Học viện thiên tài » Trang 69

Hoàn đang sắp xếp đống đồ đi săn vào trong gùi, chuẩn bị cho cuộc săn mới, bóng lưng từ xa cặm cui bện lại đoạn dây thừng cho chắc chắn. Đến lúc gần xong ngẩng lên, không kìm nổi kinh ngạc khi thấy tôi đang vội vã chạy về phía anh. Trên tay là túm balo màu xanh nhạt, tay trái nắm một vật gì nhìn không rõ. Mồ hôi tôi bết lại một mảng trên trán, giống như vừa mới bị rượt đuổi. Hoàn ngạc nhiên
– Cô..sao lại…
Tôi thở dốc, tim đập mạnh tưởng như có thể bay ra khỏi lồng ngực, vội vã ngắt lời anh
– Anh! Thầy…thầy giáo mà anh nói. Thầy ấy tên là gì?
Hoàn trông thấy vẻ mặt căng thẳng của tôi, có chút không hiểu. Tôi lại hồi hộp đến mức nín thở, cả thân người run rẩy như một ngọn cỏ non bị gió bão vùi lấp. Hoàn hơi nhíu mày
– Để tôi nhớ xem. Tên là..cái gì Vũ. À phải rồi! Là Hoàng Thiên Vũ!
Toàn thân tôi bất động, đông cứng lại, balo trên tay rớt bịch một cái xuống nền đất.
…………
“Nếu là duyên thì sẽ gặp lại, nếu vô duyên, có cố níu kéo cũng không được”. Tôi bần thần nhớ lại câu nói trước đó của mình, khuôn mặt ngây ra. Là có duyên hay vô duyên? Nếu là có duyên, tại sao tôi tìm cậu suốt 4 năm qua mà không gặp, tại sao đã ở gần trong gang tấc nhưng lại không thể nhận ra? Còn vô duyên, sao trong phút cuối cùng tôi lại tìm thấy cậu? Tôi vò đầu, gắng xua đi những ý nghĩ hỗn độn, nhưng lại chỉ cảm thấy rối rắm hơn. Bước chân vô định bước trên đường, dường như tôi không còn suy nghĩ được điều gì khác nữa. Hoàn thấy tôi bước chậm chạp thì ngoái lại chờ, dường như nét thắc mắc trên mặt không hề thay đổi.
Tôi biết, lúc tôi đột ngột quay lại, hỏi tên vị thầy giáo kia rồi sững sờ làm rơi hết đồ đạc, sau đó lại bắt anh dẫn tôi tới chỗ thầy giáo ấy đã khiến anh ngạc nhiên tới mức nào. Nhưng vì vẻ mặt thất thần của tôi mà anh không hỏi. Chỉ lẳng lặng dẫn tôi đi. Quãng đường lần này so với lần trước dường như dài hơn cả cây số, thế nhưng tôi lại nhất quyết không chịu dừng lại nghỉ. Giống như một quả bóng căng phồng, chỉ cần tôi dừng lại, sẽ lập tức nổ bung. Những ý nghĩ về cậu, hàng ngàn câu hỏi đang bủa vây lấy tôi. Xen lẫn là cả sự sợ hãi mơ hồ. Khoảnh khắc gặp mặt trong chốc lát khiến tôi run rẩy, giống như một giấc mơ, tưởng chừng có thể tan vỡ vào buổi chiều hạ oi ả. Tôi không muốn. Đã 4 năm tìm kiếm, đã gần như mất hết hy vọng, nếu như lần này không phải là cậu, tôi không biết tôi sẽ như thế nào nữa. Bước chân tôi gấp gáp, dường như mệt mỏi cũng không thể khiến tôi dừng lại. Tôi sợ rằng chậm một bước thì cậu sẽ lại biến mất. Mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời tôi. Tôi không thể chịu đựng điều ấy thêm một lần nào nữa.
– Cô có cần nghỉ ngơi một chút không? Chúng ta mới đi được nửa đường thôi, cô sẽ không chịu được! – Hoàn đắn đo nhìn mồ hôi rịn trên tóc tôi, nhưng tôi vẫn kiên quyết
– Em có thể đi tiếp! Đừng dừng lại!
Hoàn khẽ nhíu mày, nhưng đã bị ánh mắt khẩn thiết của tôi chặn lại. Thảm lá dưới chân lạo xạo tiếng bước, âm thanh mỏng như sợi tơ đàn khẽ căng lại. Càng đến gần, tôi càng thấy trái tim mình đập rộn rã. Và trước khi bị cảm giác khó thở ấy nhấn chìm, ngôi nhà của thầy giáo kia đã hiện ra trước mắt. Tôi từng đến đây một lần, so với lần đó, nó không thay đổi lắm. Vẫn có một sàng đựng thuốc ở ngoài hiên. Một dải nắng nhạt vắt ngang mái tranh đơn sơ, khung cảnh yên ả nhưng lại khiến cho tôi cảm thấy bức bối. Bước chân tôi dừng lại ở cổng, không dám bước tiếp. Hoàn lại nhìn tôi dò hỏi. Tôi khẽ xiết chặt tay, từng bước tiến đến ngôi nhà trước mắt.
Vừa bước vào, xung quanh đã tỏa ra một mùi hương dịu mát. Cánh cửa gỗ im lìm khép chặt. Hoàn định đưa tay gõ cửa nhưng tôi ngăn lại. Anh ấy nhìn tôi, tôi vẫn không nói, cánh tay run run đưa lên. Không gian xung quanh dường như vừa bị ngưng đọng, tay đặt nguyên vị trí cũ, chỉ thấy nhịp thở của mình càng lúc càng dồn dập. Đúng lúc tôi định gõ, thì cánh cửa lại đột ngột mở ra.
Tôi lặng người, phía sau cánh cửa là một khuôn mặt quen thuộc. Người ấy cầm một cuốn sách, giống như định ra ngoài vừa đọc vừa hóng gió. Trên khóe môi còn lưu lại nụ cười bình thản, nhưng ngay sau đó đã đông cứng lại.
Thật sự, đúng là cậu!
Tôi mơ hồ thấy không gian xung quanh dừng lại, mọi chuyển động đều bị thu vào tầm mắt của người đối diện, thậm chí là ánh nhìn kìm nén bao cảm xúc của tôi. Tất cả đều bị người ấy bao quát. Khuôn mặt đã thêm vẻ già dặn và chín chắn, không nhíu mày, không kiêu ngạo. Đó là Vũ của 4 năm sau, người mà tôi đã không ngừng tìm kiếm suốt thời gian qua. Không khí im lặng đến ngột ngạt, cho đến khi một giọng nữ lảnh lót vang lên
– Nhà mình có khách sao? Sao anh không mời vào nhà?
Phút chốc tôi thoáng ngây người, dời tầm mắt về phía sau Vũ. Ánh mắt tôi và người con gái kia chạm nhau. Không có mái tóc ngắn, không có nụ cười lém lỉnh, nhưng giọng nói và khuôn mặt không có gì thay đổi. Người ấy cũng không giấu nổi nét ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tôi, mất một lúc mới thốt lên đươc hai từ
– Là cậu!
Cuộc gặp mặt bất ngờ khiến cả ba chúng tôi cùng im lặng, tôi nhìn Vĩ đăm đăm. Khoảnh khắc tôi chờ đợi trong suốt 4 năm, cuối cùng lại chỉ có thể ngây người không thốt lên được lời nào. Bầu không khí kì lạ làm Hoàn có chút ngạc nhiên, sau cùng phải lên tiếng
– Có chuyện gì mọi người có thể vào nhà nói được không?
Vẫn là người tự chủ hơn, Vũ hướng tầm mắt về phía Hoàn, nhẹ đẩy cửa rồi mời hai chúng tôi vào nhà.
Bầu không khí im lìm đến kì cục, Vũ ngồi bên cạnh Vĩ, tôi ngồi bên cạnh Hoàn, bốn người đối diện với nhau. Tôi xoay xoay cốc nước trà nhỏ, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay dễ chịu, nhưng tâm trạng lại vô cùng phức tạp. Bao nhiêu thắc mắc trước đó đột nhiên không thể nói lên lời. Dường như là đang chờ đợi. Sau cùng, Vũ lên tiếng trước
– Đã lâu không gặp! Tuyết Mai!
– Phải…phải! – Tôi đáp lúng túng, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng lại không kìm được run rẩy – Đã..đã lâu không gặp!
Những điều muốn nói, những điều muốn hỏi nhiều vô kể, nhưng hiện tại tôi chỉ thấy trống rỗng, hệt như bong bóng mùa hè sớm bị vỡ vụn, tan thành từng bọt nước li ti trong tay. Bốn năm không gặp, chờ đợi, hy vọng, tại sao khi gặp mặt lại thấy không thể đối diện. Tôi cúi mặt, có lẽ bởi không ngờ được sự xuất hiện của Vĩ. Bốn năm đó, hai người đã luôn sống cùng nhau ư? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vụ nổ ở bến cảng là sao? Thực ra thì, giữa hai người là như thế nào? Mảng kí ức của 4 năm trước tôi từng tìm mọi cách dập tắt, nhưng hiện tại lại khao khát được biết hơn bao giờ hết. Giọng nói tôi trở nên mơ hồ
– Thực ra, lúc đó….
Tôi chưa kịp nói hết thì chợt chạm phải ánh mắt Vĩ, cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt thoáng chốc khiến tôi ngỡ ngàng
– Chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa!
Vừa nói cậu vừa đưa tay, nắm chặt lấy tay Vũ. Tôi ngây người, trên mặt Vĩ lại có biểu hiện: Tôi đã nhớ ra mọi chuyện rồi! Giọng cậu đều đều, nắm tay không hề nới lỏng
– Hiện tại, chúng tôi sống rất tốt!
Trái tim tôi chợt như có ai vừa đưa tay bóp mạnh, muốn lảng tránh nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cử chỉ kia. Vũ vẫn nhìn tôi, sâu thẳm trong đáy mắt có một vài tia khó xử. Không gian trong phút chốc lại trở nên ngột ngạt
– Bốn năm qua – Vũ lên tiếng – Cậu vẫn sống tốt chứ?
Tôi cố gắng thu tầm mắt, nở nụ cười gượng gạo
– Rất..rất tốt. – Ngay chính tôi cũng cảm thấy nụ cười của mình thật giả tạo, nhưng vẫn cố sức vui vẻ nói – Bây giờ tôi đã trở thành phóng viên ảnh, có thể tự do đi lại khắp nơi. Vô tình đến đây, không ngờ có thể gặp lại hai người.
Trong tim tôi chỉ thấy một mảng trống rỗng, tất cả những thứ mà tôi nhìn thấy được, là cái nắm tay và câu nói: Hiện tại, chúng tôi sống rất tốt! Nó cứ không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu tôi, có vô vàn điều muốn hỏi nhưng câu nói kia đã trả lời tất thảy. Trả lời cho tất cả những tìm kiếm và chờ đợi của tôi. Mục đích của tôi chỉ vì muốn thấy cậu vẫn yên ổn, muốn chắc chắn rằng cậu vẫn an toàn và hạnh phúc ở một nơi nào đó. Thế nhưng tại sao hiện tại, tôi lại thấy đau đớn, giống như vừa có ai đưa tay cào xé trái tim mình.
Bao nhiêu câu hỏi đột nhiên trở nên vô nghĩa, tôi cũng không rõ cuộc nói chuyện sau đó đã kết thúc như thế nào, không biết mình đã đứng dậy và ra về từ lúc nào. Chỉ khi đứng trước ngôi nhà tranh của Hoàn, tôi mới chợt tỉnh, cả người đổ xuống nền đất
– Cô ổn chứ? – Hoàn vội vã nâng tôi dậy, tôi xua tay, gắng làm cho anh yên tâm nhưng không tài nào nở nụ cười.
– Anh có thể để em một mình không? – Tôi nói nhỏ. Hoàn đành đưa tôi và trong nhà rồi lẳng lặng ra ngoài. Tôi ngồi bó gối, trong bóng đêm tĩnh mịch đến kì lạ, chẳng hề nghe thấy bất kì âm thanh nào.
Câu nói ấy lởn vởn trong đầu tôi như một bóng ma không chịu tan. Chỉ cần tôi nhắm mắt lại, thì hình ảnh Vĩ nắm chặt tay cậu lại hiện ra trước mắt. Tôi dường như đã quên mất một điều, Vĩ chính là Hoàng Thiên Tuyết, là người đã yêu Vũ suốt mười năm, và bây giờ, cô ấy đã nhớ lại.
Cô ấy đã nhớ lại tất cả!
Từ trước đến giờ, Vũ bên cạnh tôi vì tôi giống Thiên Thiên, vì muốn bù đắp cho cô ấy, nhưng hiện tại Thiên Thiên đã trở lại, vậy thì kẻ thay thế như tôi đâu còn cần thiết nữa. Đây là kết quả mà tôi luôn tìm kiếm, là kết quả mà tôi có thể đoán trước. Tôi muốn cậu hạnh phúc, nhưng lại không thể đối diện. Lại thấy đau đớn là sao?
Một bàn tay chợt đặt lên vai, tôi giật mình. Là Hoàn. Anh ngồi xuống bên cạnh, không gian yên lặng rất lâu, anh không hỏi. Tôi chợt cười
– Thực ra em làm phóng viên ảnh, không hẳn vì muốn chụp ảnh, em chỉ đang tìm kiếm một người thôi.
– Cô đã tìm thấy rồi phải không? – Hoàn chợt nhìn tôi, tôi gật đầu
– Vâng! Tìm thấy rồi.
Tôi ngước lên nhìn trời rồi lại tiếp tục cười, không nghe ra giọng nói của chính mình
– Lúc đầu em đã tự nói với bản thân, chỉ cần người ấy sống thật tốt, thật hạnh phúc là đủ rồi. Em sẽ không đòi hỏi gì cả. Em chỉ muốn chắc chắn rằng người ấy vẫn yên ổn. Thế nhưng, không hiểu sao bây giờ em lại thấy khó chịu. Anh nói xem, có phải em quá tham lam không?
Hoàn im lặng không trả lời, chỉ có giọng tôi vẫn vang lên
– Em tệ thật anh nhỉ. Em muốn người ấy hạnh phúc nhưng thấy cậu ấy hạnh phúc lại không vui. Có phải em ích kỉ lắm không?
Hoàn đưa tay lau một vệt nước trên khóe mắt tôi, giờ tôi mới chợt nhận ra mắt mình đang ướt lạnh. Anh nhìn tôi như thể nói: Cứ khóc đi! Tôi lắc đầu, miệng vẫn cười
– Không! Em đang vui mà! Đáng ra em phải vui mà. Không..không phải như thế này! Là em đang vui!
Từng giọt nước mắt rơi xuống khiến tôi uất nghẹn, không ngăn được khuôn mặt nhạt nhòa trong chất lỏng lành lạnh.
– Em…em không biết nữa. Em không muốn khóc. Em thật là tệ! Em…em phải làm sao đây?
Giọt nước mắt chợt vỡ òa. Tôi đưa tay lên miệng ngăn tiếng nấc. Nhưng chỉ cảm thấy đau đớn nhiều hơn. Hai bàn tay bị tôi ghìm chặt đến đỏ lên. Tiếng nói đứt quãng
– Em…em phải..làm sao..đây? Làm..sao..đây?

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 70

Truyện được đăng tại đây