Học viện thiên tài » Trang 7

Chap 7: Nhân vật bí ẩn thứ nhất

2.30 PM
Tôi lang thang trên các con phố, tìm đến những địa điểm tìm việc làm trong tờ rơi. Tuy rằng ở Học viện thiên tài không mất chi phí sinh hoạt và học phí, nhưng tôi cũng cần một công việc làm thêm để có thêm khoản chi tiêu. Nhưng lí do to lớn và hợp lí hơn cả là: để tránh bị Diên Vĩ chọc tức chết!
Khả năng kiềm chế của tôi giờ kém hơn trước rồi, kích động là sẽ nổ bùm ngay!
Tuy nhiên, đến cửa hàng thứ sáu rồi, câu trả lời tôi nhận được vẫn như cũ
– Không cần! Chúng tôi đủ người rồi!
Tôi thiểu não ra về, trời cũng nhá nhem tối. Thôi thì để hôm khác vậy!
Đang lần mò từng bước trên cầu thang thì cái gì đó bay tới, đập vào mặt tôi.
Là một tờ giấy!
Tôi bực mình, định vứt đi thì chợt trừng mắt lên. Tờ giấy in hình một cô gái đang đi ra từ cửa phòng Hoàng Thiên Vũ, bên dưới ghi rõ:
Chuyện tình mờ ám của Hoàng Thiên Vũ đã bị phơi bày!
Việc này sẽ chẳng liên quan gì đến tôi, chẳng có gì đáng bận tâm nếu cô gái trong ảnh kia không phải tôi. Chính là bức ảnh chụp tôi ra khỏi phòng Thiên Vũ sau khi bị bóc lột sức lao động. Vậy mà kẻ khốn kiếp nào lại dám khơi khơi tráo trở, bôi đen sự thật như vậy??? Còn đâu thanh danh của tôi nữa!
Kẻ nào? Rốt cuộc là kẻ nào?
Tôi vo viên tờ giấy lại, nắm chặt trong lòng bàn tay, giá mà nó là quả cam thì đã nát vụn rồi!
Tôi lao ngay lên phòng, nhưng khắp hành lang, đâu đâu cũng thấy hình của tôi.
Trên tường, dưới sàn, ngoài sân, dòng chữ đáng ghét cứ đập vào mắt. Mọi người thi nhau xì xầm bàn tán, chỉ chỉ trỏ trỏ. Tôi vội lấy tờ giấy vừa nhặt được, che vào mặt. Di chuyển sang ngang rồi vọt lẹ vào phòng.
Rắc rối vẫn chưa hết, Vĩ nhào đến chỗ tôi, oang oang
– Cậu đi đâu chiều nay thế? Biết tin chưa? Cậu…..
Tôi đập mạnh tờ giấy xuống bàn, làm Vĩ chưa nói hết câu, giật mình
– A! Cậu biết rồi hả?
– Cậu biết là ai làm không?
– Làm sao tớ biết được! – Vĩ nhún vai, khoanh tay lại, thả người ra ghế dài – Đừng nói là ….cậu nghĩ tớ làm đấy chứ?
Tôi quả thật đúng là có suy nghĩ này. Còn ai đủ thời gian để làm cái trò điên rồ này chứ?
– Nghe này, đúng là tớ thích trêu trọc cậu, nhưng những chuyện quá đáng như vậy tớ sẽ không làm đâu. Mà nhớ lại xem, tớ còn đi lấy lại hồ sơ cho cậu, lấy thời gian đâu mà đi chụp ảnh chứ? Chưa kể tối đó cậu chạy vào đâu tớ còn chẳng biết. – Vĩ phân bua
Tôi suy nghĩ lại, cũng thấy lời cậu ta có lí. Nhưng không phải cậu ta thì là ai? Kẻ nào muốn phá hoại thanh danh Phương Tuyết Mai này? Tôi luôn sống với chủ trương: Hòa bình, thân thiện, đoàn kết. Nào có gây hiềm khích với ai bao giờ?
– Bây giờ cậu thành cái tên siêu hot được sreach trên google rồi! Xem nè, đâu đâu cũng thấy hình cậu!
Vĩ chìa chiếc laptop cho tôi xem, làm tôi chỉ muốn bẻ cổ, vặt trụi lông kẻ đã chụp tấm ảnh đó. Tại sao thanh danh cả đời của tôi lại bị phá hỏng trong tay tên xấu xa Hoàng Thiên Vũ chứ? Thà tôi yêu chó mèo gà lợn, cũng không thèm yêu hắn!
– Phải…..phải làm sao bây giờ? – Tôi lo lắng hỏi Vĩ, mong cậu ta sẽ nghĩ ra cách gì đó, nhưng cậu chỉ lắc đầu
– Mấy chuyện như vậy tớ cũng chịu thôi!
Không được! tôi không thể để yên như vậy, tôi phải tìm lại sự trong sạch cho mình!
Nghĩ thế, tôi quyết tâm đứng vụt dậy, nhưng rồi quyết tâm đó lại nổ bung như bong bóng xà phòng. Nếu họ hỏi tôi vì sao có mặt ở đó thì biết làm sao? Chẳng lẽ nói là tôi vào phòng hồ sơ rồi bị bắt, chạy đến phòng cậu ta sao? Hay là thú nhận việc tôi bị đàn áp bắt phải phục dịch cậu ta suốt một đêm. Như vậy còn mất mặt hơn!
Cách nào cũng không ổn cả. Tôi vò đầu bứt tai, lăn phịch xuống giường.

Ông trời! Sao ông cứ nhằm con mà gây sự chứ!!!!!

Sáng hôm sau
Khi tôi vừa bước ra khỏi phòng, đâu đâu cũng thấy xì xào bàn tán, đi qua là chỉ trỏ không ngừng. Cứ nghĩ những kẻ ở đây chỉ toàn là robot, sao cũng tọc mạch vậy chứ? Tôi cắm đầu, bước thật nhanh.

Đọc FULL truyện tại đây

Chỉ đến khi bào lớp, tôi mới được yên thân. Có lẽ do mấy tên trong lớp máu lạnh hơn những kẻ khác. Hoặc bộ não đó chưa được cài đặt chức năng nhiều chuyện.
Vũ không thèm đến xỉa đến rắc rối đó. Cậu ta bình thản coi như không có chuyện gì. Tôi cũng không biết tại sao cậu ta có thể bình thản đến như vậy trong khi tôi vẫn không ngừng rủa xả cái kẻ đã đăng bức hình đó. Tôi mà tìm được hắn, tôi thề sẽ băm vằm hắn ra làm nghìn mảnh.

Mấy ngày như vậy, tôi và Thiên Vũ đều không nói gì đến chuyện đó, không biết có phải vì sự im lặng của hai chúng tôi không mà vụ việc cuối cùng cũng đã kết thúc sau một tuần. Cũng có thể tọc mạch là bản tính của con người, nhưng khi có một sự kiện khác cuốn hút hơn thì sự tóc mạch sẽ nhảy sang hướng đó. Nhờ vậy mà tôi cũng có thể thở phào một tiếng.
Dù thế, thanh danh của tôi ít nhiều cũng đã bị phá hủy.
Tôi cũng không muốn mất thêm thời gian vào những rắc rối đáng ghét này nữa, việc quan trọng bây giờ của tôi là phải tìm được anh trai.
Đắn đo rất nhiều, tôi cũng quyết định vào phòng hồ sơ một lần nữa. Nhưng để chắc chắn là Vĩ không đi theo, tôi đã pha thuốc ngủ vào nước cam của cậu ta. Đảm bảo sau 12 tiếng mới tỉnh dậy. Vĩ không nghi ngờ chút gì, uống hết ngon lành.
Chờ cậu ta gục xuống, tôi mới đi ra ngoài. Chạy một mạch tới thư viện tầng hai.
Rút kinh nghiệm lần trước, tôi thủ sẵn một tá cặp ghim. Đút vào túi áo, rình rập trước cửa.
Người trông coi vừa đứng dậy, tắt điện ra ngoài. Tôi nhẹ nhàng rời khỏi chỗ nấp, mon men đến gần. Bóng người vừa đi khuất, tôi định đưa tay mở cửa thì đột ngột có cái gì bịt miệng. Bàn tay rắn chắc lôi tuột tôi xuống tầng một!
Người lạ chỉ chịu thả tôi khi hai chúng tôi đã hoàn toàn chìm vào góc khuất. Dù không thấy mặt, nhưng tôi cảm nhận rõ đó là con trai. Anh ta đứng cách xa tôi, mặc một bồ đen từ đầu tới chân. Đội chiếc mũ lưỡi trai, che khuất hoàn toàn khuôn mặt.. Xem chừng vẫn còn khá trẻ. Trời lại tối nên tôi chẳng thấy gì hơn.
– Anh là ai? Muốn gì chứ? – Tôi vừa hỏi vừa nhìn anh ta cảnh giác, thân người xoay một góc 45 độ, nhỡ có chuyện gì sẽ chạy luôn.
Người thanh niên cất giọng hơi ồm ồm
– Cô không cần quan tâm điều đó. Cô có phải là Phương Tuyết Mai, bạn gái của Hoàng Thiên Vũ?
Bạn…..bạn gái? Cái tin chết tiệt ấy đã lan truyền đến tận đâu vậy chứ? Tôi lắc đầu, khăng khăng phủ nhận
– Không phải. Tôi không phải bạn gái của Hoàng Thiên Vũ
– Mặc kệ có phải hay không, nhưng cô phải làm cho tôi việc này!
– Tại sao?
Người lạ giơ tay lên, trên tay anh ta là một tập giấy, được bọc bởi tấm bìa vàng. Nhếch mép cười
– Cô muốn tìm thứ này đúng không?
Tôi ngơ ngác không hiểu rốt cuộc có gì trong phong giấy đó. Người lạ bèn kéo ra, chậm rãi đọc to
– Họ tên: Phương Anh Tuấn!
Ngày nhập học: 15/9/2008
Ngày tốt nghiệp: ……
Anh ta đang nói thì bỏ lửng, ngước lên nhìn tôi. Tôi thì ngạc nhiên không nói lên lời.
Làm sao…..làm sao mà anh ta….lại có hồ sơ của anh trai tôi chứ?
Mũ lưỡi trai cất tiếng
– Có đúng thứ cô cần tìm không?
Tôi nhìn chăm chăm vào tập giấy đang lơ lửng trong tay người lạ. Trong đầu hiện ra hàng nghìn ý nghĩ. Anh ta dốt cuộc là ai? Sao lại có được tập hồ sơ ấy? Chẳng lẽ anh ta đã lấy nó trước khi tôi và Vĩ đến trộm. Nhưng một điều quan trọng hơn nữa, sao anh ta lại lấy tập hồ sơ đó, tại sao lại biết tôi đang tìm nó?
Nhưng ý nghĩ không ngừng bủa vây. Khiến tôi chỉ có thể ngây người. Rất lâu mới nói
– Anh…..tại sao anh có được nó?
– Cô không có quyền đặt câu hỏi. Cô chỉ cần trả lời tôi, cô có cần thứ này không?
Tôi nhìn hồ sơ, nhìn anh ta, gật đầu nói
– Cần!
Mũ lưỡi trai mỉm cười
– Vậy hãy làm theo điều mà tôi bảo! Hãy nhớ, cô chỉ cần nói có, hoặc không!
Đến lúc này thì tôi hoàn toàn không biết mình nên làm thế nào. Nhưng anh ta có tập hồ sơ ấy, vậy thì anh ta cũng biết anh tôi ở đâu. Không chừng những việc liên quan đến anh tôi anh ta đều biết.
Tôi không thể để mất một cơ hội tốt như vậy. Hơn nữa chỉ có tập hồ sơ kia là manh mối duy nhất giúp tôi tìm anh. Tôi không thể bỏ nó.
Dầu vậy, tôi vẫn nói một câu mà mình biết chắc là không cần thiết
– Tôi muốn biết đó là việc gì trước!
Mũ lưỡi trai xoay thân người gần như chìm hẳn vào bóng tối, tôi cảm thấy hình như anh ta định bước đi. Tôi vội vã ngăn lại
– Được rồi! Tôi sẽ làm! Anh muốn tôi làm gì?
Mũ lưỡi trai dừng lại, trong bóng tối nhưng tôi lại có cảm giác như nhìn thấy nụ cười nửa miệng đáng sợ trên khuôn mặt anh. Nụ cười đầy ẩn ý
– Đơn giản thôi! Tôi muốn cô…….

Truyện được đăng tại đây

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 8