*) Cao Phú Soái và Bạch Phú Mỹ: nam đẹp trai nhà giàu, nữ xinh đẹp nhà giàu.

(**) Điểu ti: những kẻ nghèo hèn mọn, không có chính kiến, bi quan…

“Người nữ đó tôi cảm thấy nhìn rất quen mắt, hình như đã gặp qua ở đâu rồi, bất quá nói thật, hai người kia thật đúng là xứng đôi, nam cao lớn anh tuấn, nữ mềm mại động lòng người, đi trên đường tỷ lệ người quay đầu lại là trăm phần trăm nha!”

Sau lưng tiếng nghị luận liên tiếp khiến cho Cận Tử Kỳ nghiêng mắt nhìn, trong những tiếng hâm mộ cảm khái kia, cô quay đầu nhìn Tiêu Tiêu ở bên cạnh, cô ấy vẫn không nhúc nhích mà nhìn một màn kia trong mưa.

Một khắc kia, Cận Tử Kỳ biết, sự suy đoán của mình không còn là suy đoán!