Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 - Trang 78

Chương 34.2 Gặp lại nơi đường hẹp, dũng sĩ thắng!

Editor: Tâm Thường Lạc

Tống Chi Nhậm nhìn chằm chằm mặt của Tống Kỳ Diễn gắt gao, như muốn kéo cái mặt nạ của hắn xuống, vậy mà khi nhìn thấy Tống Kỳ Diễn mãi mãi không thay đổi sắc mặt, nhưng cũng là có phần vô lực tức giận, gương mặt nghẹn thành màu gan heo.

“Anh cho rằng ta không biết? Xế chiều hôm nay, Ban Kỷ Luật Thanh tra phái người đến Tống thị tìm anh rồi, còn đợi hơn nửa ngày, chính là hỏi anh chuyện này, nếu như bị tra ra được, anh có biết hậu quả là cái gì không?”

Cận Tử Kỳ cũng bởi vì lời này của Tống Chi Nhậm mà mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, khó trách lúc Tống Kỳ Diễn tới đón cô giữa mày là nồng đậm mệt mỏi, thì ra là trước đó hắn và người Ban Kỷ Luật Thanh tra quay vần nhau nửa ngày…

Mà ánh mắt Tống Chi Nhậm ẩn ý trách cứ càng làm cho trong lòng của cô rất không thoải mái, dù sao theo ý ông, Tống Kỳ Diễn ra tay quá nặng với bí thư Hồng thậm chí âm thầm khiến cho hắn vướng chân bắt nguồn đều là bởi vì cô.

Tống Chi Nhậm chỉ kém không có lớn tiếng ngửa mặt lên trời cảm khái một câu: “Hồng nhan họa thủy mà, hồng nhan họa thủy!”

Mu bàn tay của cô có một sự ấm áp, bàn tay của Tống Kỳ Diễn lặng lẽ đặt lên tay cô, ánh mắt của hắn lại thẳng tắp mà nhìn Tống Chi Nhậm, khóe miệng xao động thoáng hiện một chút ý cười không cách nào hình dung, có chút lạnh lẽo, cũng có chút mỉa mai.

“Không có chứng cớ, phải không? Nếu là có chứng cớ, tôi bây giờ đã không phải là ngồi ở chỗ nầy rồi. Mọi việc đều phải coi trọng chứng cớ, mà không phải giống như ngài suy đoán xằng bậy như vầy, nói trắng ra là, ngài đây cũng là đối với tôi có một loại phỉ báng.”

Con ngươi mắt rét lạnh của Tống Chi Nhậm nhíu lại, nhưng Tống Kỳ Diễn vẫn thản nhiên mà nhìn lại ông.

Ý cười ở khoé miệng hắn càng xao động càng mở rộng: “Bất quá ngài là cha tôi, tôi vẫn chưa đến nỗi khởi tố ngài.”

Tống Chi Nhậm tự nhận cũng là trà trộn ở thương trường nhiều năm, nhưng mà lại vẫn cảm thấy cả người có một trận ớn lạnh.

Trong thư phòng mờ tối, đối diện với người đàn ông ôm lấy vợ yêu giống như là bị ma quỷ ám, không còn là đứa con trai dáng vẻ vô lại, trong mắt hắn khắc sâu lên vẻ hả hê, ngũ quan lãnh khốc cũng trở nên xa lạ.

“Tên bí thư Hồng này bản thân có cuộc sống riêng thối nát, rơi xuống ngựa là chuyện sớm hay muộn, tôi bất quá là vừa lúc cùng hắn xảy ra chút xung đột như vậy, mới để cho súng của Ban Kỷ Luật Thanh tra nhắm ngay đầu tôi, chỉ có thể tự nhận xui xẻo. Được rồi, tôi không phủ nhận, nghe được tin tức hắn ta bị song quy***, trong lòng tôi vui mừng đến nở hoa, tôi cho tới bây giờ chưa nói qua mình là một người thanh cao, đối phó người xấu xa, chỉ có thể dùng thủ đoạn xấu xa.”

***Song quy: một biện pháp chống tham nhũng đặc biệt của Đảng cộng sản Trung Quốc dành cho Đảng viên. Điều lệ quy định: Cơ quan giám sát trong khi điều tra vụ án có quyền yêu cầu đương sự “có mặt tại địa điểm quy định trong thời gian quy định, để giải thích, trình bày về vụ việc có liên quan” (gọi tắt là song quy).

“Nói như vậy…” Tống Chi Nhậm nhắm chặt mắt, lúc mở ra lần nữa, sáng quắc mà bắn về phía Tống Kỳ Diễn: “Chuyện này thật sự là anh làm? Anh có biết anh như vậy, bị tra ra được đối với Tống thị là loại tai hoạ ngập đầu gì hay không?”

“Tôi có nói là tôi làm sao?” Tống Kỳ Diễn nhẹ nhàng bâng quơ mà hơi cong môi một cái, trong tay lại bắt đầu chải vuốt mái tóc dài của Cận Tử Kỳ, “Có ai thấy được, các người, cũng bất quá là tin vỉa hè thôi.”

Sắc mặt của Tống Chi Nhậm xanh đen lẫn lộn, bởi vì Tống Kỳ Diễn không chút kềm chế mà ngữ điệu đầy cuồng vọng, ông không tìm được một từ nào để hình dung tâm tình mình giờ phút này, chẳng qua là tay chỉ vào Tống Kỳ Diễn không ngừng phát run.

“Anh… Anh… Anh làm thế nào…” Dám không chút kiêng nể như vậy?

Tống thị mặc dù đang ở trong thương giới là đế quốc thương nghiệp tiếng tăm lừng lẫy, nhưng làm thế nào cũng không đấu lại một chữ quyền to lớn, nhưng mà bây giờ, đứa con trai này của ông thế nhưng đang giúp ông cùng cái chữ này chiến đấu!

“Cha, ngài ở trong thương trường bao năm qua, chẳng lẽ còn không học được một từ sao?”

Tống Chi Nhậm ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ Diễn, ánh mắt có chút lay động, bờ môi mím thẳng không nói gì.

Hồi lâu, từ trong làn môi mỏng của Tống Kỳ Diễn chậm rãi khạc ra mấy chữ: “chiến tranh không ngại dối lừa.”

“Rất nhiều khi, rất nhiều việc, đi đến độ là khu vực màu xám tro, ở giữa trắng hay đen, cho dù là luật pháp cũng không có thể làm gì nó, tôi nghĩ, cha, ngài so với tôi cũng rõ ràng loại chuyện này?”

Tống Chi Nhậm bị ngữ điệu chậm rãi của hắn làm cho tâm tình trầm bổng phập phồng, nhanh chóng ở trong đầu nghiên cứu thử, phát hiện xác thực không có một điều gì có thể trực tiếp chứng minh là hắn xui khiến người phụ nữ kia đi quyến rũ bí thư Hồng.

Cái cô ca kỹ đó vốn bối cảnh không minh không bạch, thường cùng đàn ông có tiền công khai hoạt động, mà bí thư Hồng lại là người thích gái đẹp, nhìn thấy phụ nữ trẻ tuổi lại táo bạo, hai chân đứng không nổi cũng là bình thường.

Về phần số tiền kia, nghe nói là bên ngân hàng Thụy Sĩ chuyển tới, lấy trình độ giữ bí mật thông tin của khách hàng của ngân hàng Thụy Sĩ, căn bản là không tra được nguồn gốc khoản tiền kia, cho dù tra được, đoán chừng đối phương cũng động tay chân!

Chỉ cần người đàn bà kia một mực chắc chắn khoản tiền kia bất quá là bằng hữu thân thích cho, Ban Kỷ Luật Thanh tra cũng không có thể làm gì cô ta, kết quả là, từ trong chuyện tất lưới dẫn tới vụ án quan viên tham ô, xui xẻo sẽ chỉ là bí thư Hồng.

Trong lòng Tống Chi Nhậm đã không thể dùng từ rung động để hình dung, tâm cơ như vậy, lòng dạ khôn ngoan như vậy, ông có chút không dám tin tưởng, người đàn ông trước mắt này cả ngày quấn lấy Cận Tử Kỳ chính là chủ sử sau màn bày ra đây hết thảy.

Vậy mà, Tống Chi Nhậm cũng có một tia vui mừng, Tống thị đến giờ này nằm trong tay một người đàn ông như thế, ít nhất sẽ không vì vậy mà sụp đổ, coi như khi ông nhắm mắt cũng có thể an tâm!

Việc đã đến nước này, ông còn có thể nói thêm cái gì đây?

Tống Chi Nhậm bất đắc dĩ thở dài, “Anh hãy nói thật với ta, vậy anh… Rốt cuộc có hay không…”

Ý cười bên khoé miệng Tống Kỳ Diễn thu lại, vẻ đẹp trai ở dưới ánh đèn có chút lạnh lùng, “Nếu như tôi nói không có, ngài tin không?”

Tống Chi Nhậm cứng họng, Tống Kỳ Diễn cũng đã dắt Cận Tử Kỳ đứng dậy, “Tử Kỳ mang bầu, nên sớm nghỉ ngơi.”

Nhìn sang đôi bích nhân trước mặt giống như trời định, Tống Chi Nhậm cuối cùng không nói ra thêm lời nào sắc bén hơn, hiện tại ông chỉ hy vọng bên kia không cần gây thêm sức ép gì giày vò là tốt rồi.

“Tối nay, xem như ta không có tìm anh, cũng không biết anh đã làm gì chuyện, bây giờ đi ra ngoài đi.”

Tống Chi Nhậm khoát tay một cái, có chút nhức đầu mà vuốt vuốt huyệt thái dương.

Tống Kỳ Diễn trước khi xoay người đi, hình như nhớ ra cái gì đó, lần nữa nhìn Tống Chi Nhậm, cười mỉm, nói: “Lần sau bạn bè ngài gọi điện thoại tới đây, làm phiền cha chuyển cáo họ một tiếng. Lời đồn dừng lại ở người khôn, thay vì ở nơi nào đó suy đoán lung tung chẳng bằng dùng thêm điểm tâm rồi suy nghĩ đi tìm chứng cớ; còn nữa, tôi cũng sẽ không cúi đầu trước thế lực xấu xa, chờ bọn họ có chứng cớ vô cùng xác thực khiến cho tôi trăm miệng cũng không thể bào chữa, tôi tuyệt đối sẽ phối hợp mà đi theo bọn họ, nếu không, hết thảy không bàn nữa.”

Đọc FULL truyện tại đây

Nói xong, không chờ Tống Chi Nhậm phản ứng, hắn lại ôm lấy Cận Tử Kỳ ra khỏi thư phòng.

— —— —

Trở lại phòng ngủ của mình, Tống Kỳ Diễn đi tắm trước, Cận Tử Kỳ thì ngồi ở mép giường bị dòng suy nghĩ rối loạn dây dưa.

Mặc dù bí thư Hồng mạo phạm cô trước, nhưng nếu như việc chỉnh trị bí thư Hồng kết quả sẽ dính líu Tống Kỳ Diễn, vậy cô tình nguyện nhịn xuống cơn tức kia, cũng không hi vọng Tống Kỳ Diễn bởi vì mình mà bị kéo vào trong vụ khởi tố tham ô.

Cửa phòng tắm lặng lẽ mở ra, cô ngẩng đầu lên nhìn sang, Tống Kỳ Diễn mặc áo ngủ đứng ở nơi đó.

Có lẽ là bởi vì đã tắm rửa qua, trên mặt của hắn có chút đỏ ửng không bình thường.

Cận Tử Kỳ cảm giác thân thể mình bị đầu độc, cũng không biết sao mà bất giác đứng lên.

Ánh mắt Tống Kỳ Diễn nhìn sang cô sâu kín, hắn hơi cong lên khóe miệng, mở rộng hai cánh tay.

“Cận Tử Kỳ, an ủi tâm hồn anh bị tổn thương một chút đi!”

Cận Tử Kỳ hoài nghi lỗ tai mình có nghe lầm hay không, kinh ngạc mà nhìn người đàn ông còn đang mở rộng hai cánh tay, vậy mà nhìn đến hắn bởi vì cảm mạo mà quanh hai hàng lông mày ẩn chút mỏi mệt, vẫn là không thể khống chế mà đi tới.

Dưới ánh mắt mong đợi đầy thâm tình của hắn, cô đến gần hắn một bước, vươn tay ôm vòng lấy hắn.

Gò má dán lồng ngực của hắn, cách lớp áo ngủ lắng nghe nhịp tim hắn đập như nhịp trống, thế nhưng cảm thấy không cách nào thốt lên lời an ủi, phản ứng theo bản năng mà vòng chặt hai tay, gia tăng lực đạo.

Tống Kỳ Diễn nhẹ nhàng mà cười cười, lồng ngực cũng theo đó chấn động, hắn giơ tay lên khẽ vuốt gương mặt cô, không tiếng động mà thở dài một tiếng: “Anh chợt phát hiện, thì ra là không chỉ là mình anh muốn bảo hộ em gắt gao!”

Cận Tử Kỳ ngẩn ra, ngẩng đầu lên: “Vậy còn có ai, anh nói cho em nghe đi.” Cô giương khóe miệng lên.

Hắn không trả lời ngay, chẳng qua là ôm ngược lấy cô, buồn buồn buông một câu: “Dù sao không chỉ có anh.”

Chợt nhảy mũi một cái lại phá vỡ hình ảnh ấm áp tốt đẹp này.

Cận Tử Kỳ lúc này mới nhớ tới, hắn bị cảm!

Buông lỏng tay, ở trong tủ chứa đồ phòng ngủ tìm được hộp thuốc, cầm thuốc và nước ấm cho hắn.

Tống Kỳ Diễn trong lúc bị cảm thoạt nhìn rất suy yếu, ngoan ngoãn nghe theo chỉ huy, sau khi uống thuốc xong thì nằm vào trong chăn nghỉ ngơi, nhưng đôi mắt lại không chịu rời đi khỏi Cận Tử Kỳ đang bận rộn trong phòng.

Thỉnh thoảng quay đầu lại, cô cũng có thể ngã vào trong tầm mắt sâu nóng bỏng của hắn, nhịp tim cũng theo đó tăng nhanh.

Bản thân mình cũng rửa mặt một chút, Cận Tử Kỳ đổi áo ngủ mới lên giường, cô mới vừa vén chăn lên, người đàn ông bên trong đã phối hợp mà chuyển qua bên cạnh, nhường chỗ đã ủ ấm cho cô.

Vẫn còn không kịp chờ cô nói một câu cảm động, hắn lại nhảy mũi một cái âm thanh vang dội.

Khóe miệng Cận Tử Kỳ rụt rụt, nhất thời, cái gì lãng mạn, cái gì cảm động, tan thành mây khói.

Nhảy mũi, quả nhiên là cái gì đó phá hư không khí!

Trước khi ngủ đi, Tống Kỳ Diễn càng phát ra giọng mũi rất nặng, trên tủ giường đã chất đầy khăn giấy màu trắng.

Được rồi, không thể phủ nhận, thần thánh có đôi khi cũng là người đàn ông bình thường đến không thể bình thường hơn.

Nhưng trước một giây Cận Tử Kỳ nhắm mắt, xoay đầu lại, nhìn chằm chằm đường nét tuấn lãng của hắn, nghẹ giọng hỏi: “Tất lưới trong túi bí thư Hồng, có phải anh để cho cô bé nhét vào hay không?”

Tống Kỳ Diễn nói lầm bầm hai tiếng, nghẹt mũi quả nhiên khó chịu, hắn híp lại mắt, vẻ mặt như vậy có chút giống một con hồ ly già làm chuyện xấu, đáng thương, bây giờ cũng là một con hồ ly già bị bệnh, rũ cụp lông rồi.

Thấy Cận Tử Kỳ vẫn nhìn chằm chằm vào mình, hắn ôm trán của mình, có chút bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là nói: “Mặc kệ đôi tất lưới thật sự là chuyện của anh hay không, thì người đàn bà kia cũng không phải là do anh mua được mà đưa cho hắn ta một đêm ***, bên đài truyền hình cũng không phải là do anh động tay động chân, mặc dù anh cũng muốn làm như vậy, nhưng dường như có người so với anh nhanh hơn một bước.”

Cận Tử Kỳ vì sự thật như vậy mà ngạc nhiên, không phải Tống Kỳ Diễn, vậy sẽ là người nào?

Tên bí thư Hồng này đắc tội người khác thật sự là không ít…

Vậy mà, trong đầu cô lập tức nhảy vào một câu cảm khái mà lúc mới vừa rồi Tống Kỳ Diễn ôm cô đã nói.

Hắn nói, muốn bảo vệ cô không chỉ một mình hắn, ý ở ngoài lời…

Hô hấp của Cận Tử Kỳ hơi chậm lại, có một ý niệm ở sâu trong đáy lòng nảy sinh, vậy mà rất nhanh liền bị cô áp chế xuống, không thể nào, cô không tin lắm là do anh ta làm, nhưng trừ anh ta ra còn ai vào đây?

Đêm đó, cô chính mắt thấy anh ta bên ngoài có một mặt dịu dàng nhưng bên dưới là vẻ hung ác nham hiểm, nhưng mà, anh ta lại có lý do gì đối phó bí thư Hồng như vậy, cô đã sớm không phải là ai đó của anh ta rồi sao, quan hệ giữa bọn họ, không thể so với người xa lạ khá hơn một chút.

Cô nhắm mắt lại, mà không nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm khó dò của Tống Kỳ Diễn, chờ cô mở mắt nhìn hắn, chỉ thấy một người đàn ông đang bới chăn, lỗ mũi đỏ hồng, đôi mắt ngập nước, vô cùng khiến người ta trìu mến.

Thật sự cực kỳ giống một con chó bị vứt bỏ mà lưu lạc ở ven đường, còn là một con chó lớn!

Cận Tử Kỳ không nhịn được bật cười, mạch suy nghĩ rối loạn trong đầu cũng bị xua đi, cô đưa tay khều khều vài sợi tóc rũ xuống ở trên trán hắn: “Em không tin anh đối với bí thư Hồng chuyện gì cũng không làm, lấy đức báo oán, không giống anh.”

Tống Kỳ Diễn bắt được tay của cô, trượt dọc theo xuống cổ hắn, ấn đến vị trí ngực hắn, lòng bàn tay cảm nhận rõ được nhịp đập mạnh mẽ của hắn, “Chuyện của con trai hắn ta là do anh tìm người điều tra.”

Cô bỗng dưng nhìn thẳng hai mắt của hắn, hắn lại chồm người qua ôm lấy cô: “Anh rất ão não, thậm chí có người so với anh đã vượt lên trước một bước, làm chuyện vốn nên do anh làm, Cận Tử Kỳ, anh rất tổn thương cũng rất tức giận.”

Cho nên, mới có chuyện vừa rồi gom lại, cũng không phải như cô suy nghĩ, hắn là bị Tống Chi Nhậm hiểu lầm cho nên khó chịu, mà là bởi vì, hắn đột nhiên phát hiện, có một người đàn ông khác cũng ở đây lặng lẽ bảo vệ vợ của hắn!

Cận Tử Kỳ than nhẹ một tiếng thở dài, từ phía sau vỗ vỗ lưng hắn: “Ngoan ngoãn, ngủ đi, cục cưng lớn.”

Hắn vùi mặt vào tóc cô, “Là anh quá khinh địch rồi…” Một tiếng than nhẹ.

Tay cô mới vừa giơ lên khựng lại, nhưng rất nhanh cũng đặt mạnh lên lưng hắn, càm tựa vào trên bả vai của hắn, “Anh đã làm rất tốt rồi, em cũng không hi vọng anh bởi vì em mà mạo hiểm, kết quả như vậy là tốt nhất.”

Không có trả lời, hô hấp của Tống Kỳ Diễn trở nên chậm rãi, giống như đã ngủ đi.

Cô ngắm nhìn ánh trắng theo mành vải hở ra mà len vào thật trong trẻo lạnh lùng, đôi mắt đẹp khẽ chớp xuống, vẫn như cũ gợn sóng không dấu vết.

Vậy mà, khi cúi đầu nhìn về phía gương mặt lạnh lùng lại ngủ yên ổn kia, trong mắt lướt qua thứ ánh sáng như hoà nhàn nhạt, lướt nhẹ qua gương mặt hắn, cúi đầu đặt xuống một nụ hôn, gối cánh tay của hắn, nhắm hai mắt lại, bình yên đi vào giấc ngủ.

Không ngờ rằng, sau khi cô tiến vào mộng đẹp, người đàn ông bên cạnh mới sâu kín mà mở mắt ra, say sưa mà quay sang ngắm nhìn khóe miệng cô nhếch lên một độ cong, thật lâu sau, mới lần nữa nhắm mắt lại.