Học viện thiên tài » Trang 70

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Cảm giác được toàn thân nhức mỏi, tôi khẽ mở mắt, phát hiện trời đã sáng từ lúc nào. Sau cả quãng đường dài ngày hôm qua, lại ngồi khóc quá lâu, tôi đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết.Với lấy đôi giầy dưới chân, tôi mở cửa ra ngoài. Mặt trời đã lên khá cao. Tuy rằng có mấy tán cây che khuất, nhưng vẫn tỏa ra sức nóng khó chịu.
Tôi men theo khe suối ra rửa mặt, mười đầu ngón tay chạm vào làn nước mát dịu. Phản chiếu trong nước là bóng một cô gái với đôi mắt sưng húp, khuôn mặt đầy mệt mỏi. Tôi tạt cho hình ảnh kia tan biến rồi lại ngồi thừ ra tảng đá bên cạnh. Xung quanh vẫn một mảng im lặng.
Hoàn dường như đã đi săn từ sớm, tôi cũng chẳng còn tâm trạng nào đi cùng anh nữa. Những hình ảnh và lời nói ngày hộm qua hệt như một đoạn phim bị lỗi, tua đi tua lại trong trí óc tôi. Cho dù tôi có làm thế nào, nó cũng không biến mất. Rời khỏi đây thôi! Một tiếng nói nào đó vang lên trong não, nhưng tôi lại không đủ can đảm để quyết định. Dường như sâu thẳm trong tim còn mong đợi điều gì đó, nhưng tôi phải mong đợi thứ gì? Vũ ư? Trước mắt chợt sa sầm. Tôi phát hiện ra mình thật sự quá tham lam.
– Cô đang làm gì vậy? – Tiếng nói của Hoàn chợt làm tôi giật mình. Quay ra thấy anh một gùi đầy những bẹ măng, trên trán lấm tấm mồ hôi cùng bùn đất. Tôi vội chạy tới đỡ giúp anh
– Xin lỗi! Em dậy muộn quá!
Hoàn không nói gì, thả cho tôi chiếc gùi, ra hiệu bỏ vào trong nhà rồi ra suối rửa mặt. Tôi cũng đem măng đi rửa sạch, chuẩn bị nồi nước thật to để nấu. Tiếng cỏ khô cháy nổ nghe lép bép. Nhớ lại hôm qua khóc lóc trước mặt anh, tôi có chút ngượng ngùng. Hoàn cũng không hỏi gì về chuyện ấy, lẳng lặng treo các thứ lên vách. Xong xuôi lại giúp tôi chất thêm củi.
Đúng lúc đó thì có người gọi cửa. Ở đây cách xa khu dân cư nên không có nhiều người qua lại, tôi ngạc nhiên chạy ra mở cửa. Nhưng ngay lập tức lại bị người đó làm cho giật mình. Là Vĩ. . Ánh mắt cậu lạnh lùng nhìn tôi, cái nhìn khiến tôi có chút bổi rối. Dường như đó là Vĩ, mà cũng không phải là Vĩ. Cô ấy là người bạn mà tôi từng coi trọng nhất, nhưng hiện tại, tôi lại không biết phải đối diện với cô ấy như thế nào. Giữa chúng tôi đã hình thành nên một khoảng cách vô hình mà chính tôi cũng không thể lí giải. Mất một lúc tôi mới lúng túng mở miệng
– Cậu…Ừ…Có chuyện gì thế?
Ánh mắt VĨ vẫn không thay đổi nhìn tôi. Thế nhưng tôi lại chỉ cảm thấy sự lạnh nhạt và xa cách. Vĩ khoanh tay nhìn tôi
– Có thể mời tôi vào nhà được không?
Tôi bối rối nhìn cậu, như thể vừa làm chuyện gì xấu mà bị phát hiện, luống cuống mở cửa
– Tất tất nhiên! Cậu vào đi!
VĨ không nói gì, lẳng lặng đi vào bên trong. Anh Hoàn cũng có vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Vĩ. Cậu chào anh một tiến rồi thản nhiên tiến đến ghế ngồi. Tôi cũng e dè ngồi xuống đối diện. Cảm giác lúng túng lại xuất hiện. Tôi đã từng tưởng tượng sau này có một ngày tôi gặp lại Vĩ, tôi sẽ vui mừng chạy đến ôm chầm lấy cậu ấy, giờ mới biết, đó chỉ là những tưởng tượng không bao giờ thực hiện được. Trong giờ phút đối diện này, tôi lại thấy giống như một chủ nợ và con nợ bỏ trốn nay bị chủ nợ tới tìm. Tôi thừa nhận, tôi nợ Vĩ rất nhiều. Cậu ấy cũng giống như tôi, bị lợi dụng mà không hề hay biết. Có lẽ cảm giác đồng cảm cùng có lỗi khiến tôi không biết nên đối mặt với cậu như thế nào. Tôi đưa Vĩ cốc nước, nói
– Cậu uống đi!
VĨ xua tay không nhận cốc nước, nhìn thẳng vào tôi.
– Hôm nay tôi tới đây chỉ là muốn nói với cậu một chuyện mà thôi! Nói xong tôi sẽ đi ngay!
Tôi có chút căng thẳng nhìn Vĩ, không biết nên dùng biểu cảm hay hành động như thế nào. Lúc nào chúng tôi gặp mặt, cũng đều là cười nói vui vẻ, thế nên trước khung cảnh này, tôi thật sự không quen. Vĩ hắng giọng
– Tôi sẽ nói đơn giản thôi. Tuyết Mai! Tại sao cậu lại đến đây?
Tôi bị câu hỏi của Vĩ làm cho sững người một lúc. Lần trước tôi đã nói dối, lí do thật sự của tôi, là đi tìm Vũ. Nhưng tôi làm sao có thể nói ra trước mặt cậu chứ? Tôi nghiêng đầu tránh ánh mắt của Vĩ, cố cười
– Chẳng phải lần trước mình đã nói rồi sao? Giờ mình đang là phóng viên ảnh tự do. Mình chỉ tình cờ tới đây chụp ảnh thôi!
Sự thực thì đây cũng không thể xem là nói dối hoàn toàn. Mục đích của tôi cũng có một phần là vậy. VĨ vẫn nhìn thẳng vào tôi. Cái nhìn dường như có thể đọc hết mọi ý nghĩ, khiến tôi có chút nhột nhạt.
– Cậu không thừa nhận cũng không sao. Tôi biết lí do thật sự của cậu là gì. Vì vậy tôi muốn nói với cậu. Tôi không cần biết cậu nghĩ gì, cũng không quan tâm rằng cậu muốn gì. Nhưng….hãy rời khỏi đây! Đây không phải là nơi thuộc về cậu đâu!
Tôi sững người lại. Không tự chủ được mà nhìn thẳng cậu, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Vĩ. Tôi biết cậu không nói đùa. Trái tim tôi dường như vừa có một vết cứa, khẽ nhói một cái. Tôi biết ngày này sẽ đến. Chỉ là 4 năm qua, tôi vẫn luôn nuôi một hy vọng. Tôi từng nghĩ nếu cậu còn sống, nhất định sẽ có một gia đình hạnh phúc. Và tôi sẽ lặng lẽ bỏ đi. Tôi tìm cậu chỉ vì muốn chắc chắn rằng cậu vẫn sống tốt. Tôi đã nghĩ như vậy. thế nhưng khi thật sự đối diện với giờ phút này, tôi lại thấy sợ hãi. Tôi cười gượng gạo
– Cái đó….cậu đừng lo. Mục đích của mình đến đây chỉ là để chụp ảnh. Vô tình gặp được hai người, thấy hai người như vậy. Mình…thật sự rất vui!
Ánh mắt Vĩ vẫn xoáy sâu vào tôi nhưng lại lặng yên không nói. Tôi ngẩng đầu cười với cậu
– Sau khi làm xong mọi chuyện, mình sẽ rời khỏi đây! Vĩ à!
– Tôi không phải là Vĩ! – Cậu chợt cắt ngang lời tôi, ánh mắt nhìn tôi phút chốc thay đổi, tôi hơi sững lại
– Cậu….
Vĩ đột nhiên mỉm cười chua chát
– Tôi vốn không muốn đến tìm cậu, thế nhưng tôi biết, cậu sẽ đến tìm Vũ. Phương Tuyết Mai! Mà không, Trương Tuyết Mai mới đúng chứ – Vĩ mỉa mai nhìn tôi – tôi thật sự ghê tởm khuôn mặt giả tạo của cậu. Cậu và anh của cậu, cả hai người đều là những kẻ giả dối như nhau mà thôi. Đừng có nhìn tôi bằng cái ánh mắt tổn thương như vậy. Cậu có biết tôi đã phải chịu đựng những gì không? Cậu có hiểu không?
– Vĩ à…mình… – Tôi không thể nói lên lời, lắp bắp nhìn Vĩ. Cậu ấy không phải là Diên Vĩ, không phải là người bạn thân thiết nhất của tôi nữa, hiện tại chỉ có một Hoàng Thiên Thiên ở trước mặt tôi mà thôi. Vĩ vẫn không thay đổi ánh nhìn, cười
– Các người đem chúng tôi ra làm con rối. Để cho chúng tôi làm tổn thương lẫn nhau. Anh câu, cậu có biết anh ta đã đối xử với tôi như thế nào không? Lúc nào tôi cũng chỉ là một con rối luôn bị anh ta điều khiển, ngu ngốc đi theo bảo vệ cho cậu, đến mức suýt nữa giết chết người mà tôi thương yêu nhất. Cả anh trai của tôi cũng bị các người hại chết. Bây giờ cậu lại còn dùng ánh mắt đáng thương đó với tôi ư? Tôi không phải là con ngốc Diên Vĩ bị các người lợi dụng nữa đâu!
– Không! Không phải! Vĩ à… – Tôi bất lực nhìn cậu, những lời nói ấy cứa thật sâu vào tim tôi. Tôi nắm chặt tay, Hoàn tiến lại đứng trước mặt tôi, nhìn Vĩ
– Cô đừng quá đáng như vậy! Tuyết Mai rõ ràng là không hề có ý gì. Tại sao cô cứ phải nói ra những lời tàn nhẫn như vậy!
– Tàn nhẫn? Ha ha! – Vĩ cười vang – Anh nói tôi tàn nhẫn, đó là anh chưa thấy những việc mà anh em họ làm với chúng tôi. Trương Tuyết Mai! Tôi nói cho cậu biết, hai chúng tôi hiện tại đang sống rất vui vẻ, vậy nên cậu đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa!
Vĩ nói xong đứng dậy, không nhìn tôi mà đi thẳng. Tôi đổ sụp xuống ghế. Hoàn đưa tay vỗ vai tôi
– Không sao chứ?
Tôi lắc đầu, khóe mắt cay cay nhưng tôi chỉ mỉm cười
– Cậu ấy nói đúng. Đáng ra em không nên đến đây. Sự xuất hiện của em, sẽ chỉ khiến mọi thứ rối lên mà thôi. Em nên trở về nơi mà em thuộc về thì hơn!
Hoàn định nói điều gì đó xong lại thôi, tôi đứng dậy đi ra ngoài. Ngẩng mặt lên trời, một giọt nước lặng lẽ rơi. Tôi không nên đến đây, không nên gặp lại bọn họ. Bây giờ bọn họ đều đã sống hạnh phúc, đây là tất cả những gì mà tôi có thể bù đắp cho họ rồi. Phải rồi! Tôi nên rời khỏi đây thì hơn! Thế nhưng, thế giới này còn nơi thuộc về tôi sao?
Buổi tối tôi ngồi thần người trước cửa, thậm chí khi Hoàn tiến đến bên cạnh, tôi cũng không biết.
– Cô….định thế nào?
Giọng anh vang lên ấm áp, tôi cảm thấy mình thật may mắn, lúc nào cũng nhận được sự quan tâm. Tôi mỉm cười
– Em cũng chưa biết được. Trước mắt em sẽ rời khỏi đây.
– Vậy sau đó thì sao? – Anh nhíu mày nhìn tôi
– Chuyện sau đó…thì để sau đó hãy tính vậy. Em sẽ tiếp tục làm phóng viên ảnh của em. Đi khắp nơi tìm cảnh đẹp! – Tôi thủ thỉ, có cảm giác thanh thản khi nói ra được những lời này. Ít nhất thì trong những lúc tôi bế tắc, luôn có một người bên cạnh, như vậy là quá đủ rồi.
– Cô thật sự cho rằng như vậy sẽ tốt đẹp sao?
Câu hỏi của anh bỗng làm tôi khựng lại, Hoàn nhìn tôi
– Tuy rằng tôi không biết chuyện này là như thế nào, nhưng tôi cảm nhận được cô vẫn còn yêu cậu ấy, tại sao lại bỏ đi!
Tôi lắc lắc đầu
– Em chỉ muốn biết chắc rằng người đó vẫn sống hạnh phúc thôi. Đây có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất cho tất cả bọn em. Em…sẽ không hối hận đâu.
Tôi lại mỉm cười nhìn anh, dường như muốn nói anh hãy tin tưởng nhưng trước ánh mắt của anh, tôi lại không tự chủ được mà cúi đầu. Con người này, tại sao lại cứ nhìn thấu hết tâm can của người ta như vậy chứ? Tôi nói nhỏ
– Tuy rằng sẽ rất khó khăn, nhưng mà em tin là sẽ ổn thôi. Em đã trải qua việc khó khăn hơn nhiều!
Lúc Vũ ra đi, tôi đã vô cùng suy sụp, thế nhưng tôi vẫn vượt qua tất cả để đi tìm cậu, có lẽ vì vậy mà ông trời mới cho tôi cơ hội gặp lại này. Tôi không nên tham lam đòi hỏi. Tôi ngước mặt lên trời, nói với anh nhưng dường như cũng là tự nói với mình
– Em sẽ sống thật mạnh mẽ!
Anh im lặng nhìn tôi. Tôi lại cười, nói với ngôi sao duy nhất trên bầu trời
Tôi sẽ sống thật mạnh mẽ. Thiên Vũ! Nhất định phải hạnh phúc nhé!

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 70.1

Truyện được đăng tại đây