Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 254

Chương 98.2: Tiếu Bảo Bối, coi như anh tự mình đa tình!

Editor: Táo đỏ phố núi

Nhưng mà Kiều Trác Phàm tuyệt đối không thể ngờ được, anh chỉ yêu cầu thấp như vậy, mà Tiếu Bảo Bối thì ngay cả lý do cũng không thèm nói nữa.

“Kiều Trác Phàm, tay đau!” Tiếu Bảo Bối muốn kéo cánh tay của mình về, nhưng mà Kiều Trác Phàm lại nắm chặt, nên vừa lôi kéo một chút, tay của Tiếu Bảo Bối liền xuất hiện một vệt đỏ.

Nếu như là trước kia, người nào dám trêu chọc cho anh phát hỏa như vậy, Kiều Trác Phàm nhất định sẽ khiến cho người đó không chết thì cũng bị thương. Nhưng mà đối với Tiếu Bảo Bối, anh lại không làm được như vậy . . .

“Kiều Trác Phàm, mau buông tay ra! Nếu như anh ghen tị vì em được lên báo, cùng lắm thì anh đi quyên góp mấy chục vạn cho những người nghèo khổ ở vùng núi, khẳng định là anh cũng sẽ được lên báo!” Tiếu Bảo Bối chớp đôi mắt to tròn, nói với vẻ vô tội.

Nhưng mà Kiều Trác Phàm vẫn nhìn chằm chằm vào cô, khóe miệng thoáng hiện lên đường cong tự giễu mà Tiếu Bảo Bối chưa bao giờ nhìn thấy.

Nhưng lúc này, Tiếu Bảo Bối chú ý tới không phải là nụ cười trên khóe miệng của Kiều Trác Phàm, mà là vẻ tức giận và lo lắng trên gương mặt của Kiều Trác Phàm, hình như cô đã nhìn thấy ở đâu . . .

Hình như là . . .

Suy nghĩ kia chợt lóe lên trong đầu, Tiếu Bảo Bối vẫn chưa bắt kịp, thì đã biến mất vô ảnh vô tung.

Theo bản năng cô muốn hỏi Kiều Trác Phàm chuyện như vậy: “Kiều Trác Phàm . . .”

Nào ngờ, cô vừa mở miệng, Kiều Trác Phàm vốn đang nắm chặt cánh tay của cô, đột nhiên buông ra.

“Tiếu Bảo Bối, coi như anh tự mình đa tình!” Kiều Trác Phàm buông tay cô ra không nói, lúc này anh lại bước từng bước một lùi ra khỏi phòng ngủ.

Lúc này anh vẫn còn nhìn Tiếu Bảo Bối.

Nhưng mà trong đôi mắt kia của anh, ảm đạm không chút ánh sáng.

Ngay cả khi ánh mặt trời rực rõ ở bên ngoài chiếu vào, cũng không làm cho sáng lên được.

Mà thấy Kiều Trác Phàm như vậy, trong lòng của Tiếu Bảo Bối đột nhiên trở nên hoảng loạn.

Tiếu Bảo Bối cứ có cảm giác, lúc này nếu như cô không kéo Kiều Trác Phàm lại, thì có khả năng sau này bọn họ gần trong gang tấc nhưng mà trong lòng lại xa cách một trời một vực.

“Kiều Trác Phàm . . .” Một giây kia, sự bất an đã chiến thắng trong lòng của Tiếu Bảo Bối, cô vội vàng chạy đuổi theo, muốn kéo tay của Kiều Trác Phàm lại.

Nhưng đột nhiên Kiều Trác Phàm xoay người lại, tốc độ rời đi càng nhanh hơn.

Vào lúc Tiếu Bảo Bối sắp đuổi kịp, thì cửa phòng ngủ chợt đóng ‘rầm’ lại một cái . . .

Tiếu Bảo Bối vội vàng đẩy cửa ra, chạy xuống lầu dưới.

Nhưng mà lúc cô chạy xuống dưới, cô mới phát hiện Kiều Trác Phàm đã chui vào trong chiếc xe Hummer màu vàng và chạy đi . . .

“Kiều Trác Phàm, anh làm sao vậy?” Nhìn chiếc xe Hummer màu vàng biến mất ở góc đường, Tiếu Bảo Bối khẽ lẩm bẩm: “Hơn nữa vì sao trong lòng em đau như vậy . . .”

“Bảo Bối, con và Kiều làm sao vậy?” Lúc Thẩm Niệm Cẩm nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy ra.

Nhưng đợi tới lúc bà ra tới bên ngoài, thì xe của Kiều Trác Phàm đã rời đi, chỉ còn Tiếu Bảo Bối đứng ở trước cửa, đang ôm ngực không biết suy nghĩ điều gì.

“. . .” Tiếu Bảo Bối không trả lời Thẩm Niệm Cẩm về vấn đề này.

Bởi vì, cô cũng không biết đến cùng thì cô và Kiều Trác Phàm bị làm sao nữa.

“Cãi nhau?” Thẩm Niệm Cẩm tiếp tục hỏi.

Nhưng mà mặc kệ bà nói gì đi nữa, Tiếu Bảo Bối đều làm như không nghe thấy vậy, lúc nào cũng cúi gằm đầu xuống, cũng không chịu theo bà đi vào nhà.

“Không có việc gì, không có việc gì! Vợ chồng mà

loading