Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 252

Chương 97.3: Không thấy anh út vs Tờ báo

Editor: Táo đỏ phố núi

“Kiều, đây là văn kiện mà anh cần!” Một ngày kia, Tiếu Bảo Bối đặc biệt được sự đồng ý của Kiều Trác Phàm, để cho cô ở nhà chơi với con mèo nhỏ.

Giống như là đã hoàn toàn mê mệt con mèo nhỏ kia, Tiếu Bảo Bối hận không thể ở cùng một chỗ với con mèo suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ mỗi ngày.

Sáng sớm lúc đi ra khỏi nhà, nhìn thấy cô nhìn con mèo nhỏ si mê như vậy. Cuối cùng Kiều Trác Phàm cũng không thể không đồng ý với lời thỉnh cầu của cô.

Nhưng mà anh cũng nói, chỉ duy nhất một lần này!

Nếu như có lần nữa, thì cả người và mèo đều bị anh ném ra ngoài.

Bởi vì Tiếu Bảo Bối không tới làm, cho nên những công việc mà trước kia Tiếu Bảo Bối làm, đều giao cho Anna.

Nhưng mà hình như tinh thần của Anna không được tốt lắm.

Sau khi đẩy cửa đi vào đưa văn kiện xong, cô lại giống như là vũng bùn vậy, tựa vào chiếc sofa mà bình thường Tiếu Bảo Bối vẫn hay ‘làm việc’.

“Cô làm sao vậy? Có cần tôi cho cô nghỉ một ngày hay không!” Kiều Trác Phàm nhìn người phụ nữ như vũng bùn kia, anh cũng cảm thấy đầu của mình đau nhức. Táo đỏ le^e quyy do^nn.

Không biết hôm nay mấy người phụ nữ này bị làm sao, mỗi người đều thích đổ thừa.

Nếu như trong công ty có mấy người phụ nữ giống như Anna và Tiếu Bảo Bối, thì chắc là công ty này sẽ không xử lý nổi nữa. Điều này khiến cho Kiều Trác Phàm không khỏi có suy nghĩ, sau này công ty có tuyển người nhất định sẽ tuyển nhiều nam giới một chút.

“Không cần, tôi chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu thôi!” Anna không có việc gì cũng sẽ không thích ở nhà ngây người.

“Khó chịu thì nên đi tìm Khuynh của cô đi! Tôi tin là cậu ta nhất định sẽ có cách khiến cho cô vui vẻ lên!”

Đàm Khuynh trong ấn tượng của anh, chính là người thân thiết nhất bên cạnh Anna.

Nhưng mà anh ta đối với Anna có phải là tình yêu nam nữ hay không, điều này Kiều Trác Phàm cũng không nhìn thấu.

Tên nhóc kia, trên cơ bản không để cho người nào nhìn thấu tâm tư của mình. Cho nên ai cũng đừng mưu toan phỏng đoán tâm tư của anh ta, cũng đừng nghĩ tới chuyện chỉ huy anh ta làm gì, trừ Anna!

Cô đối với Đàm Khuynh mà nói, thật sự là một người rất đặc biệt.

Mặc kệ cô tìm Đàm Khuynh lúc nào, mặc kệ cô yêu cầu điều gì, Đàm Khuynh cũng sẽ nhất nhất tiếp nhận.

Hơn nữa, chỉ cần Anna nói cho anh ta biết là cô không vui, thì anh ta nhất định sẽ tìm thú vui cho cô.

“Hôm nay hình như anh út rất bận, tôi tìm khắp nơi mà không thấy anh ấy!” Anna lăn lộn một vòng trên ghế sofa, sau đó bực bội gầm lên.

“Cô không tìm được Khuynh? Chuyện này đúng là hiếm thấy!”

Kiều Trác Phàm chỉ lẩm bẩm một tiếng. Trên tay vẫn liên tục lật qua lật lại văn kiện.

Dựa theo kinh nghiệm trước đây của bọn họ, trước kia nếu như bọn họ không tìm được Khuynh, thì sẽ kêu Anna liên lạc, nhất định sẽ có thể liên lạc được. Táo đỏ le^e quyy do^nn.

Nhưng nếu như ngay cả Anna cũng không liên lạc được, vậy Đàm Khuynh . . .

Nhưng mà Đàm Khuynh là con thứ hai của người đứng đầu khu S này. Tại thành phố này, cũng là một nhân vật nổi tiếng. Trên cơ bản sẽ không ai dám xuống tay với anh ta.

Cho nên, anh ta cũng không hề tồn tại sự nguy hiểm vừa mới nói.

Chẳng qua Kiều Trác Phàm chỉ cảm thấy, đột nhiên Đàm Khuynh biến mất, quả thật có chút quỷ dị.

Hơn nữa, lại vào sau khi Phạm Manh Manh được Đàm Duật đưa đi . . .

Theo như lời A Vĩ nói, Phạm Manh Manh đã trở lại ngủ ở khách sạn! Nhưng mà Phạm Manh Manh bây giờ, đã mất đi một cánh tay trái!

Phong cách này, đúng là tác phong của Duật Tiểu Gia!

Tay của Phạm Manh Manh đúng là bị cậu ta cắt đứt.

Từ khi anh biết Duật Tiểu Gia, ai dám bắt nạt Anna, cậu ta nhất định sẽ trực tiếp cắt đứt tay hoặc là chân của người kia.

Nhưng mà cũng chính bởi vì điều này nên mới khiến cho Kiều Trác Phàm có chút đau đầu.

Bây giờ Phạm Manh Manh đang bị thương ở chỗ này, đoán chừng không bao lâu nữa người nhà họ Phạm sẽ tới tìm người.

Còn nữa, sợ rằng mẹ của anh cũng sẽ đi qua . . .

“Anh út không thấy đâu, anh Duật cũng không có ở đây! Bây giờ ngay cả con thỏ nhỏ nhà anh cũng không có ở chỗ này, tôi buồn chết mất!”

“Cô nhỏ giọng một chút cho tôi!” Kiều Trác Phàm có chút đau đầu, cầm lấy một văn kiện ném về phía Anna. Nhưng mà Anna vừa nhấc chân lên đã đá bay văn kiện đi. Die6n da29n le6 quy1 d9o^n.

“Làm sao phải nhỏ giọng chứ, tôi cũng không làm chuyện gì không thể để cho người khác nghe!”

Anna di truyền phong phạm hoàn mỹ của nhà họ Tô, nói chuyện luôn lớn giọng vẫn không hề thay đổi được. Nhất là phong cách làm theo ý mình, quả thực là cực kỳ giống mấy đứa nhóc trẻ tuổi nhà họ Tô.

“Cô không có làm chuyện gì khiến cho người ta không thể nhìn thấy được, nhưng vấn đề là cô không sợ người khác nói là cô đang

loading