Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng – Phần 2 - Trang 149

【021】 Phụ em mười năm, trả lại em cả đời (2)

Editor: Tâm Thường Lạc

Cận Tử Kỳ cũng dùng lực giống vậy mà ôm chầm đáp lại hắn, lúc này, không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ muốn cứ tham lam như vậy mà dựa vào trong ngực của hắn, vì hắn có thể xuất hiện ở trong sinh mệnh của cô mà cảm kích.

Chẳng biết lúc nào, bàn tay nhỏ bé hơi lạnh của cô lại vuốt ve vạt áo lông của hắn, sau đó chui vào, đi chuyển trên lồng ngực nở nang của hắn, rồi từ ngực đi đến thắt lưng, vẽ ra một đường cong hoàn mỹ.

Tống Kỳ Diễn ngẩn ra, tăng lực ôm lấy cô, cô kiễng chân lên, hôn lên bờ môi của hắn một cái.

Bên ngoài, rất nhiều pháo hoa, từng chùm từng chùm một, đám người đang chào đón năm mới hoan hô tiếng sau cao hơn tiếng trước.

“Qua ba tháng rồi…” Âm thanh khàn khàn của hắn chậm rãi phát ra từ đôi môi mỏng.

Cổ áo chẳng biết lúc nào bị mở ra rồi, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, tay của hắn tham tiến vào, bao trùm lấy, ánh mắt cũng thay đổi đến vô cùng nóng rực và chuyên chú: “Anh… Nhịn rất khó chịu.”

Lòng của cô giống như bị cái gì đó nặng nề đụng phải một cái, chạm đến xuất ra một luồng nhiệt nóng ngượng ngùng xông lên hai gò má.

Tống Kỳ Diễn không ở trước mặt cô che giấu dục vọng mình chưa được thỏa mãn, đó cũng không phải lần đầu tiên hắn mở miệng thừa nhận “Khó chịu”, nhưng là lần đầu tiên nhiệt tình thân thiết mà nhìn cô chằm chằm như vậy, không muốn vì vậy tiếp tục thỏa hiệp.

Hàng lông mi hơi cong của cô không ngừng run rẩy, hít một hơi thật sâu, lần nữa dâng lên cánh môi đỏ tươi của mình.

Không phải lần đầu tiên chủ động biểu hiện được như thế, vẫn ôm theo một phần rung động thấp thỏm.

Chiếc lưỡi mềm mại của cô tiến vào bên trong khoang miệng của hắn mà liếm láp, trêu đùa cùng lưỡi của hắn quấn quít nhau ở chung một chỗ, bàn tay từ phía dưới áo lông thăm dò vào bên trong áo, vuốt ve thân thể cường tráng của hắn.

Máu trong toàn thân hắn kêu gào dâng trào, thậm chí có phút chốc đại não trống rỗng, ngay lập tức thân thể của hắn lại có phản ứng trước ý thức, phảng phất có ngọn lửa bỗng nhiên nhen nhóm trong lúc đó.

Hai người trao nhau một nụ hôn dài kịch liệt, ngón tay vô cùng sốt sắng mà thăm dò lẫn nhau.

“Tiểu Kỳ…” Miệng của Tống Kỳ Diễn hút một ngụm khí lớn, cực lực làm cho mình tỉnh táo lại, chế trụ tay của cô, cưỡng chế lại từng đợt rồi lại từng đợt sóng mãnh liệt trong cơ thể, giọng nói khàn khàn, “Để anh đóng cửa trước.”

Cửa phòng ngủ mở rộng, ở cửa thỉnh thoảng sẽ có người giúp việc đi qua, hệ thống sưởi không có mở, nhiệt độ trong phòng không sai biệt lắm là không độ, cái hoàn cảnh này, bây giờ không thích hợp thân mật bừa bãi.

Cận Tử Kỳ không dám nhìn tới hắn, cố làm ra vẻ bình tĩnh mà buông hắn ra, ánh mắt đảo chung quanh, che giấu ngượng ngùng.

Tống Kỳ Diễn lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai đóng cửa lại, buông cô ra xoay người sãi bước đi đến bên cạnh tủ giường, bên trong phòng ngủ vẫn chưa mở đèn, không gian bị bóng tối bao trùm bịt kín, cô chỉ nghe được vang lên một tiếng “Tích”.

Chiếc máy điều hòa không khí kiểu đứng đặt ở trong góc tường hiện lên nhiệt độ cao nhất có thể thích hợp với khí trời ngày đông, luồng gió ấm áp tuôn ra ngoài ào ào.

Cận Tử Kỳ mới vừa thích ứng với bóng tối, bỗng nghe thấy âm thanh vật nặng bị vấp, bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng mắng thật nhỏ của Tống Kỳ Diễn, sau đó cô liền bị một người vọt tới ôm lấy, hai tay theo bản năng nhốt chặt cổ của hắn.

Trên da hắn tản ra nhiệt độ nóng bỏng khiến cho cô hoảng hốt, mà hắn đã ôm cô xông thẳng tới ngay chính giữa giường lớn trong phòng ngủ, vừa chạm đến khăn trải giường lạnh như băng, hai người không hẹn mà cùng mà ưm một tiếng.

Cô nhìn thẳng hắn chằm chằm, đôi mắt to bởi vì nhiễm tình mà nổi lên một tầng sương mù, hiện một tầng ánh sáng mê ly, có một sự xinh đẹp khiến cho lòng người bị quyến rũ.

Trong lòng Tống Kỳ Diễn điên cuồng kích động, hung hăng mà hôn cô, giải thoát ràng buộc cuối cùng giữa hai người.

“A Diễn…” Ở trong không khí lạnh đang ấm dần, cô mang theo nức nở, nhẹ giọng gọi ra tên của hắn, phảng phất như đang khẩn cầu, lại phảng phất như là một loại khích lệ.

Hắn nhắm mắt lại, rên lên một tiếng, động tác vô cùng êm ái, đi sâu vào thích đáng.

Trong khoảnh khắc đó, cảm thấy như một khối dung nham, nóng bỏng mà lại mãnh liệt, chạy thẳng đến mỗi một chỗ thần kinh cuối cùng.

Ngón tay thon dài của hắn hợp lại, nâng hông của cô lên, cẩn thận từng li từng tí che chở bụng của cô.

Toàn thân hắn cơ bắp đều căng thẳng, ánh mắt lại vẫn dừng ở trên mặt Cận Tử Kỳ, hai tròng mắt màu đen sâu thẳm, lóe ánh sáng, bên trong nhiệt độ như ngọn đuốc đang bùng cháy trong đêm tối.

Không biết là mồ hôi người nào, làm ướt đêm; không biết là người nào thở dốc, loạn hết tâm tư.

Cả ngày, trong lúc Cận Tử Kỳ không nén được tiếng kinh hô, đồng thời đưa hai người vào trong mây.

Phát ra như vậy dường như cướp đi toàn bộ khí lực của cô, cô thất thần nằm sấp trên người hắn, hắn nâng mặt của cô lên hôn cô, có thể thấy trong mắt cô ánh sáng nhu hòa lưu chuyển.

Ánh sao lưu luyến, bóng đêm triền miên.

Trăng sáng kéo qua một đám mây, ngượng ngùng mà che kín ánh sáng xanh đang phủ khắp người.

Ngoài cửa sổ, tiếng pháo năm mới xa xa mỏng manh, nhiễu loạn mộng đẹp của người.

Cận Tử Kỳ mệt mỏi giật giật lông mi, nhưng không thành công mở ra, híp lại thành một đường, nhìn sang bên ngoài màn vải ánh sáng đã sáng ngời, sau lưng phát ra động tĩnh rất nhỏ, mơ mơ màng màng, lại bị ôm vào trong một lồng ngực ấm áp.

Mặc dù cô không hoàn toàn tỉnh táo, nhưng vẫn rõ ràng cảm nhận được dục vọng của hắn.

“A Diễn…” Cô nỉ non một tiếng thật thấp.

Sau lưng không có bất kỳ lời đáp trả.

Cô mang theo một mảnh nghi hoặc, muốn quay đầu lại, nhưng mà giữa đường bị hắn hôn lên môi.

Màu trong con ngươi mắt hắn đậm dần, lật thân thể của cô qua, xoay người lên, môi của hắn thuận thế từ môi của cô trượt xuống xương quai xanh xinh đẹp, đường cong duyên dáng mượt mà, sau đó dọc theo chiếc bụng nhô cao trượt xuống phía dưới…

Triền miên đi qua, kích tình thật lâu không lùi, ai cũng không nói gì, chẳng qua là ôm thật.

Qua một lúc lâu, hắn mới ôm cô đi rửa sạch, Cận Tử Kỳ mệt đến nâng không nổi một ngón tay, rửa sạch xong ra ngoài, mặc cho hắn giúp cô mặc áo ngủ vào, lần nữa trở lại trong chiếc chăn ấm áp.

Tống Kỳ Diễn không nằm vào nữa, hắn hôm nay phải tham gia yến hội của gia đình Rochell, không thể trì hoãn thời gian thêm.

Cận Tử Kỳ mơ mơ màng màng lặng lẽ mở mắt lần nữa, Tống Kỳ Diễn đang nhặt lên quần áo bị vứt lung tung trên mặt đất do tối hôm qua điên cuồng, nhất là khi nhặt được áo lót của cô, mặt của cô bỗng dưng đỏ lên.

Tống Kỳ Diễn cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn qua, hơi cong môi cười nhạo một cái.

“Thức dậy rồi sao?” Hắn xưa nay tự kiêu, độ cong ở khóe miệng giờ phút này buông lỏng, chỗ dưới cằm hơi hơi mọc ra một ít râu, cô nhìn nhìn cả lòng không khỏi bình yên mềm mại xuống.

Đột nhiên, rất không cam lòng để cho hắn cứ như vậy rời đi bốn ngày đêm…

Tống Kỳ Diễn lại trở về bên giường, xoay người cô lại ôm lấy cô, dịu dàng mà đặt cô vào trong cánh tay của mình, một cái lại một cái vuốt ve xuống bụng của cô: “Tiểu Kỳ, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở lại…”

Hắn hôn một cái lên trên trán của cô, chiếc cằm châm cô khiến cô muốn né tránh, rồi lại không muốn bỏ qua vài phút bên nhau cuối cùng này, cô dựa vào ngực hắn, giơ tay lên vuốt cằm hắn: “Trước khi ra cửa phải cạo râu.”

“Ừ.” Tống Kỳ Diễn đáp một tiếng, qua hồi lâu mới mở miệng: “Tiểu Kỳ, tình yêu của anh chỉ dành cho một mình em, bất kể tương lai gặp phải chuyện gì, cũng không được xem thường mà rời bỏ, được không?”

Hắn ở bên tai của cô nhẹ giọng yêu cầu, giọng nói trầm thấp được đưa thẳng vào nơi mềm mại nhất trong đáy lòng cô.

“Kỳ Diễn, sẽ không có một ngày như vậy.”

Tống Kỳ Diễn giương lên nụ cười, đặt cô về trên giường, tỉ mỉ giúp cô nhét lại góc chăn, mới đứng dậy, nụ cười trên mặt vẫn chưa Tân đi, điện thoại di động của hắn đã vang lên.

Hắn lấy di động qua nhìn thử dãy số, sắc mặt lúc này trầm xuống, ngắm nhìn Cận Tử Kỳ khép mắt lại ngủ, đi ra khỏi phòng ngủ, không quên đóng cửa lại, cả phòng ngủ khôi phục một mảnh an bình.

Cửa thư phòng mở ra, Tống Kỳ Diễn từ bên trong ra ngoài, cơn giận còn sót lại chưa tiêu, nhưng mà khi nhìn thấy quản sự Minh thì ngẩn ra.

“Chuyện gì?” Tống Kỳ Diễn phản ứng theo bản năng quay sang hướng phòng ngủ liếc một cái.

“Bên ngoài có phần chuyển phát cần thiếu phu nhân ký nhận, không biết thiếu phu nhân thức chưa?”

Nhắc tới Cận Tử Kỳ, sắc mặt của hắn mới hơi dịu đi, trở tay khép cửa thư phòng lại, “Ngày hôm qua cô ấy quá mệt mỏi, còn ngủ, đừng đi quấy rầy cô ấy.” Khi nói lời này mặt không đỏ hơi thở không gấp.

Quản sự Minh hiểu gật đầu, xoay người muốn đi xuống nói chuyện này cùng người đưa chuyển phát.

Tống Kỳ Diễn nửa đường quay lại, quỷ dị mà híp híp mắt: “Là tặng phẩm gì?”

“Là một bó hoa bách hợp,” Quản sự Minh nói xong, nhìn Tống Kỳ Diễn đánh giá một chút, “Dường như không có gì khác.”

Không có gì khác? Chẳng qua là một bó hoa, thì nhất định phải Cận Tử Kỳ tự mình ký nhận sao?

Tống Kỳ Diễn đứng tại chỗ một lát, thật lâu cũng không nói thêm gì nữa.

Quản sự Minh yên lặng đợi ở một bên, thấy hắn thật lâu không có trả lời, đang muốn mở miệng yêu cầu rời đi, Tống Kỳ Diễn lại đút hai tay vào trong túi quần, lướt qua cô tiếp tục đi xuống dưới lầu, “Tôi đi xem một chút.”

Cửa lớn của Tống trạch, Tống Kỳ Diễn từ từ thong thả bước đi tới, chuyển phát viên nhìn thấy người tới, lập tức đi lên phía trước.

“Tiên sinh, xin hỏi tiểu thư Cận Tử Kỳ có xuống hay không? Tôi chờ để đưa một phần chuyển phát đây!”

Chuyển phát viên không có che giấu mình đang sốt ruột, qua năm mới, vốn là công ty chuyển phát bọn họ không nghỉ ngơi, buôn bán dĩ nhiên là bận rộn, kết quả lúc này mình vì một bó hoa bách hợp mà hao phí quá nhiều thời gian.

Chuyển phát viên thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, Tống Kỳ Diễn quan sát động tác nhỏ của anh ta, thanh thản mà đứng ở trước mặt anh ta, tầm mắt lại dừng ở trên bó hoa bách hợp to lớn trong ngực của chuyển phát viên.

“Đưa cho Cận Tử Kỳ?” Hắn nhướng nhướng đuôi lông mày, nhìn như tùy ý hỏi một câu.

Chuyển phát viên gật đầu: “Tiên sinh, có thể phiền anh giúp tôi gọi Cận Tử Kỳ hay không…”

“Người đàn ông gửi chuyển phát dáng dấp trông như thế nào?” Tống Kỳ Diễn lại bỗng dưng cắt đứt lời nói của chuyển phát viên.

Chuyển phát viên ngẩn ra, ngay sau đó thì giải thích, dù sao cũng không phải là bí mật gì, “Dáng dấp rất đẹp mắt, cũng rất cao, mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, đại khái chừng ba mươi tuổi thôi.”

Tống Kỳ Diễn nghe xong sắc mặt trong phút chốc như đêm đen, hắn tới thật sự là TMD kịp thời!

Khóe mắt lơ đãng liếc đến tấm thiệp cắm ở trong bó hoa, hắn hơi nhích tới gần chút mới nhìn rõ, chỉ mấy chữ, nhưng từng chữ đều kích thích thần kinh của hắn ——

Phụ em mười năm, trả lại em cả đời.