Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 197

Chương 83.5: Bắt gặp một màn!

Editor: Táo đỏ phố núi

“Nhạc Dương?” Không thấy Nhạc Dương trả lời, bên kia điện thoại Diệp Tử Hi có chút nôn nóng.

Thực ra, Diệp Tử Hi cũng không hiểu được rốt cuộc thì hôm nay mình đang sợ cái gì.

Lúc ở cùng với Nhạc Dương, thì lúc nào anh ta cũng lo lắng bị người khác nhìn thấy mình và một người béo ú như Nhạc Dương ở cùng một chỗ.

Còn bây giờ thì sao?

Lúc anh ta ở cùng với một người đẹp như Đổng Tình, thì anh ta lại lo lắng bị Nhạc Dương bắt gặp.

Nhất là hôm nay sau khi ăn cơm ở nhà hàng nhỏ kia xong, sau khi Diệp Tử Hi thoáng phát hiện ra cái túi kia có chút quen thuộc, loại cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt.

Từ trước đến nay, cho dù không thích nói ra hay là xin phép về lịch trình của bản thân với bạn gái của mình, lần đầu tiên chủ động cầm điện thoại lên, nói cho Nhạc Dương biết những điều này.

Thật ra thì, bây giờ Diệp Tử Hi cũng không hiểu nổi mình đang suy nghĩ cái gì nữa.

Không thấy cô trả lời lại, không hiểu sao trong lòng Diệp Tử Hi càng thấy nôn nóng.

“Nhạc Dương, em đang nghe điện thoại không?”

Đầu bên kia điện thoại yên tĩnh một cách lạ thường, khiến cho Diệp Tử Hi cũng có chút hoài nghi có phải Nhạc Dương đã xảy ra chuyện gì rồi không?

Một giây kia, đột nhiên anh ta nảy sinh xúc động muốn trở về tìm cô.

Nhưng vừa lúc đó, đầu bên kia điện thoại lại vang lên giọng nói của Nhạc Dương, cô nói với anh ta. “Biết rồi. Vậy em đi ngủ trước…”

Sau bảy chữ ngắn gọn, Nhạc Dương liền cúp điện thoại.

Phản ứng như vậy, thực sự có chút ngoài dự liệu của Diệp Tử Hi.

Nếu như là lúc trước, anh ta nói cho Nhạc Dương biết đêm nay mình muốn ở lại công ty, cô nhất định sẽ hỏi thăm, thậm chí còn đưa ra ý kiến muốn tới công ty làm thêm giờ với anh.

Lúc mang theo Đổng Tình tới khách sạn thuê phòng, trước khi gọi cuộc điện thoại này cho Nhạc Dương, thậm chí Diệp Tử Hi còn lo lắng chuyện này.

Nhưng mà anh ta không thể ngờ được, phản ứng ngày hôm nay của Nhạc Dương lại lạnh nhạt như vậy.

Thậm chí cả một câu chúc anh ngủ ngon cũng không nói, cô đã vội vàng cúp điện thoại.

Đột nhiên, Diệp Tử Hi ý thức được hình như có thứ gì đó đã thay đổi.

Anh ta liên tục nhìn chằm chằm vào màn hình, không biết đang suy nghĩ điều gì. Cũng ngay lúc đó, một đôi bàn tay mềm mại trắng trẻo, đột nhiên ôm lấy eo của Diệp Tử Hi, ngay lập tức Diệp Tử Hi còn cảm nhận được một thân thể mềm mại không xương dán lên trên sống lưng của mình.

Thân thể kia, còn nồng nặc mùi nước hoa.

Nếu đổi lại là trước kia, khẳng định là anh ta sẽ không chút do dự ôm người phụ nữ này vào trong lòng, rồi hung hăng tàn sát một trận.

Nhưng mà ngày hôm nay, khi cảm nhận được cái ôm từ phía sau lưng, Diệp Tử Hi chẳng những không có xúc động giống như trước đây, mà ngược lại còn cảm thấy người phía sau hoàn toàn ngược lại với Nhạc Dương.

Phải hiểu là, Nhạc Dương sẽ không dịu dàng áp vào lưng của anh ta như vậy. Mỗi lần bọn họ thân mật, người phụ nữ kia sẽ giống như con khỉ, trực tiếp treo ở trên người của anh ta.

Nếu như là một người phụ nữ gầy ốm, làm hành động như vậy còn có thể.

Nhưng mà người béo ú như Nhạc Dương, mỗi lần đè lên trên người Diệp Tử Hi, đều khiến cho anh ta cảm thấy sắp ngạt thở.

Trên người của Nhạc Dương, cũng không có mùi nước hoa nồng nặc như vậy. Mặc dù cô là một người béo ú, mặc dù cũng hay ra mồ hôi, nhưng mà cô không thích dùng nước hoa.

Cô chỉ biết gia tăng tần suất tắm rửa. Mỗi lần đều dùng một loại sữa tắm đặc thù.

Tất cả những thứ này, thực sự đều không phải là thứ mà Diệp Tử Hi thích nhất.

Cũng không biết vì sao, khi anh và người phụ nữ tên là Đổng Tình này ở cùng một chỗ, không biết lý do vì sao mà trong đầu của anh lại xuất hiện bóng dáng của con nhóc béo ú kia.

“Diệu thiếu…” Lúc Diệp Tử Hi cúi đầu sững sờ nhìn hai bàn tay trắng nõn kia đang ôm lấy eo của mình, thì Đổng Tình đã không an phận hôn lên anh ta.

Đổng Tình là một cô gái phong tình vô hạn. Trong loại chuyện như vậy, tất nhiên là cô ta đã trải qua không ít. Cho nên, cô ta sẽ không giống như Nhạc Dương, mỗi lần thân mật đều giống như là phía sau có quái thú đang đuổi theo vậy. Bộ dạng lúc nào cũng giống như là hận không thể một ngụm nuốt Diệp Tử Hi vào bụng không bằng.

Lúc này, bên cạnh là một người phụ nữ rất xinh đẹp, bầu không khí lại tốt như vậy.

Hơn nữa, Diệp Tử Hi cũng đã chuẩn bị kỹ càng. Tất cả những điều này vốn nên nước chảy thành sông.

Nhưng mà vừa lúc đó, đột nhiên Diệp Tử Hi lại duỗi tay ra cầm lấy bàn tay đang ôm lấy eo của mình kia.

“Diệp thiếu, ngài đây là thế nào? Chẳng lẽ, anh không thích như vậy sao?”

Đổng tình đột nhiên bị kéo ra, vẻ mặt hết sức vô tội nhìn chằm chằm vào Diệp Tử Hi.

Vừa rồi lúc tới khách sạn, Đổng Tình đã chủ động đi tắm rửa.

Cô ta là một người phụ nữ thông minh, đương nhiên hiểu được người đàn ông đưa cô ta tới khách sạn thì sẽ phát sinh những chuyện gì. So với việc giả vờ giả vịt, làm ra vẻ mình không biết chuyện gì. Còn không bằng tự mình tắm rửa sạch sẽ, khiến cho người đàn ông này được sung sướng nhanh một chút, khiến cho hai bên cùng có ấn tượng tốt với nhau.

Nhưng mà người đàn ông kia lại vào lúc cực kỳ quan trọng lại có thể đẩy cô ta ra.

Hiển nhiên điều này có chút ngoài dự liệu của cô ta.

Nhưng mà Đổng Tình không phải là một cô gái bình thường.

Từ nhỏ tới lớn cô ta đã lập chí phải gả vào nhà giàu có.

Vì thế nhiều năm nay cô ta đều bu xung quanh những công tử danh môn các loại. Chỉ cần bọn họ cần, thì cô ta sẽ là người xuất hiện đầu tiên.

Người mà vừa có thể cùng nhau ăn cơm, lại còn có thể lăn lộn ở trên giường khách sạn cùng với cô ta, xem ra cũng không ít.

Nhưng trong chuyện này, người khiến cho Đổng Tình hài lòng nhất chính là công tử Diệp Tử Hi của Diệp Thị.

Thứ nhất, nhà bọn họ chính là Tập đoàn Diệp Thị có thực lực hùng hậu, thứ hai là Diệp Tử Hi có khuôn mặt cũng khá đẹp trai.

Tất cả những thứ này đều khiến cho Đổng Tình mê muội không thôi.

Vì anh ta, thời gian gần đây Đổng Tình không hề hẹn hò với những người đàn ông khác, chỉ chuyên tâm đối ứng với anh ta.

Ai mà ngờ được, người đàn ông vốn đang lui tới với mình khá tốt lại đột nhiên biến mất một khoảng thời gian dài.

Không, không nên nói là biến mất. Bình thường người đàn ông này vẫn đi làm, mỗi ngày vẫn có những cuộc xã giao không lớn thì nhỏ.

Mà điều này Đổng Tình cũng biết ít nhiều, chỉ là người đàn ông này cố ý tránh cô ta.

Trong khoảng thời gian này, Đổng Tình có chút nôn nóng không yên.

Khó khăn lắm người đàn ông này mới gọi điện lại cho cô ta một lần nữa. Đương nhiên là cô ta muốn thừa dịp này phát triển mối quan hệ tốt hơn, củng cố thêm một chút.

Nhưng cuối cùng, cô ta vẫn bị người đàn ông này đẩy ra.

Điều này khiến cho Đổng Tình đã từng tiếp xúc với vô số đàn ông, cũng ý thức được có khả năng người đàn ông này đã có đối tượng ngưỡng mộ ở trong lòng.

Mà điều này đúng là điều mà bây giờ Đổng Tình lo lắng nhất.

“Diệp thiếu, chẳng lẽ anh không thích Tình Tình sao?” Cô ta phục hồi tinh thần lại, vội vàng ở trước mặt người đàn ông, đưa tay muốn cởi bỏ dây lưng của chiếc áo choàng tắm ở trên người.

Phải biết là, vì muốn làm cho người đàn ông này có một đêm trải nghiệm thật tốt, nên bên trong áo choàng tắm cô ta không mặc gì cả.

Nhưng ngay tại lúc Đổng Tình sắp cởi bỏ áo choàng tắm ở trên người mình xuống, thì đột nhiên người đàn ông đưa tay ra đè chặt dây lưng của cô ta lại.

“Dừng lại!”

Diệp Tử Hi nói.

“Diệp thiếu, ngài đây là…”

Đổng Tình càng có cảm giác nguy cơ. Cảm giác này giống như là hôm nay nếu như cô ta để mặc cho Diệp Tử Hi rời đi, thì có khả năng cô ta sẽ bỏ qua điều gì đó.

“Đột nhiên tôi có chút việc gấp…” Lúc nói tới đây, Diệp Tử Hi đột nhiên túm lấy cái áo khoác tây trang mà vừa rồi mình mới cởi ra, sau đó cầm lấy điện thoại di động của mình, xoay người đi ra bên ngoài.

“Diệp thiếu, không phải mới vừa rồi ngài mới nói không bận chuyện gì hay sao?” Đã sắp thành công rồi, làm sao mà Đổng Tình cam lòng buông tay và ngay lúc này? Cho nên, vào lúc Diệp Tử Hi sắp rời đi, cô ta nhanh chóng cởi áo choàng tắm ở trên người mình ra, sau đó dán lên trên người của Diệp Tử Hi.

Tuy đã làm tới mức như vậy, nhưng mà cuối cùng đáp án mà cô ta nhận được chính là: “Buông tay!”

Sau khi Diệp Tử Hi hừ lạnh, vẫn không có hiệu quả gì. Anh ta dứt khoát đưa tay ra, trực tiếp hất người phụ nữ ở sau lưng mình ngã xuống dưới đất.

Sau đó anh ta liền xoay người, không hề ngoảnh đầu lại mà rời đi luôn.

Giờ phút này trong đầu của Diệp Tử Hi chỉ có một suy nghĩ rất kỳ lạ: Anh muốn Nhạc Dương! Muốn Nhạc Dương béo ý kia…