Học viện thiên tài » Trang 48

Chap 48: Tuyên chiến

– Như vậy là sao? Sao lại cùng ở vị trí số 1?
– Phải đó! Vậy là ai thắng?
Những lời bàn tán không ngừng trên con đường tôi đến lớp. Kết quả được dán ở bảng tin dường như không thỏa mãn được đám học viên nhiều chuyện, thậm chí còn phản tác dụng, làm sự việc ngày càng rắc rối.
Vẫn là người bình thản nhất, Vũ ngồi yên lặng ở vị trí của mình. Chăm chú đọc một cuốn sách ngoại văn mà tôi chẳng thể nào dịch được. Đôi khi sự bình thản quá đáng của cậu làm người ta phát bực. Tôi ngó nghiêng một hồi, vẫn chưa thấy nhân vật gây chú ý thứ hai xuất hiện. Có một chút cảm giác là lạ. Bình thường Nhân đi học rất sớm, khi tôi đến lớp là đã thấy khuôn mặt toe toét của anh ta rồi.
Tôi tự gõ vào đầu mình, nhiều chuyện làm gì chứ. Suy cho cùng, hai người họ có đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan đến tôi. Nghĩ vậy, tôi lại cúi xuống giải nốt mấy bài tập khô khan.
Chuông vào học reo lên, Nhân từ đâu bỗng lù lù xuất hiện. Nhưng hôm nay anh ta không đi một mình, mà còn kéo theo cả đống học viên rồng rắn đằng sau. Ngay khi tôi chưa kịp hiểu anh ta định làm gì thì Nhân đã tiến đến chỗ Vũ, trên khuôn mặt nở một nụ cười. Mà mỗi lần anh ta cười như thế, thường sẽ chẳng có chuyện gì hay ho.
Đúng như dự đoán, tôi và mọi người cùng ngỡ ngàng nhìn lá thư màu đỏ được anh rút ra, đặt lên bàn Vũ: Thư khiêu chiến!
Ánh mắt thách thức của anh chiếu vào Vũ. Giọng nói lại có chút bỡn cợt, như thể đang định mời cậu… đi ăn chè.
– Xưa nay một núi không thể có hai hổ, nếu cậu dám nhận lời khiêu chiến của tôi thì hãy bóc nó ra!
Cả căn phòng nín lặng. Vũ chậm chạp đưa ánh mắt từ cuốn sách dày cộp sang lá thư trên bàn, lại nhìn Nhân. Tât thảy mọi người trong phòng đều hồi hộp chờ kết quả. Tôi lại nghe rõ tiếng nói trong tim đang gào lên: Đừng bóc! Đừng bóc!
Nhân vẫn nhìn Vũ chờ đợi. Cánh tay cậu miết miết cuốn sách. Rồi bằng một động tác không thể nhanh hơn, Vũ giật lá thư khỏi bàn, kẹp nó vào chỗ đang đọc dở. Sau đó đóng sách lại. Căn phòng đang yên lặng bỗng vang lên tiếng cười của Nhân
– Tốt lắm! Tôi là người khiêu chiến, vì vậy sẽ ra đề, cậu không phản đối chứ?
– Không! – Vũ đáp không chút do dự
Nhân mỉm cười thích thú
– Được! vậy tôi sẽ nói luôn! Đề thi chính là “xà động”!
Không gian xung quanh lại một lần nữa chìm vào yên lặng. Hai chữ “xà động” dường như làm tất cả mọi người ngây ra. Riêng tôi vẫn ngơ ngác không hiểu. Ánh mắt Vũ chẳng hề dao động, vẫn bình thản nói một tiếng
– Được!
Nhân dường như tính toán trước được phản ứng của cậu, trên môi khẽ nở nụ cười
– Mỗi người có thể dẫn cùng một người khác tham gia? Cậu không phản đối chứ?
Vũ im lặng thay cho sự thừa nhận. Nhân lại quay sang tôi. Khiến cho ánh mắt mọi người trong chốc lát bỗng đổ dồn về phía tôi. Anh vẫn nói đều đều
– Người tôi chọn….là Tuyết Mai!
Cái…cái gì chứ? Tôi dùng cặp mắt không thể ngạc nhiên hơn để nhìn Nhân. Cái tên biến thái này. Sao lần nào cũng tự động lôi tôi vào cuộc vậy??? Còn không thèm hỏi xem tôi có đồng ý hay không. Tệ nhất là Thiên Vũ cũng chẳng tỏ ý phản đối
– Tôi không cần ai cả, một mình là đủ rồi!
– Được thôi! Nhưng nếu có thua cũng đừng trách chúng tôi ỷ đông hiếp yếu nhé! – Nhân quay sang nháy mắt nhìn tôi
– Cứ quyết định vậy đi!
Hai người đó mỗi người một cậu, tự thỏa thuận mà không thèm để ý tới nỗi bức xúc đang ngày một lớn dần của tôi. Rốt cuộc thì đây là cái xã hội gì vậy??? Sao chẳng ai buồn nghe ý kiến của tôi chứ? Ít nhất thì cũng phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không. Tôi ấm ức lên tiếng
– Này….tôi….
Thế nhưng chẳng đề tôi kịp nói, Vũ đã nhảy vào chặn họng
– Hình phạt thế nào?
Khóe môi Nhân hơi cong cong, vẽ nên một nụ cười. Hai bàn tay đan lại trịnh thượng.
– Nếu cậu thua, sẽ mất vị trí số một. Và….- ánh mắt Nhân hướng về phía tôi, khiến Vũ cùng nhìn theo, – …không được đến gần Tuyết – Mai – của – tôi!
Câu nói này còn khiến tôi shock hơn. Cái gì mà Tuyết Mai của tôi chứ? Tôi là của anh ta hồi nào chứ? Vũ cũng có vẻ khá ngạc nhiên trước yêu cầu kì cục của Nhân. Tôi có thể cảm nhận ánh mắt cậu khẽ lướt qua chỗ tôi. Thế nhưng cậu ấy chỉ nói
– Tôi đồng ý!
Lời nói của Vũ làm tôi chết sững. Đồng ý ư? Kể cả khi cậu ấy có thể không bao giờ gặp tôi nữa? Trong mắt cậu ta tôi không có chút xíu giá trị nào sao?
– Tốt lắm! Thời gian sẽ cho cậu tự chọn! – Nhân đưa tay gõ nhẹ vào mặt bàn. Chuẩn bị quay về chỗ
– Thứ 5!
– Cứ quyết định như vậy!
Nét mặt Nhân lộ rõ vẻ hứng thú. Khi ngồi xuống còn quay sang cười với tôi. Đám học sinh bu quanh cửa thấy đã kết thúc mới đành trở về lớp học.
……………

– Anh đang làm cái gì vậy chứ????? – Tôi hét lên với Nhân khi chuông tan học vừa reo. Anh nhăn mặt, dùng hai tay bịt chặt lỗ tai. Lại nhăn nhở nhìn tôi
– Đâu có gì! Khiêu chiến ở học viện có phải chuyện lạ đâu. Không phải em cũng từng khiêu chiến với cậu ta sao?
– Vấn đề không phải ở đó. Sao anh lại tự tiện quyết định tôi tham gia cùng anh? Hả??? – Tôi vẫn không ngừng màn gào thét của mình.
– Vậy em không muốn sao?
– Tất nhiên là….- Tôi đang gân cổ lên thì chợt khựng lại. hình như tôi cũng không biết là mình có muốn đi hay không. Tôi chỉ không muốn nhìn thấy trận quyết đấu này.
– Sao hả? – Nhân nghiêng người nhìn tôi
– Ít nhất thì anh cũng phải hỏi tôi có đồng ý hay không rồi hãy quyết định chứ? – Tôi bị kiểu nhìn của anh làm cho bối rối, đành gào lên để lấp liếm
Nhân giơ hai tay tỏ ý biết lỗi.
– Ok! Ok! Anh sẽ rút kinh nghiệm, từ nay việc gì cũng làm theo ý em. Được rồi chứ?
– Ai cần!
Tôi ngúng nguẩy bỏ về phòng. Ai mướn anh chiều theo ý tôi chứ. Mà anh ta thì có biết nghe lời ai bao giờ. Đóng cửa lại đánh “rầm” một cái. Tôi bực bội trèo lên giường. Vĩ đang ngồi nghe nhạc cũng bị tôi làm cho giật mình. Quay sang hỏi
– Là ai chọc giận cậu thế?
Tôi lắc lắc đầu. Thực tình tôi cũng không hiểu tại sao mình lại giận. Vì Nhân tự ý lôi tôi vào cuộc? Hay vì thái độ của Vũ khi Nhân ra điều kiện? Tôi càng nghĩ càng đau đầu. Càng nghĩ càng thấy bản thân mình đúng là kì cục. Thành ra giận luôn chính mình. Vĩ thấy tôi như vậy thì không hỏi nữa, hai mắt nhắm lại, người hơi đung đưa theo điệu nhạc. Tôi chợt nhớ ra còn một thắc mắc, quay ra kéo kéo áo cậu
– Gì thế? – Vĩ hỏi nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt. Tôi mím môi
– Xà động…là cái gì thế?
Vĩ lười biếng mở mắt. Cất cái tai nghe vào túi áo, quay ra nhìn tôi. Điệu bộ này làm tôi có chút chột dạ. Cậu lấy tay vẽ vẽ lên mặt bàn, giải thích
– Cậu là học viên mới nên không biết chỗ đó. Thực ra ở đằng sau trường có một đường hầm bí mật. Chỗ đó vỗn là mê cung được thiết kế từ rất lâu. Nghe nói ở chính giữa mê cun có cất giấu bí kíp cổ gì gì đó. Không biêt thực hư thế nào nhưng các học viên trước nay đều rất sợ chỗ đó, không ai dám lại gần.
Cậu ngừng một lát, lấy ra một miếng bánh, vừa cắn vừa nói tiếp
– Mê cung đó không có bản đồ, nghe mọi người đồn thổi thì bên trong toàn là rắn. Chính vì vậy mới gọi là xà động. Vào trong nếu không bị lạc thì cũng bị rắn cắn mà chết.
– Thật…thật như vậy sao? – Tôi trợn mắt nhìn Vĩ. Trong lòng thầm rủa xả Nhân: Cái tên chết bầm này. Sao lại có thể lấy nơi nguy hiểm như vậy ra thách đấu chứ. Chẳng lẽ anh ta thật sự muốn một mất một còn với Thiên Vũ sao?
Giọng Vĩ vẫn đều đều
– Trước đây những học viên cũng thích lấy đó làm nơi thách đấu, nhưng lần nào cũng có người chết. Dần dần mọi người không còn ai dám đến đó nữa. Xà động dường như trở thành cấm địa của học viện.
Càng nghe Diên Vĩ nói, da gà của tôi càng nổi lên dần dần. Tôi cũng phải vào nơi kinh dị ấy ư? Đừng có đùa chứ! Vĩ thấy khuôn mặt tái mét lại của tôi, vỗ vỗ vai trấn an
– Dù sao cũng chỉ là lời đồn thôi! Chưa có ai kiểm chứng!
Nói vậy nhưng tôi vẫn không hết lo. Không được! Tôi phải ngăn họ lại. Tôi bật dậy khỏi ghế, lao vội ra ngoài tìm Thiên Vũ.
Lúc tôi chạy tới kí túc xá nam, cửa phòng cậu đang khóa chặt. Nhưng tôi đoán Vũ ở trong, tôi đưa tay đập cửa
– Thiên Vũ! Mở cửa ra! Thiên Vũ!
– Ồn ào quá!
Cánh cửa vừa mở ra, Vũ đã trưng bộ mặt khó chịu nhìn tôi. Hai mắt hơi díu lại, có vẻ như cậu ta đang làm một giấc ngủ trưa. Khuôn mặt cau có nhìn tôi muốn hỏi: Có chuyện gì?
Tôi đưa ánh mắt e dè nhìn Vũ. Cân nhắc một hồi, mãi mới nói
– Tôi….thực ra tôi muốn…cậu…cậu có thể, đừng thách đấu với Văn Nhân. Được không?
Mắt cậu ta thoáng nhíu lại, nhưng vẻ ngạc nhiên rất nhanh biến mất. Vũ hỏi bằng cái giọng thờ ơ thường thấy
– Tại sao?
– Cậu biết đó là nơi thế nào mà. Hai người có cần phải dùng đến cách đó không? – Tôi lo lắng nhìn cậu ta. Bây giờ thì tôi không phủ nhận nữa. Tôi thật sự lo cho Thiên Vũ. Không muốn có chuyện gì xấu xảy ra cho cậu ta. Mặc dù trên thực tế thì tôi chẳng có lí do gì để làm thế cả.
– Nếu tôi không đồng ý thì sao? – Vũ khoanh tay lại nhìn tôi
– Cậu….cậu đúng là đồ hết thuốc chữa! Cậu muốn vị trí sỗ một đó đến vậy sao? Hả? – Tôi gào lên. Thật không tin nổi là tôi đang gào vào mặt Vũ. Có vẻ biểu hiện lo lắng của tôi đã đi quá mức. Vũ vẫn nhìn tôi lạnh băng
– Tôi chẳng cần vị trí sỗ một nào hết. Cậu hiểu chưa?
– Vâỵ thì tại sao cậu vẫn nhận lời?
– Vì….
Vũ đột nhiên im bặt, ánh mắt nhìn tôi khó hiểu.
– Đó là việc của tôi, không liên quan đến cậu!
Không liên quan đến cậu. Cậu ta thật sự không biết là tôi lo lắng sao? Tôi đúng là ngu ngốc mà. Sao tự nhiên lại lo lắng cho kẻ chẳng ra gì này chứ? Tôi bỗng nhiên cảm thấy tức giận. Hai mắt long lên. Phải rồi. Tôi có là gì của cậu ta chứ?
– Được! Tôi sẽ không quan tâm nữa. Các người muốn làm gì thì làm!
Tôi chạy ra khỏi căn phòng Vũ. Cổ họng tự nhiên uất nghẹn lại. Tại sao tôi lại tức giận như vậy? Tại sao tôi lại thấy buồn như vậy?
Tại sao chứ?
Tại sao chứ?….

Truyện được đăng tại đây

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 49