Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 262

Chương 101.1: Kiều Trác Phàm, cục cưng sai rồi!

Editor: Táo đỏ phố núi

Bàn tay của Kiều Trác Phàm to hơn bàn tay của cô rất nhiều, sau khi Tiếu Bảo Bối phủ lên bàn tay của anh, cô mới phát hiện ra bàn tay nhỏ bé của cô không thể nào bao phủ hết được bàn tay này.

Sở dĩ đến bây giờ cô mới phát hiện ra điều này là bởi vì thật ra từ trước tới giờ đều là Kiều Trác Phàm chủ động nắm tay của cô.

Mà cô luôn ở trong trạng thái bị động một thời gian dài, cho nên trong đầu cũng ít có suy nghĩ tìm tòi nghiên cứu. Diễng đáng ele quiý don.

Mà bây giờ, khi cô chủ động nắm lấy bàn tay của anh, thì Tiếu Bảo Bối mới phát hiện ra điều này. Ngón tay của Kiều Trác Phàm cũng rất đẹp, mỗi một ngón đều thon dài, móng tay cũng được cắt tỉa rất gọn gàng, nhìn qua rất đẹp!

Cầm lấy ngón trỏ của Kiều Trác Phàm, Tiếu Bảo Bối ngây người ra một lúc lâu. Không trách được lại có hội nhóm yêu thích tay, yêu thích chân!

Chỉ nhìn Kiều Trác Phàm có một đôi bàn tay còn đẹp hơn cả phụ nữ kia, thì phải nói rằng hiếm có người phụ nữ nào có thể kháng cự được ma lực của đôi bàn tay này.

Chẳng qua là bàn tay của Kiều Trác Phàm nhìn qua không được trơn tru bằng phẳng như vẻ bên ngoài.

Lúc Tiếu Bảo Bối nắm lấy tay của anh, cô có thể cảm nhận được rõ ràng trên bàn tay của anh có những vết chai. điễnn dàn nên quýndon.

Mà những vết chai này không phải là thứ mà một người làm việc trong văn phòng như anh nên có.

Cũng chính vì phát hiện ra điều này khiến cho Tiếu Bảo Bối có chút tò mò, trước khi Kiều Trác Phàm gây dựng nên tập đoàn Đế Phàm thì anh đã làm gì?

Bọn họ đều nói tập đoàn Đế Phàm mới thành lập được không tới một năm.

Vậy trước một năm nay, có phải là Kiều Trác Phàm đã làm việc ở trong công ty của gia tộc hay không.

Cũng chính vì hiếu kỳ chuyện này khiến cho Tiếu Bảo Bối ý thức được bản thân mình hiểu về Kiều Trác Phàm quá ít.

Có lẽ cô nên tìm một thời gian nào đó, để tìm hiểu rõ ràng xem trước đây chồng của cô đã làm những công việc gì.

Nhưng mà ngay lúc Tiếu Bảo Bối định hỏi cái gì đó, thì người đàn ông vẫn đang dựa vào đầu giường kia đột nhiên lại rút tay về.

Thực ra thì vào lúc Tiếu Bảo Bối cầm lấy tay của anh, thì anh vẫn luôn chờ đợi xem Tiếu Bảo Bối muốn nói gì. điễnn dàn nên quýndon.

Mặc dù nói là tới bây giờ anh vẫn có chút tức giận đối với Tiếu Bảo Bối, nhưng mà chỉ cần cô nói chút gì đó, thì Kiều Trác Phàm cảm thấy mình sẽ thỏa hiệp vô điều kiện.

Không vì điều gì cả, đơn giản chỉ vì cô là Tiếu Bảo Bối mà thôi . . .

Nhưng bất đắc dĩ là, tính nhẫn nại của Kiều Trác Phàm, sau khi chờ đợi một lúc lâu đã bị tiêu hao hết.

Chờ một lúc lâu, Tiếu Bảo Bối vẫn ngây người ra nhìn chằm chằm ngón tay của anh, bộ dạng giống như là muốn ăn luôn ngón trỏ của anh vậy.

Cuối cùng, Kiều Trác Phàm không thể không thu lại ngón tay của mình.

Mà đối mặt với bàn tay trống không kia, Tiếu Bảo Bối giống như có chút khó có thể thích ứng được vậy. Một lúc lâu sau cô mới khôi phục tinh thần lại từ trong chuyện này, nhìn thẳng vào Kiều Trác Phàm.

“Kiều Trác Phàm . . .” Di ien n#d ang# lle e#q quiq on. Ánh mắt của cô lại rơi vào bàn tay mà

loading