Học viện thiên tài » Trang 57

Chap 57: Gặp lại

Cuộc sống của tôi trôi qua thật chậm chạp. Mỗi ngày tôi đều ngồi trong phòng học bài. Thỉnh thoảng Vũ cũng tới phá tôi và lần nào tôi cũng là người bị lép vế. Đã thế, mẹ cậu cũng không thèm bênh vực tôi như hồi trước nữa. Thế nhưng, lại có một niềm vui nho nhỏ khẽ len lỏi. Dường như, đó là cảm giác hạnh phúc.
Nếu như Thiên Vũ trước kia chẳng bao giờ chịu nói quá mười câu thì hiện tại lại suốt ngày lôi tôi ra chọc ngoáy. Mà khả năng đấu khẩu của tôi thì càng ngày càng lụi bại dần. Chỉ cần nhìn thấy cậu ta nghiêng đầu, sẽ lập tức đỏ mặt mà im lặng quay đi. Đôi khi cảm thấy hận bản thân mình tại sao lại quá dễ bị “thuần hóa” như vậy!
Cuối tháng 5. Kì thi tốt nghiệp cuối cùng cũng đến. Sau một tháng trời vất vả ôn luyện, cuối cùng tôi cũng đạt được thành tích không tệ. Thiên Vũ thì càng không phải nói. Nhất định là bằng loại ưu. Hơn nữa, còn là loại ưu siêu cấp. Chúng tôi chỉ còn phải chờ kết quả, rồi nhận lấy bằng là có thể ra trường.
Thời gian rảnh rỗi của tôi càng nhiều, Vũ cũng có vẻ nhàn hạ, không đến công ty mà ở nhà nhiều hơn. Tôi thích ngồi trên phòng mình nhìn ra sau vườn, bí mật nhìn Vũ tưới cây. Chỉ có điều, lần nào tôi cũng bị phát hiện. Đôi khi rảnh rỗi, mẹ cậu cũng bỏ ảnh Vũ ra cho tôi xem. Dường như mỗi lần nói về cậu, bác ấy đều có thể nói hết ngày mà không cảm thấy chán. Duy chỉ có một điều tôi cảm thấy lạ, là không hề có một bức ảnh nào về em gái Thiên Vũ. Cô bé có cái tên Thiên Tuyết ấy. Tất nhiên tôi chỉ dám thắc mắc mà không dám nói ra. Mẹ cậu lấy một bức ảnh năm Vũ 3 tuổi cho tôi xem. Trong ảnh là một cậu bé rất dễ thương, khuôn mặt phúng phính mỉm cười.

Còn đây là lúc nó tốt nghiệp cấp 1! Cấp 2! – từng bức ảnh đều được giải thích rõ ràng. Mỗi cái lại gắn với một thành tích của Vũ. Tôi đưa tay lật từng bức ảnh, trong đó có một bức bị rách. Bên dưới có một dòng chữ nhỏ nhưng không thể nhìn rõ
Sao tấm ảnh này lại bị rách ạ? – Tôi tò mò nhìn Vũ trong ảnh, dường như những bức ảnh trước đó cậu đều luôn mỉm cười. Chỉ duy từ tấm này trở đi là không còn cười như vậy nữa. Tôi lật nhìn ngày tháng phía sau bức ảnh: 20/3/2010. Phải rồi! Lúc chúng tôi cùng tham gia đại hội thể thao ở trường Thiên Đức, tôi cũng từng nhìn thấy một bức ảnh của Vũ. Lúc ấy cậu cũng mỉm cười rất rạng rỡ. Tôi còn thấy ngạc nhiên vì không tin kẻ như cậu cũng có thể cười như vậy. Sau đó lúc Vũ chiến thắng, tôi lại nhìn thấy nụ cười ấy. Tôi lật qua một hồi, tất cả những tấm ảnh sau ngày này đều như vậy. Không có một bức ảnh nào tươi cười cả. Tôi ngạc nhiên nhìn mẹ Vũ. Bác ấy chỉ quay đi, một lúc mới nói
Chắc là lúc xem ảnh không để ý làm rách thôi!

Không khí chợt im lặng, mẹ cậu gấp cuốn album nhỏ lại. Tươi cười

Chúng ta đi ăn tối thôi!
Dạ! – Tôi miết tay vào tấm ảnh rồi bỏ lại chỗ cũ.

Cơm tối được dọn ra, mẹ Vũ vừa hỏi

Bao giờ thì các con lấy được bằng?
Chắc khoảng tuần sau! – Vũ trả lời

Bác ấy hơi tính toán điều gì đó, rất lâu sau mới đột ngột đề nghị

Vậy chờ khi lấy được bằng cưới hay là trước đó?

Tôi suýt nữa thì phun nguyên ngụm canh vừa uống ra khỏi miệng. Lập tức thu người lại mà ho sặc sụa. Cái gì chứ? Cưới? Mà…ai cưới ai? Vũ cũng ngạc nhiên không kém. Sợ mình nghe nhầm, hỏi lại

Cưới?
Phải! – Mẹ thiên Vũ thản nhiên gật đầu – Các con đều đã đủ tuổi, sao lại không thể bàn tới vấn đề này?

Tôi suýt sặc tập 2. Tôi mới 18 tuổi, Thiên Vũ cũng vậy, sao có thể tính là đủ tuổi chứ? Mà cho dù là thế, tôi cũng chưa từng nghĩ tới chuyện này. Thực sự thì…..không thể nào!

Mẹ! Chúng con vẫn chưa nghĩ tới chuyện này! – Vũ nói rồi lại bình thản ăn. Xem ra về góc độ này thì hai chúng tôi có suy nghĩ giống nhau. Tôi ra sức gật đầu. Mẹ Vũ thấy vậy thì thất vọng ra mặt
Được rồi! Việc này chiều theo ý các con! Nhưng các con đã tính những chuyện tiếp theo chưa?

Câu này rõ ràng là có ý hỏi tôi. Vì Vũ khi ra trường sẽ có ngay công ti của mình. Nếu không cũng có thể tùy tiện chọn một công ti mình thích để vào. Không như tôi, không tiền, không tài, cũng không biết làm gì. Bây giờ mới phát hiện, nếu không phải mẹ Vũ đề cập, thì tôi cũng không để ý. Tôi ấp úng trả lời

Việc này…
Chúng con sẽ đi du học! – Vũ cắt ngang lời tôi.
Du học??? – Tôi ngẩn người, chớp mắt hỏi lại. Mẹ cậu cũng ngạc nhiên không kém. Vũ chỉ nói
Con và Tuyết Mai sẽ cùng đi du học 3 năm. Trong thời gian đó mẹ có thể quản lí công ti, chờ chúng con trở về.

Sau đó Vũ còn trình bày luôn cả kế hoạch hoc gì, ở đâu, đăng kí như thế nào. Tóm lại là từ A đến Z. Khiến tôi và mẹ cậu chỉ còn biết tròn mắt tiếp nhận. Cậu ta….cậu ta lên kế hoạch từ hồi nào vậy?

Việc này…. – Mẹ Vũ đắn đo nhìn hai chúng tôi. Suy nghĩ về phần thuyết trình rất thuyết phục của cậu. – Nhưng…
Đây là một cơ hội tốt để phát triển. – Vũ tiếp tục nói

Bác gái im lặng, sau đó quay sang nhìn tôi

Tuyết Mai! Ý kiến của cháu thế nào?

Tôi….tôi còn có ý kiến gì được nữa? Tôi ấp úng

Chuyện này….cháu cùng…
Cậu rất muốn học hội họa bên đó mà, không phải sao? – Vũ quay sang nhìn tôi

Kể ra thì…cũng đúng. Tôi luôn mong có thể đi du học. Chỉ là….có rất nhiều vấn đề khác cần nghĩ đến. Không gian trong chốc lát trở lên im lặng. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ, cho đến khi mẹ Vũ lên tiếng

Thôi được rồi! Mẹ đồng ý!

Vũ không có vẻ bất ngờ nhiều lắm. Chỉ nói gọn

Đọc FULL truyện tại đây

Vậy tuần sau bọn con sẽ khởi hành!

Tôi và mẹ Vũ: “….”
Rốt cuộc thì cậu đã tính toán từ lúc nào vậy?

Sau tối đó, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị kế hoạch cho chuyến du học. Nói về việc này, tôi có chút phấn khích, nhưng cũng có chút buồn. Tự dưng đến một môi trường xa lạ, dù ở đây tôi không có quá nhiều người quen, thì vẫn cảm thấy có chút không thích. Hơn nữa tôi cũng có rất nhiều kỉ niệm ở đây, thật sự là không nỡ. Nhưng rồi cũng không tiếc được lâu. Cũng chỉ là 3 năm, không phải đi vĩnh viễn. Tôi lại tiếp tục chuẩn bị.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Tôi đã gần như làm xong mọi thứ. Thực tình thì làm xong mọi thứ ở đây là gấp xong quần áo cùng nhiều đồ lặt vặt, còn những thủ tục khác như làm hộ chiếu, xin visa hay đăng kí vào trường đều là do Thiên Vũ thu xếp cả. Tôi chỉ việc gấp đồ mà mang đi. Ấy vậy thôi mà cũng mất đến nửa ngày. Lấy món này lại không nỡ bỏ món kia. Lại không thể mang tất cả đi. Tôi cứ đặt lên đặt xuống một hồi, thật là khó nghĩ.
Đến lúc lấy chiếc hộp chưá đom đóm, tôi mới biết nó đã chết rồi, không còn tỏa sáng nữa. Biết trước là như vậy nhưng vẫn cảm thấy không vui. Tôi đem chôn con đom đóm vào một gốc cây sau nhà. “An táng” rất trang trọng.
Buổi chiều cuối cùng trước khi đi, tôi quyết định đi dạo một lát, dự định sẽ về thăm lại nhà của mình ngày trước. Coi như từ biệt anh trai trước khi đi. Đường phố về chiều hơi vắng vẻ. Có phần uể oải và chậm chạp. Tôi thong thả dong bộ trên các góc phố. Nhìn ngắm thủ đô thật kĩ. Mãi một hồi tôi mới nhận ra có người đang tiến lại phía mình. Vừa nhìn thấy tôi liền rất ngạc nhiên. Bởi đó là… Văn Nhân
Anh rủ tôi cùng đi uống cafe. Tôi đồng ý. Dù sao cũng đã qua, không nên tính toán nữa. Hơn nữa tôi sắp đi du học, sau này không còn cơ hội gặp mặt. Nhân không hề động đến gói đường gần đó, bỏ rất nhiều cafe. Có lẽ là rất đắng. Nhưng trùng hợp, tôi cũng thích uống như vậy. Trong cái đắng mới cảm nhận được vị ngọt rất quý giá. Nhân điềm đạm hỏi

Em vẫn ổn chứ?

Tôi gật đầu

Vậy thì tốt rồi! – Anh hơi cười, ngả hẳn ra phía sau – Em không có gì muốn nói với anh sao?

Tôi im lặng, khuấy khuấy chiếc chén tạo ra những tiếng leng keng

Ừm…ừ…
Khi nào thì em đi? – Câu hỏi của Nhân làm tôi hơi sửng sốt, hỏi lại
Sao anh biết?

Anh mỉm cười

Không có gì. Anh tự biết thôi! Em đi không lâu chứ?
Ưm…3 năm! – Tôi trả lời
Rất lâu!
Phải!

Cả hai chúng tôi cùng im lặng. Không biết vì sao ở trước mặt con người này, nói những lời như vậy, tôi lại thấy hơi buồn. Cảm giác thật khó hiểu.

Anh có thể ôm em được không? – Nhân đột ngột đề nghị, ánh mắt hy vọng nhìn tôi.

Truyện được đăng tại đây

Dù sao, cũng là lần cuối rồi. Tôi nhẹ gật đầu. Nhân quàng tay ra, rất dịu dàng mà ôm lấy tôi. Cảm giác vừa gần gũi, vừa ấm áp. Cái ôm tựa hồ như không muốn buông ra. Rất lâu sau, Nhân mới nới lỏng tay, trước khi đi còn hôn lên trán tôi, nói

Tạm biệt!

Tôi vẫy tay lại với anh, sau đó cũng mỉm cười

Tạm biệt!

…………………………
Rời khỏi quán, tôi lại tiếp tục lang thang trên đường. Dãy phố bên này có vẻ đông đúc và ồn ào hơn, khiến cho cảm giác ảm đạm không còn nữa. Tuy nhiên gần tối, nên có vẻ hơi lạnh. Tôi thu mình vào trong chiếc áo, khẽ rụt cổ cho ấm, nhanh chân bước về phía nhà mình. Thực ra nó vốn là cô nhi viện, đã rất lâu rồi tôi không trở về, kể từ sau khi anh đi. Mải suy nghĩ, tôi không cẩn thận va vào một người đi ngược đường. Tôi chệnh choạng ngã xuống đất, người kia không nói gì, mau chóng lướt qua tôi. Lúc ngẩng lên nhìn, tôi gần như chết đứng tại chỗ. Bởi vì con người ấy. Hắn ta…chính là mũ lưỡi trai.
Nhất định không thể nhầm. Hắn chính là mũ lưỡi trai. Là người đã bắt tôi thách đấu với Vũ, rồi có thể chính là người đã khiến chúng tôi bị bắt. Nhưng quan trọng hơn, mũ lưỡi trai là người duy nhất biết được tung tích anh trai tôi. Hắn năm lần bẩy lượt xuất hiện trước mặt tôi rồi lại mất dạng. Nhưng tại sao lại là bây giờ? Và tại sao hắn không đến tìm Thiên Vũ? Những câu hỏi xoay vòng trong đầu. Nhớ lại lần tôi và Vũ bị bắt, cũng chính vì đuổi theo mũ lưỡi trai. Không lẽ lần này cũng là một cái bẫy? Tôi có nên đuổi theo không?
Tôi nắm chặt tay, cảm giác sợ hãi hơi trào lên, nhưng vẫn quyết định bám theo. Lần này, tôi nhất định phải tìm ra câu trả lời. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi có thể sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Tôi cố gắng duy trì một khoảng cách an toàn nhất định, không để hắn phát hiện ra mình.
Hai chúng tôi ngoành vào một khu phố khác, đường càng lúc càng đông khiến cho việc theo dõi cũng trở nên khó khăn. Tôi vừa lo bị phát hiện, vừa phải theo sát trong hàng người chật ních. Chúng tôi loành ngoành qua rất nhiều nơi, rốt cuộc vẫn không biết là hắn muốn đi đâu. Hai chân tôi bất đầu nhức mỏi, nhưng vẫn cố gắng theo kịp. Có cảm giác như hắn càng bước càng nhanh. Mấy lần suýt thì cắt đuôi được tôi. Rồi đột ngột mũ lưỡi trai quẹo vào một ngõ nhỏ. Khi tôi chạy đến thì không còn thấy ai nữa. Tôi đứng lại thở dốc, cũng lúc này, tôi mới nhận ra con đường này có chút quen thuộc. Nếu không nói….nó chính là đường về cô nhi viện – nhà tôi.
Tôi vội vàng chạy lên trước, rồi bước vào trong. Vừa mới tới cửa cô nhi viện, tôi đã thấy một gương mặt vô cùng quen thuộc. Khuôn mặt mà, tôi vẫn mong nhìn thấy trong mơ.
Tôi gần như chết lặng, không dám tin vào hình ảnh trước mắt mình. Có phải tôi đã nhớ đến mức hoang tưởng rồi không? Khuôn mặt đó đang cười, nụ cười thân thuộc mà ấm áp. Tôi tiến lại một cách vô thức, rất lâu mới bật ra được một tiếng

Anh!

Người ấy mỉm cười, đưa hai tay giơ về phía tôi. Bàn tay ấm áp chạm vào má tôi, tóc tôi. Tôi cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ đôi tay ấy. Thật sự rất dịu dàng. Nước mắt tôi tự nhiên chảy dài. Cuối cùng, tôi kêu lên, bổ nhào về phía anh.

Ngoan nào! Ngoan nào! – Giọng nói ấm áp vang lên bên tai tôi. Đây rõ ràng là sự thật. Anh tôi dốt cuộc đã trở về. Anh đã trở về với tôi. Tôi càng ôm chặt anh hơn, nức nở.

Nhưng đúng lúc ấy. Một cú đánh phía sau giáng vào người tôi. Cảm giác tê buốt chạy dọc, sau đó tôi thấy mình trở nên mềm nhũn, mọi thứ tối sầm lại.
Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy: Anh đang mỉm cười!

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 58