Học viện thiên tài » Trang 72

Không biết là bao lâu tôi mới trở về thành phố. Cảm giác xa nơi này bốn năm, vừa lạ lẫm, vừa ngỡ ngàng. Giống như một đứa con xa quê vừa mới trở về nhà. Tôi lặng nhìn những con phố, những dãy hàng. Một cảm giác trống rỗng vô hạn.
Cuối mùa hè, Hà Nội vẫn còn nắng gắt. Người đi lại trên phố đông đúc, chỉ có mình tôi đứng yên một góc, trên người không có một món đồ giá trị. Tự nhiên thấy mình giống kẻ vô gia cư. Mà hình như là vô gia cư thật. Tôi lăc lắc đầu, quyết định gọi nhờ điện thoại cho một chị cùng tòa soạn, vay ít tiền để thuê nhà. Lại còn phải mua máy ảnh mới, rồi vài thứ lặt vặt nữa. Trong đầu tôi đột nhiên nhớ tới Nhân. Lúc tiễn tôi đi, anh từng nói khi nào có khó khăn hãy gọi cho anh, anh sẽ lập tức đến. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ sẽ trở về khi có thể tha thứ cho anh. Đã bốn năm, không biết hiện tại anh như thế nào. Tôi không biết mình có thể tha thứ cho anh chưa, nhưng vẫn không cách nào gặp lại. Tôi chợt thở dài.
Rẽ vào một khu phố vắng người, xung quanh ảm đạm chỉ có vài quầy hàng ế ẩm. Hương vị quen thuộc lâu ngày không được ngửi bay vào mũi. Chợt nhớ ra cả tháng nay trên Lục Ngạn chắc chỉ ăn măng và đồ rừng, quên cả hương vị bánh kem. Nhớ tới Lục Ngạn tôi chợt chùng lại. Quên đi thôi. Tuyết Mai! Bắt đầu cuộc sống mới đi nào!
….
Khó khăn lắm mới thuê được một ngôi nhà giá rẻ. Bốn năm qua số tiền dành dụm được đều là để lang bạt tìm Vũ, hiện tại trong túi chẳng còn một xu. May mà chị Loan và tôi cũng khá thân thiết, mới cho tôi vay tiền. Khu nhà không đầy đủ tiện nghi, nhưng cũng khá gọn gàng. Tôi thu xếp một hồi đã thấm mệt. Ra siêu thị mua hai gói mì tôm rồi về úp. Nằm trong căn nhà trống trải, tôi đột nhiên nhận ra mình bỏ quên rất nhiều điều. Thở dài một tiếng. Công việc có lẽ tuần sau mới bắt đầu được.
.
Hôm đến tòa sạn, tôi bị cằn nhằn rất nhiều về vụ “bê bối” ở Lục Ngạn. Biên tập nhắc đi nhắc lại việc tôi lên đấy cả tháng trời mà không có được một bức ảnh nào. Các chị cùng chỗ làm thì nói tôi bị anh nào trên đó bỏ bùa, lúc về còn quên hết cả đồ đạc. Tôi chỉ cười trừ.
Lục Ngạn trở thành một nỗi đau. Tôi lặng lẽ xếp nó vào một góc. Có người bảo nỗi đau nếu cứ để đấy và lâu ngày không nhìn đến thì nó sẽ tự lành. Không biết nó có thực sự lành hay không, nhưng ít nhất có thể huyễn hoặc bản thân để mà không đau nữa. Những ngày tháng của tôi trôi qua bình thường. Không giống như lúc tự do đi khắp nơi chụp ảnh. Về thành phố phải lo đủ thứ chuyện. Chỉ riêng một ngày ăn uống như thế nào cũng là cả một vấn đề. Nửa tháng đầu tôi ăn toàn mì tôm, đến mức thùng rác trong nhà không có gì khác ngoài vỏ mì. Mấy hôm sau thì bị đau bụng. Đành nấu cơm rồi mua đồ về nấu. Một chị cùng tòa soạn thấy tôi ở một mình rủ về ở cùng cho đỡ buồn. Tôi từ chối. Chẳng biết tại sao nhưng tôi không còn thích ồn ào nữa. Mỗi ngày lặng lẽ đi về, lặng lẽ ăn cơm, đi ngủ. Sáng hôm sau lại lặng lẽ đi làm.
Đến ngày lĩnh lương tôi bị trừ đến nửa tháng, chị Loan đành miễn cưỡng cho tôi vay thêm một tháng, đợi tháng sau lĩnh lương rồi trả. Tôi cảm ơn chị ấy, hứa hẹn có tiền sẽ mời chị đi ăn. Chị ấy chỉ cười.
Tôi đã từng nghĩ có lẽ sau khi trở về mình sẽ giống như một bóng ma dật dờ, sống dở chết dở, nhưng sự thực thì tôi lại sống rất ổn. Giống như chẳng còn chuyện gì có thể ảnh hưởng tới tôi được nữa. Những kí ức sâu thẳm cũng bị tôi vùi lấp, khóa kín vào ngóc ngách sâu nhất.
….
Cuối tháng được nghỉ một ngày, tôi thong thả tản bộ, ngắm đường phố. Những con đường lâu ngày không bước chân tới, thấy lạ lạ. Đầu ngõ có mùi hương hoa sữa sực nức. Không hiểu sao tôi không ưa loại hoa đã vào trong thơ ca này được. Mùi của nó hăng hắc, rất khó ngửi.
Trên phố vẫn ồn ào, nhịp sống dường như chưa bao giờ chậm lại. Tôi đi một hồi, không ngờ lại dừng chân trước một ngôi nhà lớn. Lúc nhìn lên, chính tôi cũng phải ngỡ ngàng. Nhà của Vũ.
Cánh cổng màu xanh nhạt đã cũ kĩ đi ít nhiều. Rặng hoa vươn ra bên ngoài giờ héo rũ, không có người chăm bón nên đã chết cả. Nằm lặng lẽ bên hàng rào. Trong nhà im lìm, tưởng chừng như không có bất cứ hơi thở nào của sự sống. Tôi lặng người. Tại sao mình lại đến đây?
Có lẽ bởi vì thói quen. Trước kia cùng cậu đi học về, cùng cậu chăm sóc những rặng hoa này. Đã lâu như vậy, không ngờ bàn chân không định hướng vẫn còn nhớ đường. Cánh cửa đã bị khóa, tôi không cách nào vào được. Bốn năm trước, sau khi xảy ra chuyện, mẹ Vũ đã sang nước ngoài. Hiện tại cũng chẳng còn ai biết tin tức.
Tôi đứng lặng trầm ngâm. Làm một việc gì nhiều lần sẽ trở thành thói quen, nhớ cũng làm một thói quen. Nhưng chỉ cần dần dần làm ít đi, đến một ngày nào đó sẽ không làm nữa, không nhớ nữa. Có thể bắt đầu một thói quen thì cũng có thể kết thúc một thói quen. Tôi xoay người, đổi hướng khác.
Đột nhiên ngang qua sân trường. Tôi dừng lại. Còn chưa khai giảng nên trong trường khá vắng lặng. Tôi đứng nhìn hồi lâu rồi mới bước vào. Đây là bảng tin tôi từng khiêu chiến với Vũ. Gian kí túc xá mà chúng tôi đã ở. Tôi chợt nghe như có giọng nói trong trẻo vang lên bên tai
– Tôi là Trương Diên Vĩ! Là bạn cùng phòng của cậu!
– Tuyết Mai! Cậu là tài sản của mình. Nếu cậu cứ bị thương như vậy thì mình sẽ mất công bảo dưỡng lắm đấy!
Nụ cười tinh nghịch. Cậu ấy là Diên Vĩ. Nhưng Diên Vĩ đã không còn nữa rồi. Tất cả chúng tôi đều không còn. Tôi nhìn về khoảng không trước mặt. Phòng hồ sơ! Vườn hoa chỗ Vũ tưới cây. Tất cả đều sống động giống như thật. Tôi giật mình nhận ra, tôi chưa bao giờ quên. Cho dù đã dấu kín như thế nào, những kỉ niệm ngày xưa cứ ào ạt ùa về. Kỉ niệm là thứ dai dẳng nhất trong đời, nó sẽ luôn tồn tại, chỉ là ta có muốn nhớ đến hay không. Tôi ngồi bệt xuống đài phun nước. Cảm thấy cái giá lạnh giữa ngày hè tháng 8 này.
– Cuối cùng cậu cũng đến rồi! – Một giọng nói vang lên làm tôi giật mình. Không khỏi kinh ngạc.
Chỉ có duy nhất một người có giọng nói này. Chỉ có một người dùng ngữ điệu cao vút ấy khi nói chuyện. Lông mày lúc nào cũng nhướn cao. Vừa ngạo mạn, vừa đáng ghét. Tôi ngỡ ngàng không nói lên lời. Vũ!
Có phải tôi đang nằm mơ không? Tại sao cậu ấy lại có thể có mặt ở đây? Thế nhưng hình ảnh trước mắt chẳng thể nào là giả được. Tôi ngẩn người.
– Cậu có biết tôi đã chờ cậu bao lâu rồi không? – Vũ hỏi nhưng khóe miệng lại mỉm cười
– Tại sao cậu lại ở đây? – Tôi không kìm nổi ngạc nhiên, hỏi máy móc
– Tôi vẫn luôn ở đây! – Dường như thấy tôi không phản ứng, cậu nói thêm – Ngày nào tôi cũng ở đây đợi cậu!
Tôi im lặng. Đợi tôi?
– Tại sao lại đợi tôi? Nếu như…nếu như tôi không đến thì sao? – Tôi chợt thấy có thứ gì ươn ướt nơi khóe mắt. Đã tưởng rằng quên đi nhưng tại sao nghe những lời nói này lại thấy khó chịu như vậy. Gần gũi đến như vậy. Nhung nhớ đến như vậy.
– Thì sẽ tiếp tục đợi! – Cậu ấy đột nhiên nhoẻn cười – Cuối cùng tôi cũng biết cảm giác chờ đợi là như thế nào. Tuyết Mai! Cậu thật giỏi đấy, tôi đợi một tháng thì đã không thể đợi tiếp được rồi!
– Vậy nếu không đợi tiếp được thì sao? – Tôi hỏi mà cũng không hiểu mình đang nói gì
Vũ đột nhiên im lặng rồi tiến đến gần chỗ tôi. Cảm giác được người ấy đến bên cạnh, giống như một giấc mơ nào đó, chỉ cần mở mắt thì tất cả sẽ tan biến. Tôi muốn chạy trốn, nhưng lại chỉ có thể đứng yên. Chút tiềm thức ít ỏi không còn giúp tôi suy nghĩ được gì nữa. Cho đến khi Vũ đến bên cạnh. Giọng nói ấm áp vang lên bên tai tôi
– Nếu không đợi được nữa, thì tôi sẽ đến tìm cậu. Tôi không ngốc như cậu, cứ mãi đứng chờ đâu!
Một giọt nước mắt chợt rơi. Tại sao lại nói với tôi những lời này, chẳng phải cậu đã quyết định rồi ư? Tại sao lại khơi gợi tình cảm đã nằm yên trong tôi. Tôi vẫn yên lặng. Vũ đưa tay lau những giọt nước mắt của tôi. Một vạt nắng đi lạc xuyên qua kẽ lá, ánh lên trong nụ cười của cậu
Bầu trời giữa tháng tám có nắng nhạt, gió lau khô những giọt nước mắt. Tiếng cười đùa huyên náo bên một góc đường. Gió cuốn bay thảm lá mục, hất tung chúng rồi lại trả về vị trí cũ. Nụ cười trong nắng sớm trở nên mơ hồ.
– Tôi đến đây vì quên nói với cậu một điều. Tuyết Mai! – Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, giọng cậu thật nhẹ, rồi cứ như vậy, tan biến vào trong nắng chiều – Thực ra, tôi cũng chưa bao giờ tin vào định mệnh!

P/s: He he. Có thể cái kết sẽ khiến cho mọi người hụt hẫng, nhưng đó là tất cả những gì ta có thể làm cho Mai và Vũ. Câu truyện vẫn còn, họ sẽ vẫn bước tiếp bên nhau. Hoàn thành những việc còn dang dở.
Vẫn còn nhiều khúc mắc cần được giải quyết, nhưng đó là chuyện sau này. Đây là cái kết viên mãn nhất mà ta có thể nghĩ ra cho hai người. Họ đã trở về điểm bắt đầu. Và cũng sẽ bắt đầu lại mọi chuyện. Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện trong suốt thời gian qua. Điếu văn ta đã viết xong và dự định đăng trong vài hôm nữa. Cảm ơn vì đọc hết những dòng lảm nhảm này nhé! (Mà có chắc là có ai đọc hết không nhỉ)

***************** THE END *****************

Truyện được đăng tại đây

Đọc truyện Học viện thiên tài – Ngoại truyện 1