Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 - Trang 43

Chương 22.3 Tiêu Chí Nuôi Dưỡng Cục Cưng Thành Phúc Hắc.

Editor: Tâm Thường Lạc

Tống Nhiễm Cầm nhìn cô biết điều như vậy, tâm hư vinh trong lòng bành trướng cực độ, thật cao hứng mà kéo cô đến trước mảng cỏ ở toà nhà phía đông: “Mẹ cũng đã nghĩ rồi. Phụ nữ có thai mà, tốt nhất phải ăn một ít trứng do gà nuôi trong nhà đẻ, ngày mai mẹ sẽ bảo người giúp việc phòng bếp mua cho mẹ mấy con gà con về nuôi, chờ thêm mấy tháng cho lớn, là có thể đẻ trứng cho Tang Tang con bồi bổ thân thể rồi.”

Nụ cười bên khoé miệng Bạch Tang Tang cứng đờ, thử dò xét hỏi: “Việc này không tốt lắm đâu?”

Nhà họ Bạch tài đại khí thô, Bạch Tang Tang từ nhỏ trải qua chính là cuộc sống cẩm y ngọc thực, đâu nào có cuộc sống cùng một đám gà ở chung một chỗ lẫn lộn, thậm chí vừa nghĩ tới từng đống một phân gà cô đã không nhịn được buồn nôn.

Huống chi, lúc này ở trên thảm cỏ của nhà họ Tống cỏ mọc vô cùng tốt, trong ngày thường tìm người chuyên môn xử lý bảo vệ còn không kịp, ngược lại bà ta thật khéo, muốn thả đàn gà lên đó cho ăn và nuôi dưỡng, quả nhiên là dân quê không có văn hóa!

Dĩ nhiên, phần khinh bỉ này chỉ có thể giấu ở trong lòng, nếu như bị Tống Nhiễm Cầm biết, cái người đàn bà chanh chua này còn không kéo tóc của cô hung hăng dạy dỗ cô một trận, cha cô đây mặt bị thương không nhẹ, đến nay còn lưu lại vết sẹo.

Tống Nhiễm Cầm vừa nghe Bạch Tang Tang chất vấn mình, lập tức dựng lông mày lên: “Thế nào không được? Con bây giờ có thai rồi, đứa nhỏ sinh ra tới cũng phải gọi ba của mẹ một tiếng ông cố, mẹ nuôi mấy con gà cho con bồi bổ thân thể chẳng lẽ ông ấy còn thuyết tam đạo tứ trách móc mẹ sao?”

“Tôi không phải ý này…” Bạch Tang Tang âm thầm khó chịu, nhưng cũng không thể làm gì, quay đầu xin giúp đỡ mà nhìn về phía mẹ mình, Bạch phu nhân lập tức ăn ý đi lên, từ trong tay Tống Nhiễm Cầm kéo con gái qua.

“Mùa đông gió lớn đứng ở chỗ này lâu rất lạnh, có chuyện gì chúng ta đi vào từ từ nói.”

“Đúng vậy, con cũng cảm thấy rất lạnh.” Bạch Tang Tang là hận không thể bay vào trong phòng, có thể cách xa Tống Nhiễm Cầm càng xa càng tốt, cùng Tống Nhiễm Cầm đứng ở một nơi, cô cảm giác mình nếm mùi rơi thẳng xuống vô đáy.

Hai mẹ con dìu nhau bước nhanh qua lầu phía đông, Tống Nhiễm Cầm ở phía sau các cô bất mãn quát lớn: “Làm cái gì đấy? Chạy nhanh như vậy, chậm một chút nha! Người có thai tại sao có thể không chú ý như vậy!”

Bạch phu nhân chỉ đành phải thả chậm bước chân, quay đầu cười với Tống Nhiễm Cầm: “Nói đúng, là nên chậm một chút, nhìn tôi đây trí nhớ, cũng quên Tang Tang là phụ nữ có thai.”

Tống Nhiễm Cầm cảm giác lòng tự trọng của mình lấy được thỏa mãn cực lớn, hừ nhẹ một tiếng, liền đi tới trước mặt các cô, vừa nói năng mạch lạc rõ ràng đâu ra đấy đến cách nuôi dạy con vừa theo sát các cô dẫn đường cho họ đi đến lầu phía đông.

“Kỳ Kỳ, có phải cô cả sẽ trộm đi chít chít của Mỗ Mỗ hầm cách thuỷ cho dì kia ăn không?”

Đứng ở cách đó không xa một nhà ba người từ đầu đến cuối cũng không bị phát hiện, không biết là chỗ họ đứng quá bí mật, hay là đoàn người này cũng đều có tâm sự riêng cho nên giác quan cũng thay đổi trở nên chậm chạp?

Cận Tử Kỳ cúi đầu nhìn Mỗ Mỗ đang cầm một con gà con lông vàng, Mỗ Mỗ cũng đang ngước đầu lên, đôi mắt to như quả nho đen đầy lo lắng mà nhìn cô, con gà con lông vàng với đôi mắt như hạt đậu cũng nhìn chăm chú lên trên mặt cô, dường như đang vì vận mệnh của mình mà cảm thấy vô cùng lo lắng.

“Ách…” Tròng mắt của Cận Tử Kỳ nhấp nháy, không biết nên trả lời như thế nào.

Tống Kỳ Diễn cũng đã ngồi xổm người xuống, ôm lấy Mỗ Mỗ, “Có phải Mỗ Mỗ muốn bảo vệ gà con hay không?”

Mỗ Mỗ gật đầu một cái nghiêm túc nói: “Nhất định, Mỗ Mỗ sẽ không để cho cô cả tổn thương chít chít !”

“Vậy được rồi, Mỗ Mỗ cảm thấy cô cả sợ nhất chính là người nào?”

Mỗ Mỗ nghẹo đầu chớp chớp mắt: “Ngày hôm qua cô cả vẫn cười hì hì đi theo phía sau ông nội, tựa như Nhị Tài của nhà ông Trương vẫn lè lưỡi đi theo sau lưng ông Trương, chỉ cần giọng nói của ông Trương lớn một chút, Nhị Tài sẽ bị dọa sợ trốn vào trong chuồng chó, bộ dáng rụt cổ của nó tựa như cô cả khi bị ông nội lớn tiếng giống nhau như đúc!”

Nếu như Tống Nhiễm Cầm nghe được Mỗ Mỗ đem bà cùng chó đánh đồng, không biết sẽ giận đến xù lông hay không?

Cận Tử Kỳ nín cười mà sờ sờ đầu của Mỗ Mỗ, “Vậy Mỗ Mỗ hiện tại biết cô cả sợ nhất người nào sao?”

Mỗ Mỗ trịnh trọng gật gật đầu: “Tựa như Nhị Tài sợ ông Trương, cô cả sợ nhất ông nội!”

“Vậy nếu như cô cả muốn ăn gà con, Mỗ Mỗ biết nên làm như thế nào chứ?” Tống Kỳ Diễn dần dần hướng dẫn việc tốt.

“Dạ!” Vẻ mặt của Mỗ Mỗ lẫm liệt hào hùng mà mím chặt cái miệng nhỏ, “Mỗ Mỗ muốn đi nói với ông nội, cô cả muốn trộm con cá to ông đang nuôi trong hồ cá lớn cho dì kia ăn, hiện tại, ba ba thả con xuống đây đi!”

Tống Kỳ Diễn phối hợp mà đặt nó ở trên đất, sờ sờ cái ót của nó: “Ngoan ngoãn, nhanh đi tìm ông nội đi!”

Mỗ Mỗ ôm gà con lông vàng nhanh chân bỏ chạy vào chủ lâu, vì sự sinh tồn của gà con mà làm việc nghĩa không chùn bước, quyết định chạy đến hôn nhẹ lên mặt của ông nội nó, ra tay trước cô cả đang có ý xấu thì mới chiếm được lợi thế!

Cận Tử Kỳ cười liếc nhìn Tống Kỳ Diễn, “Có ai như anh dạy đứa nhỏ vậy sao?”

Tống Kỳ Diễn nhướng mày cũng liếc xéo cô một cái: “Vậy em tới dạy đi, mới vừa rồi làm thế nào mà không thấy em mở miệng?”

“Anh là châm chọc em sẽ không biết nuôi dưỡng con cái sao?” Người phụ nữ này một khắc trước còn cười tươi, giờ phút này đã lạnh mặt.

Tống Kỳ Diễn lập tức bịt chặt miệng lắc đầu, chỉ sợ nói nhiều sai nhiều, phụ nữ đã có thai đặc biệt là ngang ngược không phân rõ phải trái!

“Không sai, em đúng là ngang ngược không phân rõ phải trái, như thế nào?”

“Làm sao em biết anh đang suy nghĩ gì?” Lời vừa ra khỏi miệng thì hối hận không thôi.

Cận Tử Kỳ trợn tròn đôi mắt đẹp, phồng má, không dám tin mà nhìn hắn, chẳng qua vốn là nói lung tung, không nghĩ tới trong lòng hắn thật đúng là đang suy nghĩ như vậy!

Đọc FULL truyện tại đây

“Tiểu Kỳ, thật sự thì trong này có hiểu lầm rất lớn…” Tống Kỳ Diễn cố gắng thay đổi Càn Khôn.

Cận Tử Kỳ lại trợn mắt nhìn hắn: “Tối hôm nay ngủ trên ghế sofa, không cho phép leo lên giường của tôi!”

Tống Kỳ Diễn tủi thân mà nhìn cô: “Không nên mà…”

— —— —-

Cả một đường Tống Kỳ Diễn quấn theo Cận Tử Kỳ lấy lòng, thời điểm đi qua thư phòng của Tống Chi Nhậm, thì nghe thấy tiếng trách mắng ở bên trong truyền tới: “Cô đem nhà họ Tống thành địa phương nào, chỗ chăn nuôi hả? Còn có chủ ý đánh tới La Hán của tôi, cái gì, bất quá là mấy con cá vàng sao, bảo cô thường ngày học sách nhiều một chút, không có văn hóa không có kiến thức, nói ra cô là con gái của tôi, tôi cũng sợ mất thể diện!”

“Tang Tang mang thai dĩ nhiên sẽ mời chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc, cô lo vớ vẩn cái gì, lời tôi đã đặt ra, nếu như bị tôi biết, cô nuôi súc vật ở trên mảnh sân cỏ dưới lầu, thì lập tức cuốn gói dọn ra cho tôi!”

Giọng nói non nớt của Mỗ Mỗ xen lẫn trong tiếng rống giận dữ của Tống Chi Nhậm: “Ông nội, còn có gà con lông vàng của Mỗ Mỗ nữa.”

“Nếu như gà con lông vàng của Mỗ Mỗ không còn, cô cẩn thận một chút cho tôi, đến lúc đó chỉ sẽ hỏi tội mình cô!”

Tống Chi Nhậm tức giận cúp điện thoại, phù phù mà thở hổn hển mấy hơi, ngay sau đó là tiếng trẻ con của Mỗ Mỗ: “Cô cả quá không hiểu chuyện rồi, ông nội đừng nóng giận, Mỗ Mỗ sẽ lo lắng !”

“Bé ngoan, tới đây, đến vào trong lòng ông nội.” Trong giọng nói Tống Chi Nhậm tràn đầy cảm động và thương tiếc.

Nếu như Tống Chi Nhậm biết mình bị đứa “Bé ngoan” này tính kế, không biết sẽ là cái vẻ mặt gì?

Cận Tử Kỳ không khỏi quay đầu nhìn sang Tống Kỳ Diễn, lại phát hiện hắn đang quay sang mình nhếch mép cười trưng ra hàm răng trắng tinh, lập tức nhíu chặt hàng lông mày đen xinh đẹp: “Cười cái gì mà cười!”

Còn cười đến mức dâm đãng như vậy, không biết lại đang suy nghĩ cái ý tưởng xấu xa gì.

Tống Kỳ Diễn vô duyên vô cớ lại bị đánh mắng một trận, sờ sờ sóng mũi rất cao thẳng của mình, không biết nơi nào lại đắc tội bà cô này rồi.

Người ở trong thư phòng hiển nhiên cũng nghe thấy tiếng động ở cửa, Tống Chi Nhậm nói: “Vào đi.”

Đẩy cửa vào, lại nhìn thấy Mỗ Mỗ ngồi ở trên đùi Tống Chi Nhậm, một cái tay nhỏ đầy thịt đang đặt trên lưng của Tống Chi Nhậm, một tay khác đang nhẹ nhàng mà vuốt ngực Tống Chi Nhậm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bày ra vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Tống Chi Nhậm nhìn sang đôi Kim Đồng Ngọc Nữ đi tới, lại nhớ đến đứa con gái không ra hồn kia, nặng nề thở dài, đều cùng một cha, làm thế nào đột biến gien lợi hại như vậy, quả thực một trời một vực!

“Ba!” Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ cùng nhau kêu Tống Chi Nhậm một tiếng.

Điều này làm cho cán cân trong lòng Tống Chi Nhậm cũng nghiêng về phía bên Tống Kỳ Diễn, nghĩ đến Tống Nhiễm Cầm mới vừa rồi ở trong điện thoại ương ngạnh hồ đồ không biết sai, ông hận không thể bóp cổ của bà hỏi thử tại sao bộ dáng có thể ngu xuẩn như vậy!

“Ông nội đừng nóng giận!” Mỗ Mỗ săn sóc mà phủi phủi ngực ông.

Tống Chi Nhậm vỗ nhẹ đầu Mỗ Mỗ, “Ngoan ngoãn, ông nội không giận, Mỗ Mỗ chúng ta là ngoan nhất!”

Mỗ Mỗ toét bờ môi tinh bột cười, tâm tình của Tống Chi Nhậm cũng lập tức khá hơn nhiều, sau đó nhớ ra chuyện gì đó, quay sang Cận Tử Kỳ nói: “Tử Kỳ, trên bàn sách của ba có một cái hộp con tới lấy đi.”

Cận Tử Kỳ đến gần mới phát hiện là một cái hộp màu đỏ được đóng gói tinh tế, Tống Chi Nhậm giải thích: “Tang Tang nếu chuyển tới rồi, mặc dù chỉ là ở tạm, ta làm trưởng bối dầu gì phải có chút bày tỏ, đây là vòng ngọc Phỉ Thúy, Tử Kỳ con thay ta đưa qua cho nó, nói với nó rằng có thể trở thành vợ của Hành Phong ta rất cao hứng.”

Cận Tử Kỳ gật đầu, cầm cái hộp rồi xoay người muốn đi, Tống Kỳ Diễn cũng theo đó xoay người, nhưng bị Tống Chi Nhậm kêu lại: “Anh ở lại cho ta, theo ta đánh ván cờ, đừng cả ngày dính vào sau mông của Tử Kỳ!”

“Trời tối như vậy, đèn đường lờ mờ như thế, cô ấy lại mang thai, tôi không yên lòng.” Tống Kỳ Diễn nhíu mày.

“Ai nói?” Tống Chi Nhậm lập tức đen mặt, cách mỗi năm thước thì có một cột đèn đường mà u ám sao?

Mỗ Mỗ lập tức giơ bàn tay lên nói: “Con biết con biết, cô cả mới vừa nói: Tang Tang, cẩn thận đường một chút nha, nhà này khi xây làm thế nào cũng không lắp đặt nhiều đèn đường chút, hôm nay trời tối không thấy rõ đường dưới chân, nếu như khiến người ta ngã thì làm sao cho chứ! Cũng không biết cái nhà thiết kế kém bản lĩnh nào thiết kế, không có trình độ như vậy!”

Cận Tử Kỳ lần đầu tiên phát hiện con trai mình có trí nhớ kinh người, cho nên một chữ cũng không sai đúng nguyên văn những lời mà Tống Nhiễm Cầm trước đó đã nói ra, ngay cả vẻ mặt ghét bỏ của Tống Nhiễm Cầm lúc ấy cũng bắt chước giống như đúc.

Tống Chi Nhậm sau khi nghe xong thì vỗ mạnh vào bàn trà, lập tức mắng: “Cái đồ hỗn trướng đó!”

Đèn trên con đường đó đều được lắp đặt theo chỉ thị của ông, lời kia của Tống Nhiễm Cầm không phải là mắng ông sao?

Cận Tử Kỳ rốt cuộc biết câu “Đồ hỗn trướng” trên đầu môi chót lưỡi của Tống Nhiễm Cầm là học được từ chỗ nào rồi!

Từ sắc mặt của Tống Chi Nhậm mà suy đoán, thì cô biết chuyện đèn đường kia ông không thoát được liên quan, nhưng không nói ra, kéo ống tay áo Tống Kỳ Diễn, khẽ nói: “Anh ở cùng với ba, em đi đưa vòng tay.”

Nói xong, lại ra khỏi thư phòng đi đến toà nhà phía đông, hỏi người giúp việc gian phòng của Bạch Tang Tang, Cận Tử Kỳ lại lên lầu.

Cửa phòng không có khóa, khép hờ, không đợi cô gõ cửa đi vào, giọng nói đầy tức giận của Bạch phu nhân cố ý đè thấp đã truyền ra, dường như bà ấy đang khiển trách Bạch Tang Tang, giọng điệu hết sức nghiêm nghị.

“Con lại muốn làm ra chuyện gì liều lĩnh để giày vò mẹ nữa chứ? Con cho rằng con còn có thể chọn sao?”