Học viện thiên tài » Trang 54

Chap 54: Hẹn hò

Hôm nay quả là ngày hạnh phúc với tôi. Này nhé! Hôm nay là thứ 7, tức là không phải đi học, không phải dậy sớm. Mẹ Thiên Vũ cũng đi công tác vài ngày, tôi càng không phải thể hiện sự đảm đang của mình. Thế là tôi quyết định tự thưởng cho mình thêm vài tiếng ngủ nướng. Tuy nhiên, vẫn có kẻ to gan dám phá vỡ giấc ngủ vàng ngọc của tôi. Và kẻ đó, không ai khác, chính là Hoàng Thiên Vũ.
Cậu ta đứng bên ngoài, vừa gõ cửa vừa gọi
– Tuyết Mai! Mau dậy đi! Tuyết Mai!
Grrr. Tức chết mất thôi! Đồ không có nhân tính Hoàng Thiên Vũ. Tôi lấy chăn bịp chặt hai tai, nhất quyết không mở cửa. Cậu ta vẫn không chịu buông tha
– Tuyết Mai! Tôi đếm đến 3 mà cậu không mở cửa thì tôi sẽ xông vào! 1…
Tiếng đếm dõng dạc của Vũ làm đống chăn gối trên đầu tôi cũng phải tự động mà dời đi. Ai bảo tôi ăn nhờ ở đậu nhà người ta chứ. Có muốn ý kiến cũng không được!
2…
Thật không chịu nổi mà! Tôi vội vã lật tung đống chăn vùng dậy, ngái ngủ lao đến cánh cửa
3.
– Cái gì chứ hả? – Tôi vừa bực tức vừa ngáp hỏi Thiên Vũ. Không hề để tâm đến bộ dạng thảm họa của mình. Tóc tai rối xù, miệng thì há to hết mức. Vũ hơi sững lại nhìn tôi. Cũng may là chưa bị tôi dọa sợ chạy mất. Tôi đưa tay vuốt vuốt lại tóc. Bất thần, Vũ vứt vào người tôi một đống đồ. Tôi tròn mắt, tỉnh cả ngủ.
– Cái gì thế này?
– Mau thay đồ đi! – Vũ điềm đạm ra lệnh
– Hả?
Tôi ngơ ngác nhìn cậu rồi lại nhìn đống đồ trên tay mình, khiến Vũ hết kiên nhẫn mà gắt lên
– Mau đi thay đồ đi chứ!
Âm lượng không nhỏ của câu làm tôi choáng hẳn, cộng với việc đang ngái ngủ, tôi hơi giật mình, vội đóng sập cửa lại. Sau đó, giống như một con robot lập trình chạy vào phòng thay đồ. Lúc này tôi mới nhận ra, cái thứ Vũ vừa đưa, là một bộ váy trắng. Một màu trắng tinh khiết từ đầu đến chân. Điểm xuyết ngang eo là thắt lưng to bản màu đen, đính thêm một chiếc nơ rất điệu. Kiểu váy công chúa đây mà! Sao Vũ tự nhiên bắt tôi quàng cái thứ này vào người chứ? Điên thật!
Tôi xoay qua xoay lại chiếc váy, nhưng mà nhìn kĩ lại…nó cũng…dễ thương đấy chứ! Tôi không mấy khi mặc váy, chỉ mặc đồng phục và bộ váy hôm đi sinh nhật Vũ. Hay là…thử một chút xem sao? Không suy nghĩ nhiều, tôi mau chóng đánh răng rửa mặt rồi thay bộ váy trắng công chúa kia. Chiếc váy vừa khít người, lại được dịp tôn lên đôi chân thon dài. Cổ ngữ nói không sai. Người đẹp vì lụa. Đổi lông thì vịt cũng biến thành thiên nga. Đang lúc vui sướng, tôi đi ra khỏi phòng thay đò, không ngờ trước mặt lúc này lại là 5 người lạ mặt. Tất cả đều nhìn tôi rồi đồng loạt cúi chào.
Tôi ngây người nhìn họ, theo phản xạ lùi lại một bước. Cái…cái gì thế này? Ai nấy cũng mang theo một hộp đồ nghề thật lớn, không khỏi khiến tôi liên tưởng tới mấy người đi đòi tiền trong phim Việt Nam. Mà…tôi thì đâu có nợ tiền họ.
Trong lúc tôi còn bận thắc mắc, thì một người đã tiến tới, kéo tôi ngồi xuống chiếc ghế gần đó. Bốn người còn lại cũng tiến đến. Lúc này tôi mới biết, họ là thợ trang điểm mà Vũ thuê về. Một người làm tóc, một người trang điểm. Mấy người còn lại lo sửa sang trang phục và chân tay tôi. Kiểu như đang…trùng tu di tích vậy. Tôi bị choáng bởi mùi thuốc nhuộm. Cả người hết bị kéo qua bên này lại bị kéo qua bên kia. Không cách gì kháng cự. Cứ ngồi im cho họ mặc sức làm gì thì làm. Bụng tôi réo ầm lên vì đói. Phải rồi! Tôi vừa mới ngủ dậy, đã được cái gì vào bụng đâu. Nhăn nhó một hồi, cả năm người cùng đứng sang một bên, tôi được đưa đến gần tấm gương cỡ bự. Lúc này, cơn đói tự nhiên chạy biến.
Người trong gương đó….là tôi sao? Không! Không phải mà! Cô ta đang mặc một chiếc váy trắng, tóc xoăn nhẹ buộc gọn qua một bên vai. Hai mắt ngơ ngác nhìn tôi. Giờ thì tôi đã biết, công nghệ làm đẹp của Việt Nam phát triển tới cỡ nào. Quả nhiên, có tiền thành tiên chẳng khó. Tôi cứ xoay qua xoay lại trước tấm gương. Ngạc nhiên nhìn hình ảnh mới của mình. Trong lòng không phải không có chút sung sướng. Không ngờ cũng có ngày, vẻ đẹp tiềm ẩn của Phương Tuyết Mai được khai quật. Nếu không phải bị cô giúp việc nhắc nhở, tôi đã ngồi cười đến sái quai hàm.
Vũ đang ngồi trong xe đợi tôi, thấy tôi bước vào, khuôn mặt cậu hơi sững lại. Quên cả nhắc lái xe khởi hành. Hai chúng tôi ngồi yên, không nói gì cả. Lúc nhìn ra tôi mới thấy, hôm nay Vũ ăn mặc rất lịch sự. Mà không, lúc nào cậu ta không ăn mặc lịch sự chứ. Chỉ có điều nhìn cậu ấy không được tự nhiên lắm, mặc dù trên mặt vẫn giữ nét bình thản. Tôi quyết định phá tan sự yên lặng, thật thà hỏi
– Chúng ta đi đâu vậy?
Vũ không nhìn tôi, ánh mắt hơi cười
– Hẹn – hò!
Tôi không khác gì bị cả tảng đá rớt xuống đầu. Shock nặng trước hai từ ngắn gọn vừa thoát ra khỏi miệng Vũ. Cái gì chứ? Hẹn – hò sao? Không lẽ là do buổi tối hôm đó tôi nói. Cho nên cậu ta mới….Tôi tròn mắt nhìn Vũ. Không ngờ cậu ta không những thính, mà còn nhớ rất dai. Tôi nói hôm thứ 3, vậy mà thứ 7 Vũ vẫn nhớ. Khuôn mặt tôi nhăn nhó đến tội nghiệp. Thầm nói: Thiên Vũ! Tôi chẳng qua…chỉ buột miệng thôi mà!

………………………
Suy cho cùng thì tôi không phải là thiên tài, nên không thể hiểu được suy nghĩ của những kẻ như Vũ. Vì thế mà khi hiểu được gọn ghẽ hai từ “hẹn hò” trong định nghĩa của thiên tài Hoàng Thiên Vũ, tôi không thể tránh khỏi thất vọng: Hai chúng tôi đi xem ảo thuật!
Thực ra trong suy nghĩ của tôi, hai người hẹn hò thường hay đi xem phim. Nhưng đó là người thường, Thiên Vũ là một kẻ…bất bình thường. Còn tôi, với thành tích vào được trường thì cũng xem như là bất bình thường một nửa. Vậy nên cuộc hẹn hò giữa những kẻ bất bình thường ắt sẽ phải khác người thường. Cụ thể là thế này đây:
– Chúng ta đi xem film chứ? – Tôi háo hức nhìn Thiên Vũ!
– Không!
– Hay là nghe nhạc! – Tôi hỏi lại với một chút hụt hẫng. Gì chứ tôi mà nghe nhạc thính phòng chỉ một chốc là ngủ. Buổi hẹn hò đầu tiên mà như vậy thì ê mặt lắm.
– Cũng không!
Tôi ngạc nhiên nhìn cậu, hẹn hò mà không nghe nhạc với xem phim thì còn làm gì nữa chứ? Chưa kịp thắc mắc thì tôi đã nhận được câu trả lời. Nhưng không phải từ Vũ mà là cái biển “xiếc thú” to đùng trên đầu báo cho tôt biết.
Nước mắt tôi chảy dòng dòng. Hoàng Thiên Vũ – Cậu đúng là tên không bình thường nhất trong tất cả những tên không bình thường. Có ai đời lại hẹn hò ở rạp xiếc cơ chứ? Thế mà lúc thay đồ, tôi còn tưởng mình sắp đi dự đám cưới. Thật chẳng ăn nhập chút nào!
Tôi cố kìm nén tiếng thở dài thất vọng, dẫu sao đây cũng là điều bất ngờ mà cậu dành cho tôi. Dù không được như ý thì cũng nên tỏ ra hào hứng một chút. Thế là tôi cố “nặn” ra một nụ cười tươi như hoa, hớn hở nói
– Chúng ta xem xiếc ư?
Vũ nhún vai
– Cũng gần như vậy!
Hai chúng tôi cùng bước vào trong, rạp lúc này đã gần kín chỗ. Phông hình được hạ bớt xuống. Đèn cũng được điều chỉnh dịu lại, chỉ chừa một khoảng sáng trên sân khấu. Vũ dẫn tôi vào chỗ ngồi của mình. Sau khi đã ổn định, tôi bắt đầu chăm chú nhìn lên sân khấu. Một anh chàng còn khá trẻ bước ra . Anh ta đội một chiếc mũ cao của các ảo thuật gia, nghiêng đầu chào khán giả một cách điệu nghệ.
Tiếng vỗ tay nổi lên, nhà ảo thuật rút chiếc đũa trong túi áo và bắt đầu biểu diễn. Từ trong chiếc mũ của anh ta, những chú thỏ trắng xinh xắn cứ lần lượt xuất hiện. Mỗi lần như vậy, khán giả lại vỗ tay nhiệt tình. Tôi cũng bị màn ảo thuật cuốn hút, cứ dán chặt mát vào những động tác của anh ta. Trong phút chốc, quên luôn cả sự hiện diện của Vũ bên cạnh.
Rất nhiều đồ vật khác từ từ được lấy ra khỏi mũ. Giống như một chiếc hộp không có đáy vậy. Nhà ảo thuật mỉm cười, cuối cùng rút ra một bông hồng đỏ thắm. Anh ta cầm lấy nó, khóe miệng mỉm cười rồi tung về phía hàng ghế khán giả.
Mọi người xung quanh cùng ồ lên thích thú. Không hiểu thế nào mà nó lại bay đến ngay chỗ tôi. Tôi vừa túm được bông hồng, thấy anh chàng đó đang nháy mắt, tay đưa lên làm động tác hôn gió. Tôi hớn hở quay sang khoe chiến lợi phẩm với Vũ
– Xem nè! Xem nè!
– Hừ! Có gì hay ho chứ! – Vũ khoanh hai tay trước ngực, điệu bộ kẻ cả mà giải thích. – Anh ta đã giấu sẵn bông hồng sau tấm khăn, rồi lợi dụng lúc chúng ta kiểm tra mũ đã đặt chiếc khăn cùng bông hồng vào. Con gái các cậu đúng là dễ bị lừa!
– Ai khiến cậu giải thích chứ! – Tôi ngúng nguẩy quay về chỗ cũ. Không thèm đếm xỉa tới Vũ. Ánh mắt lại hướng về phía sân khấu.
Anh chàng ảo thuật cất chiếc mũ đi, bắt đầu màn ảo thuật khác. Chiếc áo dài bên ngoài được cởi bỏ cho đỡ vướng. Trên sân khấu, một chiếc cột cao được dựng sẵn. Có thêm năm người khác hỗ trợ, giúp anh ta trèo lên cột rồi phủ vải đen lên người. Một đoạn dây thừng to bản được buộc quanh chiếc cột. Kéo sang hai bên cho hai người giữ chặt. Một cô gái khác cầm ngọn đuốc, nói vào mic
– Màn biểu diễn sau đây hết sức nguy hiểm, thậm chí đã có người chết. Vì vậy nếu mọi người không muốn chứng kiến tai nạn đáng tiếc nào xảy ra thì có thể ra về!
Cả rạp im phăng phắc, ngay cả một tiếng muỗi vo ve cũng không có. Khuôn mặt ai nấy chăm chú nhìn về phía sân khấu, chỉ mình Vũ vẫn giữ bộ mặt không mấy quan tâm.
– Màn biểu diễn chính thức bắt đầu!
Vừa dứt lời, cô gái cầm ngọn đuốc còn đang cháy rực châm vào cột gỗ kia. Cột gỗ bén lửa ngay lập tức, trong phút chốc đã cháy sáng rực. Tất cả mọi người đồng loạt nín thở, nhìn cây cột dần dần bị thiêu ruị, những sợi dây thừng rung lên, như thể ai đó đang vùng vẫy trong lửa bỏng.
Chiếc cột bị cháy đến tận ngọn, giống như ngọn đuốc sáng rực lửa. Hai sợi dây thừng bị đốt cháy đứt lìa, ngay cả mảnh vải đen cũng bị thiêu dữ dội. Mùi vải cháy mau chóng lan khắp rạp. Thế nhưng…anh chàng đó vẫn còn ở trên cột.
Tất cả mọi người hốt hoảng nhìn ngọn đuộc sáng rực trên sân khấu. Có tiếng hét từ trên đó vang lên
– Mau dập lửa! Mau dập lửa!
Đám người cùng làm màn biểu diễn lúc nãy từ lúc nào đã chạy vụt lên sân khấu, hối hả dùng nước hắt lên cây cột. Cây cột bị thiêu cháy dụi đổ xuống nhưng vẫn lửa vẫn không hề được dập tắt. Khó khăn lắm mới dập được lửa, mảnh vải đen lúc nãy trơ trụi còn sót lại vài mảnh dính trên cột, còn cây cột kia chẳng khác nào mẩu than cháy dở. Chỉ có anh chàng ảo thuật gia là không thấy đâu. Không lẽ…không lẽ anh ta đã bị thiêu trụi rồi? Kinh khủng quá! Tôi nhoài người ra khỏi ghế, mặt cắt không còn giọt máu. Mấy khán giả xung quanh cũng kinh hãi ôm lấy mặt.
Bỗng nhiên, đèn vụt sáng ở phía giữa căn phòng. Một bóng đen vẫy tay ngay lúc đèn chiếu xuống. Khuôn mặt nhà ảo thuật hơi lấm lem nhưng vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Mọi người kinh ngạc trong một giây, rồi đồng loạt vỗ tay. Tôi thì khỏi phải nói, bị dọa cho suýt ngất, lúc này đây cũng điên cuồng hưởng ứng. Anh chàng kia liền đưa tay, làm động tác hôn gió với tất cả khán giả, sau đó mở tay ra, và một chú chim bồ câu trắng muốt vỗ cánh bay lên không trung. Tiếng vỗ tay nổ ra tưởng như vỡ rạp.
– Tuyệt quá! Tuyệt quá!
tôi vừa vỗ vừa hét lên. Gần như có thể lao ra chỗ nhà ảo thuật đó. Không ngờ đúng lúc phấn khích nhất, thì lại bị Vũ dội nguyên một gáo nước lạnh vào mặt. Cậu hơi nhếch miệng, cười nhẹ một tiếng rồi dõng dạc giải thích
– Lúc đám người đó lên giúp anh ta thì anh ta đã lợi dụng để cải trang vào một trong số đó. Chờ khi vải được căng rồi cùng mọi người lui về phía khán đài rồi. Anh ta cố tình chờ khúc gỗ cháy hết để mọi người tưởng anh ta vẫn còn kẹt lại trong đó, sau đó mới bước ra từ hàng ghế khán giả, và xuất hiện như vừa thực hiện một màn dịch chuyển hoàn hảo. Đúng là chỉ có mấy người….
– Cậu có im đi không hả??? – Tôi không kìm chế được mà gào lên cắt ngang lời Vũ. Volume gần cực đại khiến cho mọi người trong rạp nhất loạt quay về phía chúng tôi.
Trong khi Vũ còn bị volume ngoại cỡ của tôi làm tê liệt nhất thời thì tôi đã đứng dậy, bực bội bỏ ra ngoài. Ai chẳng biết cậu là người giỏi nhất. Chỉ có tôi là ngốc. Đúng là kẻ đáng ghét, xấu xa. Biết vậy còn kéo tôi đi xem ảo thuật làm gì chứ???
Tôi bực mình, liên tục dùng chân đạp đạp vào đám cỏ bên đường. Thiên Vũ lúc này mới bước ra từ rạp, khuôn mặt không hiểu là biểu cảm gì, chỉ nhìn tôi. Tôi càng khó chịu, liền dùng hết sức đá một phát thật mạnh vào thứ dưới chân. Và…
Ẳng!
Âm thanh ngắn gọn nhưng đầy nguy hiểm vang lên. Sau đó là một tạp âm khác
Grrr! Gâu! Gâu! Gâu!
Cha má ơi! Hôm nay là ngày quái quỷ gì vậy???
Không thể ngờ rằng cú đá của tôi lại uy lực tới như vậy. Trúng ngay con becgie to đùng cách đó 15m. Đúng là uổng phí một tài năng bóng đá cho các CLB. Cú đá còn uy lực đến nỗi làm chủ con chó giật mình, buông thõng sợi dây xích ở cổ nó. Cả người tôi cứng như khúc gỗ, nhìn con chó lao về phía mình. Trong đầu chỉ hiện ra một từ duy nhất: Chạy!!!!!
Gâu! Gâu! Gâu! Gâu
– Á! Á á á á!!!!!
Cái quái quỷ gì thế này chứ???
Tôi cứ chạy vòng vòng trong khu vui chơi, con chó kia thì cật lực đuổi phía sau, nhất quyết không chịu buông tha. Trong lòng tôi oán hận không ngừng: Thiên Vũ! Tất cả là tại Hoàng Thiên Vũ!

Truyện được đăng tại đây

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 55