Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 - Trang 29

Chương 18.1 Kỹ năng diễn xuất so với ai khác vượt hơn một bậc!

Editor: Tâm Thường Lạc

Cùng Tô Ngưng Tuyết trao đổi điện thoại xong, Cận Tử Kỳ quay người lại thì thấy người đàn ông nào đó nằm lỳ ở trên giường với tư thế thật bất nhã.

Cha mẹ của cô cuối cùng lấy việc ly hôn để kết thúc mối vướng mắc trong hơn ba mươi năm qua, nghĩ đến vừa rồi trong điện thoại giọng nói của Tô Ngưng Tuyết bình thản không có gì lạ, bất quá giống như đang cùng cô bàn luận đến tình hình thời tiết của hôm nay.

Dường như Tô Ngưng Tuyết không có một tia hối hận, thái độ cũng vô cùng kiên quyết.

Ngược lại con gái là cô đây, lúc nghe được mẹ tán gẫu chút chuyện về vấn đề chú ý sức khoẻ khi mang thai, trong lòng vẫn có chút không phải là tư vị, đặc biệt khi suy nghĩ chút ít đến chuyện của Kiều Hân Hủy, càng thêm giống như cùng đổ năm lọ gia vị hỗn tạp.

Có như vậy trong nháy mắt, thậm chí cô có ý nghĩ xấu, cô cũng sẽ không nói với Cận Chiêu Đông bộ mặt thật của Kiều Hân Hủy!

Cô muốn cho người cha tốt của cô đích thân bóc trần lớp mặt nạ giả dối kia của Kiều Hân Hủy, dùng máu và nước mắt để cho ông bài học kinh nghiệm biết rõ người đàn bà mà ở trong lòng ông yêu suốt ba mươi mấy năm qua đến tột cùng là loại người có phẩm chất gì.

Đây chính là nhân ông tự trồng, trổ ra loại quả thiện hay ác, mùi vị trong đó phải do chính bản thân ông nếm thử.

Mặc dù, đây đối với Cận Chiêu Đông mà nói không khỏi có phần tàn nhẫn.

“Đang suy nghĩ gì thế, đứng ở đó không nhúc nhích vậy?”

Tiếng nói của Tống Kỳ Diễn từ trên giường truyền tới, cô lấy lại tinh thần, để di động qua một bên, mới đi qua.

Hắn ở nhà ăn mặc rất tùy ý, trong phòng lại có hệ thống sưởi, cho nên chỉ mặc một chiếc quần thường màu nhạt, áo len lông cừu cổ chữ V tính chất mềm mại, đỉnh đầu là mái tóc đen bị hắn cào loạn lên như tổ chim, có chút buồn cười.

《Chuyên gia hướng dẫn ăn uống cho bà mẹ mang thai》, 《Sách bên gối cho phụ nữ có thai 》,《 Sách tranh bốn mươi tuần lễ mang thai 》, 《 Kiến thức mang thai phổ thông 》, còn có 《 Đàn ông có vợ mới mang thai 》 cùng với 《Những công việc ba ba chú ý cho đúng 》…

Các loại sách đề mục quái dị chưa từng thấy bày tràn đầy một giường, không dành ra được chỗ cho một người ngồi xuống.

Cô cũng rất bội phục, hắn thế nhưng có thể nằm ở trên đống sách lộn xộn như vậy mà không khó chịu.

Mà trước khi nói đến những bộ sách này, hiện tại Tống Kỳ Diễn mỗi ngày chuẩn bị sách vở chăm chỉ. Nếu như quá trình mang thai mở ra một chương trình học, với thái độ ham học của hắn thế này, nếu như đi đăng ký tham gia, tuyệt đối có thể nắm chắc trong tay một trăm điểm!

Tựa như giờ phút này, hắn bất quá ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, sau đó lại hết sức chuyên chú giơ bút lên ghi vào trong chỗ trống của một quyển sách thật dày, viết lại một chút thông tin mà hắn tự nhận là quan trọng khi xem được từ trên sách.

Thậm chí Cận Tử Kỳ cũng không biết là hắn mua những quyển sách này từ lúc nào, hai đêm trước khi cô vừa vào phòng ngủ, đã nhìn thấy hắn nằm ở trên một đống sách lớn, trên lỗ tai còn gác một cây bút để mọi lúc đều có thể ghi chép.

Hầu như mấy ngày nay vừa tan tầm, hắn lập tức chui đầu vào phòng ngủ nghiên cứu những quyển sách này, cũng không đến thư phòng, không làm gì chỉ cầm lấy quyển 《 Bách khoa toàn thư mang thai 》 mà ở đó nói lẩm bẩm, một lần bị Tống Chi Nhậm dạy dỗ vì “Bất học vô thuật”! (Không học vấn không có phương pháp)

Nhưng Tống Kỳ Diễn vẫn giả bộ hồ đồ không quan tâm, bên này mới vừa bị xách tai dạy dỗ xong, quay người lại thì đã cầm sách lên, ngay cả ghế trong xe và trên bàn trong phòng làm việc của hắn cũng có một hai quyển sách quý về mang thai như vậy.

Cận Tử Kỳ nhìn thấy những đống giấy viết kia, chỉ hai ngày, đã tràn ngập ba mươi trang chỉnh đốn, không biết hắn lấy ở đâu hứng thú và tinh lực cao như vậy, quả thực so với cô đây người làm mẹ chân chính còn muốn nhiệt tình hăng hái hơn.

Đi đến bên giường, đã bị món đồ chơi trên mặt thảm lông nhung lớn cản chân, cúi đầu nhìn xem con mèo tròn mềm mại lăn đều kêu leng keng, Cận Tử Kỳ bất đắc dĩ mấp máy khoé môi, những món đồ chơi này cũng là buổi tối muốn mang lên giường ngủ với cô.

Cô lại quay đầu nhìn về phía cặp loa nhỏ mới tinh, ở trong đó đan phát “Khu vườn quyến rũ” của Kevin Kern, lúc hắn mua được album Piano này vẻ mặt rất nghiêm chỉnh mà nói với cô, âm nhạc phải đi theo đứa bé từ khi còn là tế bào trứng được thụ tinh trở lên!

Đến thời điểm vào buổi tối đi ngủ, hắn lại sẽ lấy ra truyện thiếu nhi từ trong ngăn kéo của tủ đầu giường, bắt đầu đọc các loại chuyện xưa từng chữ từng câu cho cô, nói ra cho oai là bồi dưỡng thiên phú văn học cho đứa bé!

Mỗi lần nghe xong truyện cổ tích chán đến chết, Cận Tử Kỳ đã ngủ gật đến không xong, hắn vẫn còn hưng trí bừng bừng theo sát cô thảo luận việc phụ nữ có thai ngày thường sinh hoạt chú ý một chút, có đôi khi hai người còn có thể bởi vì ý kiến không đồng nhất mà tranh chấp.

Thí dụ như, Cận Tử Kỳ bởi vì mang thai mà khẩu vị giảm xuống, lại mua túi mứt mận lớn về, kết quả sau khi bị Tống Kỳ Diễn phát hiện lập tức không cho ăn mà tịch thu, thậm chí ngay cả một viên cô cũng còn chưa nếm đến.

Đối với lần này, Cận Tử Kỳ bực bội không ít với Tống Kỳ Diễn, một buổi tối cũng không để ý tới hắn, cô cho rằng mứt mận và mứt hoa quả đều là thực phẩm kích thích khẩu vị, trợ giúp tiêu hóa và ăn uống cho cô, cũng có lợi cho sự trưởng thành của cục cưng.

Nhưng tiên sinh Tống Kỳ Diễn lại không cho là như vậy, sau khi tiểu thư Cận Tử Kỳ sinh ra hờn dỗi, lập tức cầm lấy giấy bút của mình đến trước mặt cô, chỉ vào bên trong phần ghi chép chính mình lúc trước trích lục rồi viết lại một ít, thái độ nghiêm cẩn đọc cho cô nghe: “Trong mứt mận và mứt hoa quả giàu Potassium sorbate, acid erythorbic và Natri Benzoat vân…vân cùng chút chất bảo quản và chất phụ gia.”

Lúc Cận Tử Kỳ nghe được cái hiểu cái không, hắn sẽ đặt bản giấy tràn ngập chữ kia xuống, bụm lấy tay của cô dịu dàng nói: “Tiểu Kỳ, em suy nghĩ một chút đi, nếu như cục cưng của chúng ta bởi vì chút ít chất bảo quản và chất phụ gia này sinh ra bàn chân thứ ba, hoặc là ăn hư đầu óc, sau khi lớn lên với những đứa bé cùng lứa nó làm sao có thể sinh tồn được?”

Khi hắn liên tục dụ dỗ khuyên bảo mang theo đe dọa, Cận Tử Kỳ sững sờ, trong đầu hiện ra một bản tin lần trước xem qua ở trên mạng, bởi vì cơ thể mẹ trong lúc mang thai uống các loại thuốc, làm cho trẻ sơ sinh sau khi sinh ra là trẻ sinh đôi dính liền.

Cô vuốt ve chiếc bụng xem như là bằng phẳng của mình, thì lòng vẫn còn sợ hãi, ở đâu còn dám lại đi ngấp nghé những thứ ô mai kia, lại nhìn hắn với bộ dạng ông thầy đồ dong dài, bật cười: “Về sau không ăn!”

Tống Kỳ Diễn chỉ cảm thấy sự cố gắng của mình cuối cùng chiếm được hiệu quả, nâng lấy mặt của cô, hôn mạnh xuống một cái, “Bà xã à, thực là ngoan ngoãn!”

Cận Tử Kỳ cười liếc xéo hắn một cái, theo đó sự chú ý cũng đặt ở trên đống giấy viết kia: “Còn muốn chú ý cái gì? Nói một lần luôn đi, miễn cho lần sau em lại ăn sai đồ này nọ.”

Công việc chiếm được tán thành của người mẹ thực sự, Tống Kỳ Diễn vui mừng sờ sờ bụng của cô, âm thầm hạ quyết tâm, vì mang thai một cục cưng ưu tú cho thời đại mới, hắn nhất định sẽ không ngừng cố gắng, đánh tốt trận chiến sinh con này!

So với việc Tống Kỳ Diễn cẩn thận, phản ứng của Cận Tử Kỳ cũng rất bình thường, lần này không phải là lần đầu tiên, ít nhiều cô cũng có chút kinh nghiệm, nhưng thỉnh thoảng vẫn bị hắn làm cho cả kinh sợ hãi, giống như là lần đầu mang thai vậy.

Nhưng loại cảm giác khẩn trương nhắc mãi này Cận Tử Kỳ vẫn là rất hưởng thụ, cho nên trải qua mấy ngày nay, hai người ngoại trừ ngẫu nhiên trong một chút chuyện nhỏ mà đấu võ mồm, cũng không phát sinh nội chiến thực sự trong hôn nhân.

Trong phòng vệ sinh đều trải lên thảm phòng bị trơn trợt, nhang xông được đặt ở bên trong cũng bị chuyển đi, vì ở trong bộ sách nào đó Tống Kỳ Diễn xem thấy nói đến hương nhang sẽ làm phụ nữ có thai sinh ra dấu hiệu sẩy thai.

Cận Tử Kỳ ngâm mình ở trong bồn tắm, cách mỗi năm phút đồng hồ thì ở ngoài cửa có Tống Kỳ Diễn gõ cửa nhắc nhở, sợ cô không cẩn thận ở bên trong ngủ mất, làm cho nước lạnh sau đó cảm mạo ngã bệnh.

Buổi tối, nằm ở trên giường, nhưng có điểm không ngủ được, trong đầu, nghĩ đến chính là biến cố trong mấy ngày nay.

Có lẽ là do mang thai, nên đặc biệt nghĩ nhiều, nhớ đến cuộc ẩu đả ở trước cửa nhà họ Cận, nghĩ đến cha mẹ của cô đã ly hôn, cũng nghĩ đến hôn sự của Bạch Tang Tang cùng Tô Hành Phong không giải quyết được gì, vừa rồi tan tầm lại nhìn thấy người giúp việc đang bỏ đi vải hoa trang trí.

Vốn là ngày mai, Tống gia nên có một buổi lễ đính hôn, hiện tại cũng đã như bọt nước.

Trở mình, đưa tay ôm lấy hắn, dựa sát lồng ngực của hắn.

Cả người Tống Kỳ Diễn ngẩn ra, lập tức mở đôi mắt còn lờ mờ nhìn cô, cánh tay cũng theo đó vòng qua, ôm lấy cô thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Cô lắc lắc đầu, không nói gì, chỉ là vùi mặt vào trong ngực của hắn, chăn mền chung quanh đều là mùi hương của hắn, mang theo mùi nước cạo râu nhẹ thơm, đều tràn vào trong mũi cô, không khỏi cảm thấy an tâm.

“Không ngủ được sao?” Hắn cúi đầu xuống, hôn lên trán của cô, giọng nói mang theo khàn khàn do chưa tỉnh ngủ.

Cận Tử Kỳ chép chép cái miệng nhỏ nhắn, buồn buồn lẩm bẩm nói: “Có chút nhớ Mỗ Mỗ.”

Đứa bé bốn tuổi rời nhà đi cũng gần một tháng, cô có thể không lo lắng sao?

Tống Kỳ Diễn vừa nghĩ tới nội dung bộ sách chính mình đêm nay đọc qua, lúc mang thai nếu như cả ngày nghĩ ngợi lung tung, vô cùng dễ dàng mắc chứng tổng hợp trong thời gian mang thai, cũng ảnh hưởng đến sự trưởng thành tính cách của thai nhi, vậy đây tuyệt đối không phải là cái chuyện gì tốt!

Nghĩ như vậy, một nỗi lo lắng không biết từ nơi nào kéo đến, hắn dứt khoát ôm Cận Tử Kỳ từ trên giường ngồi dậy, Cận Tử Kỳ nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh của hắn thì thấy có cái gì không đúng: “Tại sao ngồi dậy?”

“Gọi điện thoại cho Lục Cảnh Hoằng, bảo cậu ta trả con trai lại!” Nói xong đã cầm điện thoại di động lên.

“Cũng đã mười hai giờ, muộn như vậy quấy nhiễu nhà anh ta không tốt đâu” Lời tuy là nói như vậy, nhưng nói cách khác, thực tế cô không hề ngăn cản hành động của hắn, bởi vì cô thật sự thấy sốt ruột.

Kết quả, điện thoại vừa mới kết nối, không đợi Tống Kỳ Diễn mở miệng nói chuyện, đầu kia chính là từng trận tiếng chửi rủa bùm bùm, ngay cả Cận Tử Kỳ cũng nghe được rõ ràng tường tận, rất khó tưởng tượng một người đàn ông lạnh lùng như thế mà cơn tức cũng lớn như vậy.

Tống Kỳ Diễn không khỏi cầm di động ra xa lỗ tai, làm cho cả phòng ngủ đều là tiếng đe dọa của Lục Cảnh Hoằng.

“Tống Kỳ Diễn, mặc dù khi Tiểu Noãn mang thai Tiểu anh đào đã ăn không ít quả anh đào của cậu, thế nhưng không có nghĩa là tôi phải đem con gái của mình thường cho con trai của cậu, ngày mai cậu không đi đón nhận lại con trai của cậu, tôi sẽ trói nó lại treo lên trên cột cờ của quảng trường đó, cậu có thể nghi ngờ lời nói của tôi, chúng ta có thể thấy trên tin tức tiếp sóng vào bảy giờ tối mai!”

Cận Tử Kỳ nghe đầu kia Lục Cảnh Hoằng nghiến răng nghiến lợi mà nói, hàng lông mày đen bởi vì lo lắng mà nhíu lên, nhìn sang Tống Kỳ Diễn, không biết đây rốt cuộc là thế nào?

Tống Kỳ Diễn vội ho một tiếng, ưỡn nghiêm mặt hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì, cơn tức lớn như vậy? Buổi tối khuya, kêu vớ vẩn cái gì! Tôi cũng nghe được hai con chó dưới lầu nhà cậu đều bị tiếng nói của cậu làm cho tỉnh lại.”

“Phát sinh chuyện gì? Cậu còn hứng thú hỏi tôi xảy ra chuyện gì?” Lục Cảnh Hoằng nổi trận lôi đình lên: “Nếu không phải là vừa rồi tôi đi toilet, ngẫu nhiên đi một chuyến đến phòng của Tiểu anh đào, tôi lại còn thật sự không biết, con trai bảo bối của cậu thế nhưng mỗi đêm đều len lén ngủ ở trên giường của con gái tôi!”

“Con gái của cậu mới bây lớn, con nít nhỏ trong lúc đó ngủ chung thì đã làm sao chứ? Cậu cần gì ngạc nhiên như vậy? Nhìn lại chút về điểm độ lượng của cậu đi, thật đúng là càng già càng trẻ con.”

Lục Cảnh Hoằng lại cười lạnh một tiếng: “Cậu đừng giả vờ ngu ngốc với tôi, vừa rồi tôi hỏi con trai cậu, kết quả nó nói với tôi, ba ba của nó chính là mỗi ngày len lén leo tường bò vào phòng của mẹ nó, sau đó mẹ của nó gả cho ba ba nó.”

Cận Tử Kỳ nghe xong thì lúng túng, thật là cái tốt không học, mọi thứ xấu thì tinh thông, hay là nói đây là di truyền?

Bị người ta vạch trần nội tình, trên mặt Tống Kỳ Diễn có chút băn khoăn, tuỳ tiện đáp qua loa vài câu, không đợi Lục Cảnh Hoằng phát cáu lần nữa vội vàng cúp điện thoại, lại luống cuống tay chân nhấn nút tắt máy sợ anh ta truy đánh tới đây nữa.

Hai người liếc nhau một cái, ngầm hiểu lẫn nhau, một lần nữa nằm xuống lại, lặng yên nhét chăn mền vào, lại lặng lẽ nhắm nghiền hai mắt, tạm thời cho cuộc điện thoại vừa rồi là một giấc mộng trong đêm.

Thật lâu sau, khi Cận Tử Kỳ cho rằng Tống Kỳ Diễn đã ngủ, hắn lại đột nhiên lên tiếng: “Em nói xem, nếu không chúng ta sinh con gái rồi để cho con trai Lục Cảnh Hoằng ngủ trả lại?”

Cận Tử Kỳ: “…”