Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 - Trang 30

Chương 18.2 Kỹ năng diễn xuất so với ai khác vượt hơn một bậc!

Editor: Tâm Thường Lạc

Vào bữa ăn sáng ngày hôm sau, khi Tống Kỳ Diễn lôi kéo Tử Kỳ xuống lầu, thì nhìn thấy Tống Nhiễm Cầm mắt đỏ hoe từ phòng ăn đi ra.

Tống Nhiễm Cầm chạm mặt đụng vào bọn họ, giống như là gặp quỷ mà nhảy ra phía sau một bước, đợi khi thấy rõ là hai người bọn họ, vẻ mặt kinh ngạc trước đó lập tức đã bị sự đố kị tức tối chôn vùi, chỉ thấy đôi mắt đỏ hồng kia thật gay gắt.

Cận Tử Kỳ nghiêng mắt nhìn thấy một tờ giấy ăn cầm trong tay bà, vò thành một cục, mũi cũng đỏ đỏ, mắt xem xét phòng ăn phía sau lưng Tống Nhiễm Cầm, dễ nhận thấy bà ta mới từ chỗ của Tống Chi Nhậm khóc lóc kể lể xong rồi đi ra.

Ngày hôm nay, Tống Nhiễm Cầm vốn nên là cười không khép miệng, kết quả sáng sớm lại gào khóc một trận.

Nguyên nhân, dĩ nhiên là vì “phúng viếng” cho buổi đính hôn đã chết từ trong trứng nước!

Cận Tử Kỳ lúc này mới hậu tri hậu giác phát hiện, Tô Hành Phong dường như vẫn chưa ra khỏi đồn cảnh sát.

Cô quay đầu lại liếc nhìn Tống Kỳ Diễn, đêm đó những dân cảnh kia đối đãi với Bạch Triển Minh và Cận Chiêu Đông đều ngang tàng như vậy, sau lưng tất nhiên có người làm chỗ dựa, người này, chỉ sợ trong lòng những người khác đều loáng thoáng kể ra được.

Tống Nhiễm Cầm lại lau nước mũi, hung dữ trừng mắt nhìn Cận Tử Kỳ, sau đó dáng người đung đưa lắc lư cái mông cực lớn rời đi, đến cửa còn có thể nghe được tiếng mắng của bà mang mười phần trung khí.

“Không có mắt sao? Đi đường kiểu gì vậy! Còn không cút ngay cho tôi, chó ngoan không chắn đường!”

Trong nhà ăn, quả nhiên Tống Chi Nhậm đang xem báo, nghe được tiếng bước chân, đôi mắt tinh nhuệ sau cặp kính lão đảo qua mặt Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ, sau đó tầm mắt lại đặt ở trên tờ báo.

Đợi đến khi hai người họ ngồi vào bàn, ông mới đặt tờ báo xuống đi vào chủ đề chính: “Tối nay, ta hẹn người nhà họ Bạch đến Thịnh Thế Hào Đình dùng cơm, đến lúc đó Kỳ Diễn con cùng Tử Kỳ đi đi, xem như nhà họ Tống chúng ta tạ lỗi với họ.”

Dường như Tống Chi Nhậm còn lo lắng họ không nghe hiểu ý ở ngoài lời của ông, còn cố gắng nhìn qua Tống Kỳ Diễn xác định một lần: “Ý của ta, Kỳ Diễn con hiểu rõ chứ?”

Tống Kỳ Diễn cùng Tống Chi Nhậm nhìn nhau một lúc, cuối cùng hắn nhướng mày cười lên: “Ý tứ của cha, tôi dĩ nhiên là hiểu, ngài yên tâm, tôi sẽ nhường nhà họ Bạch, một lần nữa cân nhắc chuyện đám hỏi.”

Cận Tử Kỳ chỉ vẫn cúi đầu lẳng lặng dùng cơm, Tống thị đang cùng Bạch thị hợp tác một hạng mục trọng đại như vậy, nhất định phải cần một cái quan hệ khác để cho hai bên bọn họ tín nhiệm lẫn nhau, nói trắng ra đơn giản chính là quan hệ thông gia.

Trước kia Bạch Triển Minh và Bạch phu nhân nói hủy bỏ đính hôn cũng bất quá là muốn cho Tô Hành Phong một đòn phủ đầu, nhưng kỳ thật, cũng sẽ không thật sự phá hủy việc liên hợp hôn sự của hai đại gia tộc của thành phố này. Đêm nay bữa cơm này là nhà họ Tống cho nhà họ Bạch gia một cái bậc thang, để cho nhà họ Bạch đi xuống, không đến mức làm cho người ta cảm thấy là con gái của bọn họ tồi tệ liều chết cũng phải gả cho Tô Hành Phong, xem như Tống Chi Nhậm cho bọn họ đủ mặt mũi.

Mặc kệ Bạch Tang Tang và Tô Hành Phong có đồng ý hay không, quá trình giày vò như thế nào, bọn họ rốt cuộc cũng sớm bị khống chế.

Nhai kỹ bữa sáng trong miệng, Cận Tử Kỳ cảm thấy mình sao mà lại may mắn, quanh đi quẩn lại gặp được Tống Kỳ Diễn, số mạng của cô mới miễn trừ trở thành vật hi sinh cho đám cưới gia tộc.

Đối với bọn họ từ nhỏ sống ở trong giới này mà nói, cuối cùng lợi ích của gia tộc bao trùm lên tất cả.

… Kể cả tình yêu.

Ăn xong bữa sáng mới vừa lên xe chuẩn bị đi làm, Cận Tử Kỳ lại nhận được điện thoại của Cận Chiêu Đông.

Theo giọng nói mà phán đoán, giấc ngủ của cha cô tối hôm qua chất lượng thật không tốt, khắp nơi lộ ra mệt mỏi.

Chẳng lẽ là vì tài sản của nhà họ Cận sắp bị phân chia mà lo lắng phải trắng đêm chưa ngủ sao?

Cận Tử Kỳ chau chau góc mày, nhếch miệng, trong giọng nói vẫn cung kính như xưa: “Ba, có chuyện gì không?”

“Buổi chiều đến Cận thị một chuyến đi, tối hôm qua ba đã gọi điện thoại bảo luật sư soạn di chúc xong rồi.”

Cận Tử Kỳ nghe vậy nhíu chặt lông mày, nhưng vẫn đáp ứng: “Con biết rồi.”

Cúp điện thoại, ánh mắt của Tống Kỳ Diễn ở bên cạnh lập tức nhảy vào: “Ai gọi tới?”

“… Cha em.” Cận Tử Kỳ vuốt vuốt lông mày, “Ông ấy bảo em xế chiều đi xem thử di chúc ông lập.”

Tống Kỳ Diễn ồ một tiếng, luồng âm thanh nâng lên, khóe miệng cong cong: “Thật đúng là sốt ruột, hôm qua vừa li hôn, hôm nay lập tức muốn vơ vét gom tiền lắm rồi, xem ra là lo lắng đêm dài lắm mộng, đề phòng khi chưa xảy ra!”

Tối hôm qua Cận Tử Kỳ đã nói cho Tống Kỳ Diễn đầu đuôi góc ngọn chuyện quá khứ Kiều Hân Hủy trải qua, Tống Kỳ Diễn cũng không quá mức kinh ngạc, chỉ là sau khi cô nói xong thì nói ra một câu đánh giá chung: quả nhiên là hồ ly ngàn năm, thành tinh.

“Tính người như thế, bà ta không phải là kẻ ngốc, dĩ nhiên cũng biết con gái của mình là kiểu người gì, cũng đối với tính tình của em tìm hiểu rõ ràng tường tận, đặc biệt là hiện tại làm hại cha mẹ em ly dị, tất nhiên biết rõ về sau em cũng sẽ không đối xử tử tế với mẹ con bà ta, nếu như không có phần di chúc này, đợi đến khi cha em trăm tuổi, sợ là phải ngủ ngoài đầu đường xó chợ.”

Cận Tử Kỳ nghe hắn phân tích cặn kẽ, bị hắn nhìn thấu tâm tư của mình, giả bộ giận dỗi oán hận, đuôi mắt hất lên liếc hắn một cái: “Ở trong lòng anh em chính là một người có tính tình thâm độc như thế sao?”

Hắn liếc mắt nhìn cô, sự ranh mãnh ở đáy mắt dần dần dày: “Càng độc càng tốt, anh thấy đáng mừng lắm.”

Cận Tử Kỳ không để ý tới hắn, dựa vào kính trên cửa xe, chợp mắt nghỉ ngơi, khóe miệng lại khẽ nhếch lên.

Nếu như nói Tống Kỳ Diễn là lang, vậy Cận Tử Kỳ chính là bái, lang bái hợp cùng một chỗ, cấu kết với nhau làm việc xấu!

Buổi trưa Cận Tử Kỳ đã lái ô-tô đến Cận thị trước, dọc theo đường đi lên lầu không hề trở ngại.

Cũng khó trách Kiều Niệm Chiêu ghen ghét với cô như vậy, tại Cận thị, tất cả công nhân viên gặp được Cận Tử Kỳ sẽ gập cúi người chào gọi một tiếng “Đại tiểu thư”, đổi lại bất kỳ một cô gái nào, được nhiều người tôn trọng như vậy, cũng sẽ thỏa mãn phần lòng hư vinh kia. Tâm Thường Lạc.diienddanleequuydoon

Đẩy ra cửa phòng làm việc của Cận Chiêu Đông, ông đang đứng ở trước cửa sổ sát đất, dường như là đang suy tư những gì, vô cùng nhập thần, thậm chí ngay cả động tĩnh cô đi vào cũng không nghe được.

Cận Tử Kỳ gõ cửa phòng, nhắc nhở ông đến rồi, Cận Chiêu Đông nghe được tiếng “Đốc đốc” thì quay đầu, nhìn thấy con gái đứng yên ở cửa, ánh mắt nhất thời có hoảng hốt, ông cho là mình thấy được “Bà ấy”.Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Không thể phủ nhận, dáng dấp của Cận Tử Kỳ rất giống Tô Ngưng Tuyết lúc tuổi còn trẻ, ngay cả động tác nhíu mày cũng giống vậy.

Bước chân của ông so với ngày thường chậm chạp đi rất nhiều, không còn khí phách hăng hái như vậy, ông đi đến khu ghế sô pha ngồi xuống, Cận Tử Kỳ đi vào trong, trước khi tiến lên thì đóng cửa lại, chỉ cảm thấy không khí trong phòng làm việc thoáng cái có chút quái dị.

Phần di chúc kia để ở trên bàn trà, hai chứ màu đen to ánh vào mi mắt của cô vô cùng bắt mắt.

“Tử Kỳ – -” Cận Chiêu Đông trầm ngâm, con gái đối với mình lạnh lùng quá sao lại không nhìn ra?

Kể từ khi biết mười năm trước là Kiều Niệm Chiêu đẩy Tử Kỳ một cái mới có thể giết lầm người, ông bây giờ ở trước mặt đứa con gái này lại càng không thể thẳng lưng, ông cho là mình mắc nợ con gái nhỏ, đến cùng mới phát hiện thế nhưng lại ủy khuất cho con gái lớn.

Trong lúc nhất thời, phòng làm việc yên lặng không giống có người tồn tại.

Cận Tử Kỳ mím khóe môi, ngẩng đầu liếc nhìn phía sau của Cận Chiêu Đông, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón vô danh, một chút châm biếm thoáng hiện lên xẹt qua đáy mắt, cô cúi đầu yên lặng chờ đợi Cận Chiêu Đông mở miệng trước.

“Mẹ của con, bà ấy… Có khỏe không?” Không nghĩ tới lại là lấy những lời này để mở đầu.

Cận Tử Kỳ cười nhẹ với ông một tiếng: “Ăn ngon ngủ được còn có thể ra cửa mua thức ăn, ba nói có khoẻ không?”

Sắc mặt Cận Chiêu Đông cứng đờ, bị Cận Tử Kỳ mang theo châm chọc hỏi ngược lại phải á khẩu không trả lời được.

Ở trong lòng ông thở dài một tiếng, không muốn dừng lại ở đề tài này thêm nữa, đẩy di chúc tới trước mặt Tử Kỳ, “Xem một chút đi, nếu như chỗ nào đó có quan điểm gì bất đồng, hãy nói ra, ba bảo luật sư sửa chữa.”

Nhưng Cận Tử Kỳ lại không mở di chúc ra, chỉ là cười cười nhìn sang Cận Chiêu Đông: “Ba à, ngài cho phép tôi muốn sửa như thế nào thì lập tức đổi như thế sao?”

Cận Chiêu Đông bị lời này phải hơi khựng lại, cười nhạt: “Con là con gái đầu tiên của ba, ba dĩ nhiên tôn trọng ý kiến của con, chỉ cần là trong phạm vi năng lực của ba, dĩ nhiên là có thể thỏa mãn cho con!”

Phải nói lại, mặc kệ cô đề xuất phản đối như thế nào, quyền quyết định sau cùng vẫn là ở trên tay ông!

Cận Chiêu Đông đem động tác nhỏ hơi bĩu môi của cô thu vào trong mắt, giảm thấp xuống tiếng bổ sung, giọng nói có chút bất đắc dĩ.

“Ba vẻn vẹn có hai đứa con là con và Niệm Chiêu, không muốn thấy trong các con bất kỳ một đứa nào tương lai không chỗ dựa, Tử Kỳ, ba hi vọng con có thể thông cảm nỗi khổ tâm của một người làm cha.”

Xem ra công tác tư tưởng Kiều Hân Hủy làm được rất tốt, khiến cho Cận Chiêu Đông động lòng trắc ẩn cũng không ít.

Cận Tử Kỳ khống chế mình muốn cười lạnh, buống thấp tư thái của mình, hạ mí mắt thái độ khiêm tốn: “Dĩ nhiên, cho dù ngài muốn đem công ty đều giao cho Niệm Chiêu, tôi cũng không có ý kiến gì, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, ngài nhất định phải cam đoan cuộc sống của tôi được bảo đảm, dù sao, cha chồng của tôi vẫn chưa xác định ai mới là người thừa kế.”

Cận Chiêu Đông nghe ra ý tứ của đứa con gái này không muốn thua thiệt, thậm chí không tiếc mà bỏ mặc công ty để uy hiếp ông, ông không phải là ngu xuẩn, làm sao sẽ giao công ty cho Kiều Niệm Chiêu, kia chẳng khác gì là tự chui đầu vào rọ.

Kiều Niệm Chiêu nơi nào sẽ quản lý công ty, mặc dù về sau muốn ở lại công ty, cũng tuyệt không phải là con dê đầu đàn!

Cận Chiêu Đông trầm ngâm thật lâu, đã nổi lên một loại dự tính khác: “Công ty, về sau vẫn có con tới quản lý, Niệm Chiêu thì hàng năm lấy huê hồng, về phần đứng tên trong tài sản của ba, ba sẽ đem phần đất Kim Thông Hoa Phủ phía bắc thành phố và bãi đất bên cạnh chuyển tới danh nghĩa của Niệm Chiêu, còn lại về sau đều là của con.”

Không làm việc đã muốn phân chia lấy đi thành quả lao động của cô về sau, ngược lại nghĩ đến đúng là rất hay!

Hai mảnh đất kia, ngược lại giá trị không rẻ, cha của cô cho đến bây giờ cũng không muốn đối với hai mẹ con kia uất ức.

Bất quá, tất cả đã nói, di chúc này sau khi ông trăm tuổi già mới có hiệu lực, hiện tại, khoảng cách ông trăm tuổi còn xa, trong khoảng thời gian này cái gì đều cũng có khả năng phát sinh, có lẽ tại thời điểm ông còn sống dưới danh nghĩa của ông cũng đã không có vật gì.

Trên mặt của Cận Tử Kỳ toát ra thất vọng, do dự vật lộn một phen, mới giống như là bị hút hết khí lực, dựa ở trên ghế sofa che ôm lấy trán của mình: “Ngài cũng đã quyết định, tôi còn có thể nói cái gì?”

Cận Chiêu Đông còn muốn nói điều gì, cô lại đứng lên, “Nếu như không có chuyện khác, tôi đi trước.”

“Tử Kỳ, có phải con vẫn còn đang oán ba không?”

Nếu là ngày trước, y theo tính tình của cô, biết rõ ông đem những này tài sản cho Kiều Niệm Chiêu, tất nhiên muốn cùng ông tranh chấp một phen, nhưng hôm nay, nhưng lại một câu nói dư thừa cũng không muốn nói, không thể chờ đợi được muốn rời khỏi.

“Không biết cha ngài đang chỉ đến chuyện gì?” Ý cười của cô vẫn tràn đầy, thái độ khiêm tốn xin chỉ bảo.

Cận Chiêu Đông nhìn thấy nụ cười của cô cực kỳ châm biếm, sắc mặt thoáng chốc u ám xuống: “Như thế nào học theo Kỳ Diễn kiểu văn vẻ này? Ba ba thật hay không gọi, gọi cha làm gì?”

Nhưng Cận Tử Kỳ lại cười đến chua xót, sắc mặt cũng có vài phần tái nhợt: “Cha và ba ba không cùng một ý nghĩa sao? Huống chi, cha, ngài còn có thể thiếu con gái gọi ngài là ba à?”

Cận Chiêu Đông nói xong câu nói kia thì hối hận, bất tri bất giác lại nhớ tới vẻ mặt của Tô Ngưng Tuyết hôm đó chuyển ra khỏi nhà họ Cận, cùng Cận Tử Kỳ trong giờ phút này toát ra sự dữ dội sao mà giống hệt, đều tràn đầy bất đắc dĩ cùng tự giễu.

Cận Tử Kỳ nhìn sang Cận Chiêu Đông trên mặt thoáng hiện lên ảo não, khóe miệng khẽ giương lên không thể nhận, nhưng trên mặt lại có ý nhàn nhạt xa lánh, cô nghe được trong phòng làm việc cũng là giọng nói lạnh lùng của chính mình.

“Cha, tạm biệt.”

Đôi môi của Cận Chiêu Đông run run vài cái, Cận Tử Kỳ cũng đã đi tới cửa, chỉ là cô mới vừa vươn tay, cửa đã tự động mở ra, cô nhìn thấy chính là Kiều Hân Hủy đang thở hổn hển, có lẽ là vội vàng chạy tới.

Khuôn mặt của Kiều Hân Hủy giống như tờ giấy trắng, biểu tình gì cũng không có, chỉ là yên lặng nhìn cô chằm chằm.

Hàng lông mày đen xinh đẹp của Cận Tử Kỳ nhướng lên, chẳng lẽ Kiều Hân Hủy biết được cô muốn tới tìm Cận Chiêu Đông, sợ cô sẽ mang chuyện ngue được từ chỗ Hàn Mẫn Tranh báo cho Cận Chiêu Đông đủ số, dưới tình thế cấp bách liều mạng chạy tới?

Hay là nói, bà ta cũng lo lắng Cận Chiêu Đông sau khi gặp mình thì tạm thời thay đổi di chúc, cho nên bà ta muốn chạy tới đây giám sát, tận mắt thấy trong di chúc nhắc tới tên của Kiều Niệm Chiêu mới chịu an lòng?