Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 137

Chương 71.5: Con cảm thấy, Kiều Trác Phàm có mục đích khác đối với Tiếu Bảo Bối

Editor: Táo đỏ phố núi

“Cậu có quyền gì mà hỏi đến chuyện thuyên chuyển công tác của công nhân viên Tiếu Thị?” Tiếu Đằng ngồi nguyên trên vị trí của mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quý Xuyên.

Nói thật lúc này ông cũng không hiểu đến cùng thì Quý Xuyên muốn làm cái gì.

“Cháu biết là cháu không có quyền hỏi những điều này.” Quý Xuyên nắm giữ 15% cổ phần, nhưng mà lại là cổ phần lừa gạt từ tay của Tiếu Bảo Bối. Điều này anh ta biết rõ ở trong lòng.

Ở trước mặt của Tiếu Đằng, anh ta chính là người không có chút tư cách nào nhất.

“Cháu biết, cháu nói như vậy là rất vô sỉ! Nhưng mà bây giờ cháu đã biết sai rồi. Cha . . .”

Dù sao đi nữa Tiếu Đằng cũng chưa bao giờ nghĩ tới, Quý Xuyên sau khi đính hôn không chịu đổi giọng kêu ông một tiếng ‘cha’, hôm nay lại có thể gọi ông như vậy.

Nhưng mà thời gian Tiếu Bảo Bối tổ chức hôn lễ đã qua hơn hai tháng, xưng hô như vậy dường như không còn bất cứ ý nghĩ gì đối với Tiếu Đằng nữa.

“Tổng giám đốc Quý, cậu có nhớ lộn không vậy? Người mà Bảo Bối nhà tôi lấy không phải là cậu. Người gọi tôi là cha cũng không nên là cậu!”

Tiếu Đằng cười.

Bộ dạng kia, giống như vừa rồi ông nghe được từ miệng của Quý Xuyên không phải là một câu xưng hô mà là một câu chuyện cười.

Điều này người có nhiều cảm xúc sâu sắc nhất chính là Quý Xuyên.

Nhưng mà lúc này, anh ta chỉ có thể kiên trì nói tiếp: “Cha, con thực sự biết sai rồi. Lúc đầu con không nên vì cái trước mắt, không nên đối xử với Bảo Bối như vậy. Bây giờ con đã quyết định đem 15% cổ phần trả lại cho Bảo Bối, con nghĩ . . .”

“Đó vốn là cổ phần của Bảo Bối!” Đột nhiên Tiếu Đằng mở miệng, cắt đứt lời Quý Xuyên muốn nói.

Thật ra, cho dù lúc này Quý Xuyên chưa nói hết câu, nhưng mà Tiếu Đằng cũng có thể đoán ra được đại khái người đàn ông này muốn nói cái gì.

Chỉ đơn giản là bây giờ anh ta đã ý thức được sai lầm của mình, muốn trả lại cổ phần cho Tiếu Bảo Bối, rồi sau đó khiến cho Tiếu Bảo Bối tiếp nhận anh ta một lần nữa.

Nhưng mà Quý Xuyên, đó không phải là một trò cười sao?

“Cậu thật sự cho là Tiếu Bảo Bối nhà chúng tôi không có ai thương yêu, không có cậu thì không sống được hay sao?”

Một câu nói của Tiếu Đằng khiến cho khuôn mặt của Quý Xuyên tái mét đi.

“Con không nghĩ như vậy . . .” Từ trước Quý Xuyên cũng biết Tiếu Bảo Bối không phải là không có ai thương. Cho dù không có người khác, thì phía sau lưng của cô vẫn luôn có một người tên là Diêm Soái.

Trong chuyện tình cảm Tiếu Bảo Bối rất khờ khạo, không cảm nhận được bao nhiêu cả.

Nhưng mà lúc Quý Xuyên ở bên cạnh cô, thì lúc nào anh cũng cảm nhận được địch ý rất rõ ràng của người tên là Diêm Soái kia.

“Không nghĩ như vậy? Vậy cậu muốn giữ lại Bảo Bối để làm gì?” Tiếu Đằng lại hỏi.

Trên thực tế, lần chuyển công tác đi nơi khác này là Kiều Trác Phàm đã trực tiếp đề nghị với ông.

Nói thật ra, Tiếu Đằng cũng không nỡ để cho Tiếu Bảo Bối đi như vậy.

Mặc dù mỗi ngày đi làm về không thể nhìn thấy cô, không thể tự mình làm đồ ăn nóng hổi cho cô, nhưng mà tối thiểu thì lúc Tiếu Bảo Bối ở công ty, Tiếu Đằng có thể mượn đủ các lý do để gặp mặt được con gái bảo bối nhà mình.

Nếu để cho Tiếu Bảo Bối chuyển luôn công việc tới chỗ của Kiều Trác Phàm, vậy thì khi nào ông mới có thể gặp mặt được con gái bảo bối nhà mình đây.

Đối với lần này, ngay từ đầu Tiếu Đằng đã không đồng ý.

Nhưng mà sau đó, Kiều Trác Phàm lại dùng điều kiện là mỗi cuối tuần hai vợ chồng son bọn

loading