Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 270

Chương 103.3: Tình địch vs Uyên ương số khổ

Editor: Táo đỏ phố núi

Đánh giá Tiếu Bảo Bối một lần từ trên xuống dưới, Phạm Manh Manh cảm thấy người phụ nữ này so với mình không có điểm gì xuất sắc hơn cả.

“Kiều, em cũng đã tới thời gian đổi thuốc rồi. Vậy em sẽ không làm phiền mọi người nữa, em trở về phòng bệnh trước đây! Để lần sau em sẽ tới thăm anh!” Mặc dù trong lòng Phạm Manh Manh tức giận, nhưng mà cô ta không ngốc.

Lúc này Kiều Trác Phàm đã hạ lệnh đuổi khách, nếu như cô ta vẫn sống chết muốn ở lại đây, nhất định sẽ khiến cho Kiều Trác Phàm phản cảm.

Phạm Manh Manh cảm thấy nhất định mình sẽ trở thành người phụ nữ của Kiều Trác Phàm, không thể vào lúc mấu chốt như vậy mà xảy ra sai sót, càng không thể trêu chọc khiến cho Kiều Trác Phàm chán ghét được.

Cho nên sau khi cân nhắc nhiều lần, Phạm Manh Manh quyết định tạm thời rời khỏi phòng bệnh này trước.

Còn người phụ nữ này, Phạm Manh Manh cảm thấy vẫn nên tìm cơ hội nào đó dạy dỗ cho cô ta một bài học, để cho cô ta biết được vị trí của bản thân mình, cũng như để cho cô ta biết được mình có giá trị bao nhiêu.

Đương nhiên, nếu như duyên phận của cô ta và Kiều Trác Phàm chỉ là chơi bời qua đường, thì cô cũng không để ý.

Nhưng mà nếu như cô ta ôm chủ ý gả cho Kiều Trác Phàm, vậy thì đừng trách Phạm Manh Manh cô không khách khí!

Lúc Phạm Manh Manh rời khỏi phòng bệnh này, ánh mắt như có như không xẹt qua người của Tiếu Bảo Bối.

Trực giác của phụ nữ khiến cho Tiếu Bảo Bối nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn trực diện vào Phạm Manh Manh.

Trong nháy mắt hai người phụ nữ đối mặt với nhau, địch ý vừa nhìn là biết ngay.

Mà Tiếu Bảo Bối lại cảm thấy, ánh mắt của người phụ nữ này chính là hạ chiến thư với cô!

Trước kia, trong ti vi cô cũng đã từng được nhìn thấy những âm mưu độc ác của tiểu tam, cảm thấy rất xa xôi đối với mình. Tiếu Bảo Bối tuyệt đối không ngờ được, bây giờ chuyện này lại phát sinh ở trên người của mình!

Cô cảm thấy loại chuyện như vậy rất lạ lẫm và mới mẻ, cô cần phải nói với Nhạc Dương một chút mới được. Nhân tiện nhờ chuyên gia tiểu thuyết Nhạc Dương tìm đối sách giúp.

Mà lúc Phạm Manh Manh đang nhìn Tiếu Bảo Bối, thì Kiều Trác Phàm lại ngước lên chăm chú nhìn cô ta, nên cô ta vội vàng thu hồi ánh mắt của mình lại rồi đi ra.

Cho tới khi cánh cửa kia đóng lại, Tiếu Bảo Bối cảm giác như mình đã bị ép khô, bỏ máy tính bảng qua một bên, nằm thẳng cẳng xuống giường bệnh của Kiều Trác Phàm. Mà Kiều Trác Phàm thì vẫn ngồi ở bên cạnh, hứng thú nhìn bộ dạng này của cô.

Cảnh tượng này, đoán chừng có người nào đi tới sẽ nhầm tưởng rằng người ngã bệnh không phải là Kiều Trác Phàm, mà chính là Tiếu Bảo Bối . . .

Kiều Trác Phàm nhìn bộ dạng này của Tiếu Bảo Bối, càng nhìn càng không nhịn được.

“Cục cưng, làm sao vậy?” Lúc nói lời này, anh đã ghé sát lại bên cạnh của Tiếu Bảo Bối. Hơn nữa vào lúc cô chưa kịp ngồi dậy, đã trực tiếp đè lên trên người của cô.

“Kiều Trác Phàm, anh đừng làm rộn. Em đang bực mình đây!”

Tiếu Bảo Bối đẩy người đàn ông một cái, định ngồi dây. Bây giờ cô chỉ muốn kể với Nhạc Dương để cô ấy bày mưu tính kế cho mình.

Nhưng mà Kiều Trác Phàm lại không nghe, lại còn đem sức nặng của cơ thể đè hết lên người của cô. Đương nhiên, đè như vậy vẫn còn chưa đủ.

Kiều Trác Phàm càng hy vọng

loading