Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 115

Chương 67.3: Em đừng có hy vọng, Kiều Trác Phàm anh sẽ không ly hôn

Editor: Táo đỏ phố núi

Người phụ nữ nắm chặt lấy Tiếu Bảo Bối, nhất định không chịu buông tay.

“Muốn tôi cung cấp địa chỉ chỗ làm việc của tôi cho cô không! Cô không tìm được tôi thì có thể tới chỗ đó nhất định có thể tìm được tôi!”

Ai bảo cô đã làm sai chứ?

Nên phải bồi thường, Tiếu Bảo Bối nhất định sẽ làm.

“Nếu như cô viết địa chỉ chỗ làm việc giả thì sao?” Người này không tin bất cứ điều gì cả.

“Tôi . . .”

Lần này, Tiếu Bảo Bối thực sự không biết phải nói gì nữa.

“Nếu không thì cô bảo tôi phải làm gì bây giờ?”

Lúc này trở về tìm cha cô sao?

Tiếu Bảo Bối lo lắng sẽ dọa cha của cô bị sợ.

Tim của ông ấy vốn không được khỏe mạnh rồi, nếu như bị dọa thì phải làm sao?

Hơn nữa, người phụ nữ này có thả cho cô về nhà không còn là một chuyện.

“Hoặc là cô gọi người đưa tiền đến, hoặc là đi tới cục cảnh sát!”

“Tôi không mang theo điện thoại di động, cũng không biết số điện thoại của người trong nhà!” Nếu như được chọn, đương nhiên là cô sẽ lựa chọn vế trước.

Nhưng mà thời gian qua đầu óc của cô rất mơ hồ, những con số ngổn ngang kia căn bản cô không thể nào nhớ được.

Những dãy số đó, chỉ lưu ở trong điện thoại di động của cô mà thôi.

Rời khỏi điện thoại di động, số điện thoại của ai cô cũng không thể nào nhớ được.

“Vậy thì chỉ có thể đi tới cục cảnh sát!” Lúc người phụ nữ kia nói những lời này, thì đã bắt đầu kéo mũ của Tiếu Bảo Bối, đi về phía xe của cô ta.

“Cầu xin cô, đừng làm vậy có được không?” Tiếu Bảo Bối không thích đi tới cục cảnh sát, rất sợ phải đi tới cục cảnh sát.

Cô ôm lấy cửa xe không muốn đi vào.

“Trên đời này làm gì có chuyện nào tốt như vậy? Đạp hư xe của người khác, không bồi thường cũng không muốn ngồi tù! Cô nghĩ hay quá nhỉ!” Nói xong người phụ nữ không ngừng kéo Tiếu Bảo Bối.

Nhưng vừa lúc đó một giọng đàn ông vang lên.

“Cô muốn bao nhiêu tiền cứ việc nói ra. Sau đó thì buông cô ấy ra . . .”

Giọng nói kia, Tiếu Bảo Bối cảm thấy có chút quen thuộc.

Chờ tới khi Tiếu Bảo Bối ngẩng đầu lên nhìn, thì người kia đã đứng ở trước mặt của bọn họ.

“Ồ? Anh biết cô này! Vậy thì tốt quá, cô ấy đã đạp hư xe của tôi, mau bồi thường đi!”

Lúc người phụ nữ kia nghe thấy có người muốn giải quyết chuyện này thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra, xe này cô ta vừa mới mua.

Gần đây cô ta mới học lái xe, vừa mới lấy được bằng lái.

Hôm nay cũng là ngày đầu tiên cô ta lái xe đi trên đường.

Vốn cô ta còn lo lắng kỹ thuật lái của mình không tốt sẽ đụng hư xe. Cho nên ở những chỗ nhiều người liền bấm còi ầm ĩ lên, lo lắng người khác đụng vào mình hoặc là mình đụng họ.

Không ngờ là cô ta còn đụng phải người phá hoại như Tiếu Bảo Bối.

Nhìn thấy bộ dạng khóc lóc đầy nước mắt nước mũi của Tiếu Bảo Bối, cô ta thật sự có chút lo lắng xe mình sẽ bị người ta đạp hư oan uổng như vậy. Bây giờ có người đồng ý bồi thường, không cần phải làm ầm ĩ tới cục cảnh sát là chuyện rất tốt.

“Bao nhiêu tiền, cô nói đi!”

“Ít nhất cũng phải năm sáu vạn mới đủ!” Thật ra giá xe của cô ta cũng khoảng tầm đó.

Sở dĩ cô ta đưa ra giá đó, cũng bởi vì cô ta cảm thấy người đàn ông này nhìn sơ qua có vẻ là người có tiền.

Nếu như anh

loading