Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Trang 114

Chương 67.2: Em đừng có hy vọng, Kiều Trác Phàm anh sẽ không ly hôn

Editor: Táo đỏ phố núi

Nhưng mãi cho tới lúc này, Nhạc Dương vẫn còn ngây ngốc mong đợi, để xem đến cùng thì người đàn ông kia sẽ trả lời như thế nào.

“Có sao đâu? Các người không phải không biết, tôi đã bị cô ta làm phiền nhiều năm rồi, đã rất mệt mỏi! Nếu như có thể khiến cho cô ta buông tha, tôi ước còn không được!”

Diệp Tử Hi nói như vậy khiến cho những người ở đây cười ầm lên.

Đồng thời cũng khiến cho một giọt nước mắt trong suốt ở khóe mắt của Nhạc Dương rơi xuống . . .

“Reng reng reng . . .”

Nhạc Dương rất muốn tìm một chỗ nào đó để khóc lớn một trận.

Nhưng mà sau khi cô đi ra khỏi quán bar, thì có một cuộc điện thoại lạ gọi tới khiến cho cô không thể không ngừng khóc được.

“Xin chào, tôi là Nhạc Dương!” Hít thở sâu một cái, để cho giọng nói của mình bình thường một chút, Nhạc Dương mới mở miệng.

“Chào cô, tôi là Kiều Trác Phàm. Xin hỏi, bây giờ Tiếu Bảo Bối có ở chỗ của cô không?” Một giọng đàn ông xa lạ vang lên trong điện thoại của Nhạc Dương.

Thành thật mà nói, giọng nói này vô cùng êm tai, trầm thấp êm ái có thể so với tiếng đàn violon.

“Kiều Trác Phàm? Không biết!” Vừa rồi trái tim của Nhạc Dương vừa bị đả kích rất lớn. Bây giờ cô chỉ muốn tìm một chỗ nào đó để ăn đồ ngọt, an ủi thật tốt trái tim bé nhỏ của mình.

Còn về Kiều Trác Phàm hay là Lộ Trác Phàm gì đó cô đều không muốn nghĩ tới.

“Tôi không cần cô biết tôi! Tôi chỉ muốn hỏi Tiếu Bảo Bối có ở bên cạnh cô hay không thôi?” Đầu điện thoại bên kia, giọng nói của Kiều Trác Phàm rất gấp gáp.

“Tiếu Bảo Bối? Không có!” Nhạc Dương nhìn ngắm bốn phía, không nhìn thấy bóng dáng của Tiếu Bảo Bối.

Nhưng mà, những lời này của Kiều Trác Phàm đã nhắc nhở Nhạc Dương.

“Anh hỏi Tiếu Bảo Bối để làm gì? Chẳng lẽ anh chính là người đàn ông của Tiếu Bảo Bối?” Lúc này Nhạc Dương mới ý thức được điều gì đó, vội vàng truy hỏi.

“Bây giờ tôi không rảnh để nới với cô những thứ này. Dù sao thì chỉ cần cô có tin tức của Tiếu Bảo Bối thì hãy báo với tôi một tiếng, hay gọi theo số điện thoại này!” Nói đến đây người đàn ông đã ngắt điện thoại.

“A lô?”

“A lô? Họ Kiều kia, anh và Tiếu Bảo Bối làm sao vậy?”

“A lô?”

Nói mấy câu, nhưng không thấy Kiều Trác Phàm trả lời lại, lúc này cô mới cúp điện thoại trong khó hiểu.

Nhưng mà sau một hồi như vậy, những thứ đau lòng mới ở trong đầu kia, giống như đã biến mất không còn bóng dáng . . .

– – Đường phân cách – –

“Hu hu . . . Kiều Trác Phàm, bị lão già mập mạp đó làm nhục không phải là do em tình nguyện mà!” Tiếu Bảo Bối vừa đi vừa khóc.

Không biết nước mắt đã thấm ướt gương mặt của cô mấy lần, rồi lại bị gió thổi khô mấy lần.

Tóm lại trên mặt cô rất căng thẳng khẩn trương, và cũng vô cùng khó chịu.

Nhưng mà Tiếu Bảo Bối cũng chẳng quan tâm những thứ này, chỉ bước đi dưới ánh trăng với đôi mắt mờ mịt nước mắt.

Bây giờ cô không thể về nhà được.

Nếu như để cho cha cô biết cô khóc thành bộ dạng này thì chắc chắn là ông sẽ rất lo lắng.

Hơn nữa, khẳng định là cha cô sẽ không để mặc cô bị người

loading