Học viện thiên tài » Trang 61

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Một cơn gió vô tình thổi qua làm chiếc lá trên cành khẽ lay động rồi lìa cành. Rất nhẹ nhàng, gió đưa lá trở về với đất. Cuộc đời con người, tranh đấu rất nhiều, giành giật rất nhiều, hận thù rất nhiều, cuối cùng vẫn sẽ tan vào hư vô.
Giống như gió! Giống…như lá!
…………….
Tôi bần thần từ bệnh viện trở về. Từng bước vô định bước trên đường. Lần này thì anh đã thật sự ra đi! Thật sự bỏ tôi mà đi. Tôi giống như một cơn gió vô hình. Mất hết tất cả. Mất hết kí ức. Vô định và trống trải!
Đúng lúc này thì một chiếc xe chạy đến gần chỗ tôi. Người vừa mở cửa xe gọi tôi bằng giọng lo lắng

Tuyết Mai!

Tôi nhìn thấy mẹ Thiên Vũ ngồi trong xe, ánh mắt đang trở nên hoảng loạn, nói

Thiên Vũ…..Thiên Vũ…..

……………..
Tôi và mẹ cậu vừa trở về nhà, đã thấy có rất nhiều cảnh sát ở bên ngoài. Vừa bước xuống xe đã lập tức bị đám phóng viên vây kín. Ánh đèn chớp nháy không ngừng.

Bà Hoàng! Bà nói sao về việc này?
Cậu Thiên Vũ đã bỏ trốn sau khi gây án!
Bà nói gì đi chứ?
Bà hoàng!

Rất nhiều mic được đưa đến chỗ tôi và mẹ Thiên Vũ. Những câu hỏi cứ bám lấy chúng tôi. Mãi đến khi quản gia của nhà cậu tới tách đám phóng viên ra, đưa chúng tôi vào trong nhà. Dù vậy, đám người bên ngoài cũng không hề có ý định giải tán. Không khí trong nhà im lặng đến u ám. Không ai nói một lời. Rất lâu sau mẹ Thiên Vũ mới gần như bật khóc lên tiếng

Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ?

Vừa nói bà vừa ôm đầu. Tôi phải đến vỗ vai bà

Bác đừng quá lo lắng! Thiên Vũ nhất định không sao!

Tôi nói nhưng cũng là tự an ủi bản thân. Tự cho mình một niềm tin để dựa vào. Bởi vì tôi cũng đang hoang mang không kém. Trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất. Thiên Vũ! Cậu đang ở đâu? Cậu có an toàn không?
………….

Mẹ ơi! Hu Hu! Mẹ ơi!
Cô chủ! Cô ở đâu? Cô chủ!
Hu hu! Anh ơi! Mẹ ơi! Cứu con với!

Đọc FULL truyện tại đây

Đám lửa càng lúc càng bùng lên dữ dội, nuốt trọn lấy căn phòng cùng thân hình nhỏ bé. Tiếng kêu khóc và tiếng gọi không ngừng vang lên. Bỗng từ trên cao, một cây cột bị cháy rơi xuống, đúng chỗ cô bé đang đứng. Chỉ có tiếng hét thất thanh vang lên

Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!

…….
Tôi giật mình choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Mồ hôi đầm đia, tim đập liên hồi. Cảm giác hoảng sợ vẫn còn đâu đây. Lại là giấc mơ đó. Kể từ khi phát hiện ra sự thật, đêm nào tôi cũng mơ thấy đám cháy đó. Thấy tôi – 7 tuổi đang vùng vẫy trong bức tường lửa đáng sợ. Bất giác tôi lại sờ lên sợi dây trên cổ mình. Thân thế của tôi? Thân thế của tôi thật sự liên quan tới sợi dây này sao?
Tôi là ai? Rốt cuộc thì tôi là ai?

Sáng
Sau một đêm không ngủ được, tôi thức dậy từ sớm. Không khí trong nhà từ hôm xảy ra chuyện, lúc nào cũng ảm đạm, khiến cho ngôi nhà rộng rãi càng thêm phần lạnh lẽo. Mẹ Thiên Vũ vì quá lo lắng, cuối cùng đã ốm nằm trong phòng. Bên ngoài, đám phóng viên vẫn cố bám trụ, không chịu rời đi. Chỉ chờ có người ra khỏi nhà sẽ lập tức moi ra lấy thông tin. Căn nhà cũng được một đội cảnh sát canh giữ nghiêm ngặt. Mọi hành vi đều bị kiểm soát. Có lẽ họ sợ Vũ sẽ liên lạc với gia đình.
Trong lòng tôi càng trở nên hoang mang. Tin tức về cậu kể từ hôm ấy cũng không ai biết nữa. Đúng lúc đó thì có bưu phẩm gửi đến nhà Thiên Vũ. Không hiểu sao tôi có cảm giác, những thứ này chính là Vũ gửi đến. Bởi vì tất cả các phương tiện khác đều đã bị chặn, mà cậu ấy lại không thể trở về nhà. Tôi vừa bất an, vừa lo lắng kí nhận bưu phẩm. Những người cảnh sát theo thủ tục phải kiểm tất cả đồ được bên ngoài gửi đến. Tôi hơi e dè đưa cho bọn họ, nhưng khi mở ra, chỉ thấy một cuộn băng ghi âm. Trong cuộn băng ấy là một bài hát chúc mừng sinh nhật được thu sẵn cùng với một ít mọt gỗ và cặp ghim. Ngoài ra không còn gì khác nữa.
Họ kiểm tra không thấy gì mới trả đồ lại cho tôi. Trong lòng tôi nổi lên một nỗi nghi hoặc. Không hiểu những thứ này rốt cuộc mang ý nghĩa gì. Chỉ chắc chắn một điều rằng, nó là của Thiên Vũ.
Tôi tần ngần nhìn cuộn băng, nghe đi nghe lại đến mấy lần nhưng cũng không nhận ra có gì khác lạ. Nó chỉ là một bài hát chúc mừng bình thường được thu lại mà thôi. Tôi lại nhìn chiếc cặp và một ít vụn gỗ kia. Rốt cuộc thì cậu ấy muốn nói gì với tôi?
Không được! Nhất định là cậu ấy cần tôi giúp đỡ! Tôi nhất định phải tìm ra cậu ấy muốn nói gì với tôi. Tôi vò vò đầu, lại bật lại đoạn băng thêm một lần nữa. Bài hát có giọng trẻ con rất vui tai. Nó cứ tua đi tua lại nhiều lần. Vừa tròn 12 phút 6 giây!
12 phút 6 giây! Tôi chợt cảm thấy hiểu ra chút ít. Hôm nay là ngày 11 tháng 6. Có phải….có phải cậu ấy muốn nói tôi ngày mai đi tìm cậu ấy không? Thế nhưng…tôi phải tìm cậu ấy ở đâu? Tôi vò đầu bứt tai một hồi nhưng cũng không hiểu. Băng ghi âm, cặp ghim, vụn gỗ. Cậu ấy muốn nói gì đây? Sao cứ chơi trò thách đố tôi vậy. Tôi vốn không giỏi trò này mà!
Tôi bất chợt nhìn cuộn băng rồi chợt nhớ tới Vũ. Thách đố! Đúng rồi! Tôi và Vũ trước kia cùng thi giải câu đố. Cặp ghim, vụn gỗ, băng ghi âm. Là…là nhà kho phía sau trường lúc tôi và Vũ thi đấu lần hai. Lần đó là tôi dùng cặp ghim ra ngoài trước, nhưng Vũ lại dùng băng ghi âm lừa tôi để dành chiến thắng. Có phải cậu ấy muốn nói tôi ngày mai tới nhà kho sau trường tìm cậu ấy? Cậu ấy….đang ở đó!
Tôi nhìn cuốn băng rồi thầm cầu nguyện. Hy vọng lần này, tôi thật sự giải đúng!
…………..
6.00
Tôi xách một chiếc túi nhỏ, nhờ chị giúp việc chăm sóc mẹ Vũ cẩn thận rồi ra ngoài. Có hai người cảnh sát đi theo tôi. Tuy rằng họ không trực tiếp kiểm soát mọi hành động, nhưng chỉ cần tôi ra khỏi nhà là sẽ có người đi theo. Tôi cố gắng giữ vẻ tự nhiên, bắt một chiếc xe rồi đi thẳng tới siêu thị gần đó.
Tôi giả vờ đi một vòng mua đồ, vừa đi vừa nghĩ cách cắt đuôi bọn họ. Họ tuy không đi bên cạnh, chỉ giữ một khoảnh cách nhất định nhưng mọi hành động của tôi đều bị chú ý. Tôi liền rẽ qua khu quần áo. Lợi dụng đám đông để chạy về hướng khác. Khu mua sắm đông đúc may mắn giúp tôi núp được. Tôi vội chạy tới chỗ một người phụ nữ gần đó, hấp tấp nói

Chị gì đó, chị…..chị có thể giúp tôi một chút được không?

Chị ta hơi ngơ ngác, không hiểu nhìn tôi. Tôi năn nỉ nói

Truyện được đăng tại đây

Chuyện này thật sự rất quan trọng! Người thân của tôi đang gặp nguy hiểm, nhưng tôi lại không thể tới được! Xin hãy giúp tôi!

Ngườ phụ nữ vẻ không tin tưởng nhìn tôi, tôi tiếp tục nói

Xin hãy giúp tôi!

Đúng lúc này thì một bóng người xuất hiện trước mắt tôi, giọng nói kinh ngạc

Tuyết Mai!

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 62