Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 197

Chương 84.1: Quan hệ không đơn giản với Kiều đại gia

Editor: Táo đỏ phố núi

Khi Tiếu Bảo Bối tỉnh lại một lần nữa thì trời đã tối rồi. Bên trong căn phòng, hình như chỉ còn lại một mình cô, trong phòng cũng chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ.

Phát hiện ra điều này, cô bối rối ngồi dậy.

Dụi đôi mắt cho tỉnh táo, cô cố gắng tìm bóng dáng quen thuộc của Kiều Trác Phàm trong căn phòng này. Bởi vì bị mắc chứng sợ hãi giam cầm, cho nên Tiếu Bảo Bối rất sợ ở trong phòng một mình, hơn nữa lại còn trong tình huống ánh đèn không đủ sáng.

Cũng chính bởi vì quá căng thẳng, cho nên Tiếu Bảo Bối không hề phát hiện ra lúc mình ngồi dậy, chiếc chăn vốn đang che trên người bị rơi xuống. Lộ ra thân thể trơn bóng không có chút che đậy nào của cô.

Mà trên đó, còn có một số dấu vết khả nghi.

“Kiều Trác Phàm . . .” sau khi tìm trên dưới trong phòng một lượt, cô vẫn không tìm thấy bóng dáng quen thuộc. Đôi mắt vốn đang đầy sương mù, trong nháy mắt trở nên ướt át.

Một tiếng gọi rất khẽ, cũng không phải là rất rõ ràng.

Nhưng mà người đàn ông vốn còn đang tắm ở trong nhà tắm, vội vội vàng vàng trùm khăn tắm đi ra.

“Cục cưng, đã tỉnh rồi à?” Bởi vì vừa mới tắm xong, cho nên cả người của Kiều Trác Phàm đều ướt nhẹp.

Nhưng mà lúc anh nghe thấy giọng nói của Tiếu Bảo Bối, thì liền chạy ra luôn.

Tiện thể cầm lấy cái khăn tắm ở trên tay, lúc anh ngồi xuống bên cạnh cô. Vừa dùng khăn lông lau người vừa xoa xoa khuôn mặt đang mơ màng của Tiếu Bảo Bối.

Tiếu Bảo Bối thấy anh xuất hiện, đương nhiên là vui vẻ. Nhưng mà nhìn thấy anh chỉ quấn một cái khăn tắm mà lại nghênh ngang ngồi ở trên giường của bọn họ, đột nhiên cô có chút bị hù dọa hơi nói lắp: “Anh . . . Anh không biết xấu hổ, không biết xấu hổ!”

Nhìn gương mặt của cô đỏ tới mang tai, thậm chí còn vội vàng đưa tay lên che đi khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, Kiều Trác Phàm không khỏi cười khẽ một tiếng.

Nhưng mà khi ánh mắt của anh nhìn theo chiếc chăn đơn kia trượt xuống, chợt trở nên sâu thẳm hơn. Hầu kết cũng không tự chủ được mà trượt lên trượt xuống một cái.

“Em mới là người không biết xấu hổ đó!” Một câu này, giọng nói của Kiều Trác Phàm đã trở nên khàn khàn hơn trước rất nhiều.

Mà Tiếu Bảo Bối cũng nhanh chóng phát hiện ra được sự thay đổi này của anh, và từ đó cũng phát hiện ra ánh mắt của anh đang chăm chú dừng lại ở bộ phận nào đó trên cơ thể của mình . . .

Thuận theo ánh mắt của Kiều Trác Phàm, lúc nhìn thấy cơ thể trần truồng của mình, Tiếu Bảo Bối hét lên một tiếng rồi trốn vào trong chăn!

“Cục cưng, bây giờ đã biết đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?” Kiều Trác Phàm vừa nhìn thấy cô chui vào trong chăn, nụ cười tươi lại hiện lên rõ ràng ở đuôi mắt.

Nghĩ lại, vừa rồi cô nhóc này ngủ mơ mơ màng màng, đoán chừng đã quên sạch chuyện phát sinh giữa bọn họ.

Nhìn bộ dạng cô trốn vào trong chăn, Kiều Trác Phàm nhịn không được đưa tay ra, trực tiếp ôm cả cô cùng với chăn vào trong lòng mình.

“Kiều Trác Phàm, em nói cho anh biết, không cho phép anh lại tiếp tục làm loạn!” Bị chao đảo một trận, Tiếu Bảo Bối chui đầu ra xem, thì phát hiện ra mình đang nằm ở trong lòng

loading