Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 - Trang 31

Chương 18.3 Kỹ năng diễn xuất so với ai khác vượt hơn một bậc!

Editor: Tâm Thường Lạc

“Sao em lại tới đây?” Trước hết đánh vỡ im lặng chính là Cận Chiêu Đông, lúc nhìn thấy Kiều Hân Hủy vẻ mặt ông đầy khó hiểu.

Kiều Hân Hủy phát hiện thái độ của Cận Chiêu Đông đối với mình cùng buổi sáng trước khi đi cũng không khác thường, nên dự đoán trước đó Cận Tử Kỳ cũng không nói đến chân tướng, bà hoang mang nhìn Cận Tử Kỳ, dằn xuống tâm tư đang rối loạn, cười cười với Cận Chiêu Đông: “Chỉ là tôi lo lắng… Hiện tại nhìn thấy các người không có việc gì là tốt rồi.”

Lời nói của Kiều Hân Hủy ám chỉ bà đi lên đây là vì muốn ngăn cản cha con cô cãi nhau!

Cận Tử Kỳ nhìn qua vẻ mặt hiền lành khéo hiểu lòng người của Kiều Hân Hủy, mím khóe môi cười rộ lên: “Ngược lại làm phiền dì Hân quan tâm cho cha của tôi, tôi cũng chỉ tới xem thử di chúc, giúp cha tôi xem xét cặn kẽ một chút.”

Vừa nghe Cận Tử Kỳ nói xem xét cặn kẽ, chân mày của Kiều Hân Hủy cau lại, nhưng lập tức như đã hiểu mà cười cười, vô cùng dịu dàng: “Tử Kỳ, con cũng khuyên nhủ cha con đi, ít tuổi như vậy lập di chúc làm gì, cha của con không cố kỵ, nhưng nếu truyền đi đối với giá cổ phiếu của Cận thị khó mà tránh khỏi bị ảnh hưởng, bên ngoài còn tưởng rằng ông ấy bị làm sao.”

“Điểm này dì Hân không cần phải lo lắng, di chúc này đại biểu cho ý nguyện của cha, ở đâu để cho người ngoài có thể chi phối, làm con gái, tôi cũng phải tôn trọng quyết định của cha, dì Hân, dì nói xem có đúng đạo lý hay không?”

Kiều Hân Hủy dường như là thở phào nhẹ nhõm, biết rõ Cận Tử Kỳ không có ở sau lưng sửa đổi di chúc.

Trong lòng Cận Tử Kỳ cảm thấy buồn cười, tâm tư của Kiều Hân Hủy nặng như vậy, lại là lo lắng cô đến đổi di chúc, nên muốn bất cứ lúc nào cũng đề phòng cô nói cho Cận Chiêu Đông những chuyện kia, cả ngày lo lắng hãi hùng, chẳng lẽ không sợ bị chứng uất ức sao?

Không biết là ai đã nói, có đôi khi, hành hạ lên tinh thần so với trên thân thể càng thêm tàn nhẫn.

Kiều Hân Hủy thông minh như thế, vừa rồi khi mới bước vào lập tức đã nhận ra không khí kỳ lạ ở bên trong, lập tức hiểu được rõ ràng hai cha con cô đang chiến tranh lạnh, ân cần mà nhìn sang Cận Tử Kỳ, nói: “Tử Kỳ, đừng giận dỗi với cha con nữa.”

Khoé miệng của Cận Tử Kỳ khẽ động, ý cười vốn nhàn nhạt vẫn còn chưa hoàn toàn lộ ra cũng đã biến mất, biểu tình trên mặt cũng thay đổi trở nên gượng ép, trong lời nói cũng mang theo ba phần thỏa hiệp bảy phần sầu khổ.

“Tôi làm sao sẽ giận dỗi với cha của mình? Dì cũng đã nói rồi, ông ấy là người cha đã sinh ra tôi và nuôi tôi.”

Bình thường Cận Tử Kỳ đâu nào yếu thế như vậy? Kiều Hân Hủy có chút hoài nghi mà đánh giá cô, chuyện quá mức thuận lợi, ngược lại càng làm cho lòng người ta sinh nghi, Cận Tử Kỳ biết rõ Cận Chiêu Đông cố ý đem tài sản chia cho Niệm Chiêu thì làm sao bình tĩnh như vậy?

“Tử Kỳ, nếu như đối với bản di chúc kia có dị nghị, không nên giấu ở trong lòng đè nén mà khiến mình mệt mỏi, con bây giờ là phụ nữ có mang, không thể bị một chút buồn bực nào, dì trước giờ vẫn không muốn bởi vì dì cùng Niệm Chiêu mà làm tổn thương tình cảm giữa cha và con gái của các người.”

Nghe thử xem, nghe thử một chút xem, lời nói này có biết bao nhiêu kềm chế, có biết bao vô tư không vụ lợi!

Loại phong thái phẩm cách cao thượng như thế này người bình thường làm sao có thể làm được?

Viền mắt của Cận Tử Kỳ đột nhiên ửng hồng, nhưng mà trên mặt vẫn cố làm ra vẻ vô sự: “Tôi không sao.” Trong tròng mắt của Kiều Hân Hủy cô thấy được vẻ mặt mình toát ra sự không cam lòng, sau đó lại không muốn nhiều lời với bà, nhấc chân muốn đi, nhưng không nghĩ đến Kiều Hân Hủy gọi cô lại.

Cận Tử Kỳ cười nhạo một tiếng: “Dì Hân còn có cái gì muốn nói với tôi, nói luôn một lần đi.”

Giữa hàng lông mày toát lên sự lạnh lùng, như có như không sự khinh bỉ lại làm cho gánh nặng trong lòng Kiều Hân Hủy lập tức được giải toả, đây mới là thái độ Cận Tử Kỳ nên có đối với mình, thần kinh trước đó khẩn trương căng thẳng cũng hơi có chút buông lỏng.

Kiều Hân Hủy quay đầu lại nhìn Cận Chiêu Đông một cái, chần chờ một lát, mới nhìn Cận Tử Kỳ nói: “Tử Kỳ, thật sự con vẫn luôn có hiểu lầm đối với cha của con, mười năm trước…”

“Hân Hủy!” Cận Chiêu Đông lại đột nhiên mở miệng cắt ngang lời bà, mày nhăn lại, dường như không muốn Kiều Hân Hủy nói thêm đến chuyện cũ nữa, ông nhìn Cận Tử Kỳ: “Con có việc thì đi trước đi.”

Cận Tử Kỳ lại không di chuyển, bị khơi mào hiếu kỳ làm sao có thể không sáng tỏ được điều gì, nếu như Kiều Hân Hủy đã muốn nói, dĩ nhiên là cô sẽ cho bà ta cơ hội này để biểu hiện.

“Mười năm trước làm sao vậy?” Cận Tử Kỳ hỏi tới, đôi mắt nhìn thẳng Kiều Hân Hủy chằm chằm không tha.

Kiều Hân Hủy thở dài, có chút bất đắc dĩ, khó xử nhìn sang Cận Chiêu Đông, giống như hết sức hạ quyết tâm, hiên ngang lẫm liệt nói với Cận Tử Kỳ: “Mười năm trước, căn bản cha của con không có bảo người ta cắt đứt chân của Tần Viễn, chỉ là năm đó vì để cho con chặt đứt ý niệm trong đầu, ông ấy mới thừa nhận, kỳ thật sự việc kia căn bản không liên quan đến ông ấy!”

Cận Tử Kỳ sau khi nghe xong không khỏi híp mắt, ngay sau đó cười rộ lên, nụ cười rất sáng lạn, thấy mặt Kiều Hân Hủy đã biến sắc, giống như không nghĩ tới Cận Tử Kỳ lại sẽ phản ứng như thế.

Dưới tình huống bình thường, biết được chân tướng này, không phải là nên hồn bay phách lạc mà rời đi sao?

“Dì Hân nói cho tôi biết bí mật này là cha tôi đau khổ đắng cay che giấu suốt mười năm, tôi cực kỳ cảm kích dì vì muốn hàn gắn quan hệ giữa cha con tôi mà cố gắng, bất quá, dì sớm không nói muộn không nói, đến sau khi tôi kết hôn sinh con mới đột nhiên nói cho tôi biết, nếu là người không biết chuyện, còn tưởng là dì hèn hạ không muốn thấy tôi hạnh phúc, cố ý làm chuyện xấu đấy!”

Nhìn xem sắc mặt Kiều Hân Hủy chợt biến đổi xáo trộn đồng thời gương mặt Cận Chiêu Đông tối đen, Cận Tử Kỳ nín cười, có lẽ cô nên thỉnh thoảng tạo ra một chút phiền toái cho cuộc sống của bọn họ không dễ dàng có được hạnh phúc.

Viền mắt của Cận Tử Kỳ lại đỏ một vòng, cô nhớ đến một cảnh trong phim truyền hình Chân Hoàn Truyện xem lúc tối hôm qua, bề ngoài có vẻ giống như vị nương nương trong phim đó lúc diễn xuất cảm xúc đầy bi thương phẫn nộ.

“Cảm ơn dì Hân nói cho tôi biết chuyện này, chỉ tiếc từng gặp biển xanh khó muốn làm sông nhỏ, biết rồi thì có thể như thế nào? Tôi và anh ta đã sớm trở về không được, tôi không còn là Cận Tử Kỳ mười tám tuổi, anh ta cũng không còn là chàng thanh niên kia sẽ đứng ngây ngốc ở trong đống tuyết chờ tôi, anh ta sớm đã đi xa, tôi cũng khóc chạy xa, tôi không khó chịu, huống chi không phải là tôi mất trí nhớ sao? Nếu không phải là dì Hân nhắc nhở, tôi cũng đã quên trong sinh mệnh của tôi đã từng xuất hiện qua một nhân vật như vậy.”

Cận Tử Kỳ nói xong thở dài một hơi, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa khéo có thể để cho Cận Chiêu Đông nghe thấy, quả nhiên, trong mắt Cận Chiêu Đông lướt qua đau lòng, cô lại miễn cưỡng giương lên nụ cười: “Ba, tôi đi trước.”

Lúc này, yếu ớt mà gọi lên một tiếng “Ba” có thể so với phẫn nộ mà sập cửa ra hiệu quả tốt hơn rất nhiều.

“Tử Kỳ…” Cận Chiêu Đông quả thật đứng lên, ánh mắt đảo qua phía Kiều Hân Hủy có phần trách cứ.

Ý kia giống như đang nói: con bé thật sự đã quên chuyện năm đó, bây giờ bà cố ý nói ra là muốn làm gì, thật chẳng lẽ chính là rắp tâm muốn cho đứa nhỏ này khó chịu, rốt cuộc trong lòng an tâm rồi chứ?

Sắc mặt của Kiều Hân Hủy càng thay đổi, muốn mở miệng giải thích, Cận Tử Kỳ lại giành trước một bước mà lên tiếng, âm lượng khá cao lấn át đi một tiếng “Chiêu Đông” của Kiều Hân Hủy.

“Ba! Ngài đừng trách dì Hân, dì Hân cũng là vô tâm, dì chỉ là muốn hóa giải mâu thuẫn giữa cha con chúng ta, có thể dì vẫn không biết chuyện tôi mất trí nhớ. Ngài và mẹ đã ly hôn, nhưng ngài vẫn là cha tôi, về chuyện dì Hân mới vừa nói tôi cũng sẽ không nói với người khác, chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi. Nếu như bị người ngoài biết, không rõ tình hình bên trong rất dễ dàng hiểu lầm, cho rằng sau khi dì Hân đuổi mẹ của tôi đi lại không thể chờ đợi được muốn đuổi tôi ra khỏi nhà họ Cận, mà ngay cả chuyện lập di chúc, chỉ sợ cũng sẽ trút lỗi lên trên người dì Hân, tất cả mọi người sẽ cho là chủ ý của dì Hân, khiến cho ngài cắt bỏ tôi, đến lúc đó dì Hân sẽ rất khó làm người.”

Khóe mắt nghiêng nhìn thấy sắc mặt của Kiều Hân Hủy xuất hiện rối rắm, Cận Tử Kỳ miễn cưỡng giật giật khóe miệng, ngón tay làm như luống cuống rối loạn, đối với tương lai của mình có chút bàng hoàng: “Cũng tránh cho trong lòng Kỳ Diễn đối với tôi có khúc mắc, nếu như lại sinh ra sóng gió gì, tôi cũng…”

… Lần này giày vò lãng phí như vậy, lại phí sức lực, phí thời gian cùng các người ở chỗ này diễn trò!

Kiều Hân Hủy dù khí phách lớn hơn nữa, bị Cận Tử Kỳ hai lần ba lượt kéo vào trong ao đầm, cũng không nén được tức giận, bà cố gắng khống chế hô hấp của mình, quay sang Cận Tử Kỳ lộ ra một vẻ mặt thương cảm.

“Tử Kỳ, dì xem ra con trước sau cũng không tin dì, đối với dì vẫn tồn tại lòng thù địch.”

Một câu nói làm cho cả thế cục đã xảy ra lại thay đổi, chỉ là mấy chữ nhưng quả nhiên khiến cho Cận Chiêu Đông nghi hoặc mà nhìn sang Cận Tử Kỳ, tựa hồ cũng đã hoài nghi những lời cô mới vừa nói là có dụng ý.

Nhưng Cận Tử Kỳ lại lấy làm lạ, dùng ánh mắt đờ đẫn mà nhìn Cận Chiêu Đông, không thể tin được cha thế nhưng thật sự hoài nghi mình, có thất vọng cũng có phẫn nộ, cô nắm chặt hai tay của mình.

“Luôn nói không lại dì Hân, gừng càng già càng cay, dì Hân, dì thắng, thắng rất triệt để.”

Nói xong, cũng không dừng lại nữa, mạnh mẽ xoay người rời đi, mặc kệ âm thanh ở phía sau truyền đến hay không.

Cho đến khi cửa thang máy khép lại, Cận Tử Kỳ mới quay người qua, nhìn ảnh ngược trên vách thang máy sáng ngời, giơ đầu ngón tay mượt mà lên, lau đi một giọt lệ ở khóe mắt, hít mũi một cái.

Thật may là không có rớt xuống, nếu không độ tin cậy trong câu cuối cùng của cô cố làm ra vẻ huyền bí cũng không cao.

Cô chính là muốn Cận Chiêu Đông tự mình suy nghĩ ý tứ của câu nói kia, rốt cuộc là cô thừa nhận mình phỉ báng Kiều Hân Hủy hay là cô đang mượn lời nói để chỉ trích ông đối với Kiều Hân Hủy dung túng, mới để cho Kiều Hân Hủy kiêu ngạo ương ngạnh như vậy.

Về phần kết quả là cái gì, cô không quan tâm.

Bởi vì ngoại trừ gừng càng già càng cay, cô còn biết một câu nói – –

Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát!

So kỹ thuật diễn xuất, người nào mà không thể, trước kia bất quá là thâm tàng bất lậu thôi, cô khinh thường dùng loại thủ đoạn này.

Cận Tử Kỳ nhìn qua trên vách thang máy, khóe miệng người phụ nữ như cười như không, đôi mắt đẹp nhíu lại, giống như đang nói một mình: “Cô thật sự rất xấu, cha cô nói đúng, làm sao cô học cái tác phong ngang ngạnh này của Tống Kỳ Diễn chứ?”

Tống Kỳ Diễn đang ở trong phòng làm việc xem quá trình mang thai thì dồn sức hắt xì một cái, sau lưng tóc gáy dựng lên một hồi, nhìn nhìn mọi nơi, lại không nhìn thấy bất cứ người nào, chẳng lẽ là mình nghe nhầm?

Xem ra thật sự là quá nhớ đến cô vợ yêu bé nhỏ của hắn rồi…

Cận Tử Kỳ ra khỏi Cận thị, hít lấy không khí trong lành một hơi thật sâu, ngồi vào trong xe, vừa cắm chìa khóa vào, động tác của cô dừng lại, lúc này không khởi động máy xe, mà lẳng lặng ngồi ở trên ghế lái.

Sau khi trải qua trận trêu chọc người khác mà tinh thần có chút hả hê, nhưng lại ngơ ngẩn một hồi, tự nhiên nhớ lại lời nói kia của Kiều Hân Hủy, bà ta lại nói, năm đó cắt đứt hai chân Tần Viễn không phải là Cận Chiêu Đông…

Thế nhưng không phải là Cận Chiêu Đông…

Cô gục ở trên tay lái, cúi đầu cười cười, phải hay không phải đối với cô mà nói có còn quan trọng không?

Cô và anh cuối cùng là hữu duyên vô phận, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, quay đầu lại cũng không có chút ý nghĩa nào.

Đang định khởi động máy rời đi, điện thoại di động đột nhiên vang lên, là một mã số xa lạ.

Cận Tử Kỳ nhận, rót vào trong tai chính là một tràng tiếng khóc lúc có lúc không: “Kỳ Kỳ, Mỗ Mỗ thất tình, hu hu, Kỳ Kỳ, hức! Kỳ Kỳ, Mỗ Mỗ rất nhớ người, hức!”

Nói đến về sau nói được hai ba con chữ lại đánh nấc một cái, đương nhiên, Cận Tử Kỳ tuyệt đối không cho rằng đó là do khi khóc mà đau sốc hông, kia rõ ràng là sau khi ăn quá no đến thoả thích mà ợ khí một cái!

Cận Tử Kỳ đau đầu vuốt vuốt huyệt thái dương: “Mỗ Mỗ con đang ở đâu?”

Tối hôm qua Lục Cảnh Hoằng đúng là nói lời thề son sắt muốn đóng gói nó trả lại!

Kết quả không đợi Cận Mỗ Mỗ đưa ra câu trả lời, điện thoại đã bị một người khác đoạt đi, Cận Tử Kỳ nghe thấy ở đầu bên kia điện thoại một người đàn ông mang mười phần trung khi quát với mình: “Tôi nói cô làm mẹ kiểu gì vậy? Tại sao có thể để cho một đứa bé còn nhỏ như vậy tự mình ngồi máy bay? Nếu như bị bọn buôn người bắt cóc tôi xem cô đến lúc đó khóc như thế nào!”

“Một mình ngồi máy bay?” Cận Tử Kỳ giật mình há miệng, thiếu chút nữa rớt cằm xuống.

“Chẳng lẽ tôi còn lừa cô hả! Mau lại sân bay đón đi, tôi chốc lát nữa còn phải đi họp, cứ như vậy đi, khi đến cô có thể gọi cái số này, tôi trước tiên giúp cô trông coi đứa nhỏ!”

“Kỳ Kỳ, người phải đến nhanh lên một chút nha!” Giọng nói của tên nhóc từ bên cạnh truyền đến.

Nói cảm ơn với vị tiên sinh tốt bụng kia xong, cô liền vội vã lái xe đi đến sân bay, kết quả vừa đi vào cửa chính sân bay, một viên thịt tròn vo chạy ào ào như nước tới chỗ của cô, “Kỳ Kỳ!”

Cận Tử Kỳ theo bản năng giang hai cánh tay ôm lấy tên nhóc mập mạp đang nhảy lên, chỉ cảm thấy trên cánh tay lập tức nặng trình trịch, nhìn xem khuôn mặt nhỏ nhắn của Mỗ Mỗ cười toe toét như nở hoa, Cận Tử Kỳ nghiêm mặt lại vừa định dạy dỗ nó vài câu, tên nhóc bỗng nhiên từ trên người cô trượt xuống, lôi kéo tay của cô dắt cô đi đến chỗ mà nó vừa chạy tới.

“Kỳ Kỳ, vừa rồi Mỗ Mỗ gặp phải một bà cụ bị lạc đường, bà nói bà muốn tìm Tử Kỳ, Mỗ Mỗ suy nghĩ một chút, biết rõ bà tìm chính là người, bảo bà ngồi trên băng ghế chờ Mỗ Mỗ, Mỗ Mỗ đi tìm Kỳ Kỳ trước.”