Học viện thiên tài » Trang 37

Chap 37: Nhân vật bí ẩn thứ hai

Tất cả mọi người giật mình hướng về phía phát ra giọng nói, từ trong đám đông, người thanh niên còn khá trẻ, mỉm cười giơ tờ giấy to lù số 19 trước mặt. Thiên Vũ vội vàng lật tờ giấy của mình ra, ngạc nhiên lẩm bẩm

– Rõ ràng hồi nãy….
– Có lẽ là tôi có duyên với tiểu thư đây hơn rồi!
Anh chàng mang số 19 mỉm cười nhìn tôi, song lại liếc xéo về phía Thiên Vũ. Tôi thấy ánh mắt cậu ta thoáng ngỡ ngàng, nhưng rồi lấy lại vẻ cao ngạo, Thiên Vũ không nói gì bước ra ngoài.
– Chỉ là một chút nhầm lẫn nho nhỏ – Anh MC lại tiếp tục chương trình – Xin mời hai nhân vật chính cùng lên đây!
Số 19 từ từ tiến lại phía tôi. Tôi từ ngạc nhiên khi thấy người khiêu vũ cùng mình là Thiên Vũ, nhưng khi biết không phải lại thấy hơi hụt hẫng, còn bây giờ thì bối rối trước người con trai lạ mặt
– Đưa tay đây nào!
Anh ta khẽ nhắc tôi, mỉm cười. Đèn trần được điều chỉnh dịu lại, tiếng nhạc du dương cất lên. Thoáng ngập ngừng nhưng rồi tôi cũng đưa tay. Anh ta nắm lấy tay tôi, rồi đặt lên đó một nụ hôn làm tôi sửng sốt. Tôi vốn không quen cách thể hiện tình cảm như vậy. Dường như nhận ra thái độ của tôi, số 19 chỉ cười
– Đừng lo lắng như vậy!
Anh vòng tay qua eo tôi, làm tôi giật mình thu người lại.
– Cứ thả lỏng người ra – Số 19 lại nhắc.
Tôi nhăn nhó gật đầu, trong lòng thầm rủa xả kẻ nào đã nghĩ ra trò khiêu vũ này. Số 19 xoay người, bắt đầu chuyển động. Tôi cứ lật đật xoay theo bước anh ta, không cẩn thận, hai lần đều dẫm vào chân người lạ.
– Xin lỗi! Xin lỗi! – Tôi luống cuống cúi mặt
– Không sao! Em đừng ngại, để anh dạy em nhé!
Anh ta thì thầm vào tai tôi, rồi nắm chặt tay tôi, vừa chỉ
– Bước lên như thế, phải rồi, qua trái, qua phải, xoay! Rất tốt!
Tôi loạng choạng bước theo lời anh ta nói, vấp té vài cái nhưng rồi cũng bước được mấy bước ra hồn. Những người khác trong căn phòng cùng hòa vào bản nhạc, lướt đi trong âm điệu nhẹ nhàng
– Em có khiếu học khiêu vũ đó! – Anh ta nhìn tôi rồi cười, nụ cười nửa miệng rất quyến rũ. Cùng lúc đó tiếng nhạc dừng lại, những đôi nhảy đứng tách ra. Số 19 cũng bỏ tay tôi. Chờ mãi mới được “tha”, tôi định chạy ra chỗ khác thì đột nhiên anh ta kéo lại
– Em dễ thương lắm đấy!
– Hả?
– Chúng ta sẽ còn gặp lại! Anh hứa đấy!
Rồi anh ta bất chợt cúi xuống má tôi, định hôn một cái, nhưng lại dừng lại, mỉm cười
– Tạm biệt!
Kết thúc là một nụ hôn lên bàn tay. Tôi đứng hình nhìn người lạ tách ra khỏi đám đông rồi chìm vào góc khuất. Đơ ra ngơ ngác một lúc. Sau đó lại nhìn về phía trước. Thiên Vũ! Thiên Vũ đâu rồi nhỉ? Tôi đưa mắt tìm kiếm xung quanh. Căn phòng lúc này vang lên một bản nhạc khác, những cái bóng trên sàn cũng bắt đầu chuyển động, nhưng tôi không thấy Vũ. Tôi lách qua đám đông, bước ra ngoài. Thiên Vũ đang đứng trước hiên, người dựa vào lan can, quay lưng về phía tôi. Tôi chầm chậm tiến lại
– Sao cậu không vào trong đó?
– ….
Đồ khó ưa Hoàng Thiên Vũ, tôi hỏi mà cũng không thèm đáp lại. Tôi cũng dựa vào lan can, không (thèm) hỏi han gì nữa. Ánh mắt Vũ trở nên mông lung, làm tôi chẳng thể xác định được cậu ta đang nghĩ gì. Im lặng mãi cũng kì cục, tôi đành lên tiếng
– Hôm nay sao sáng quá nhỉ!
Tôi cũng vốn là định nói một câu để gợi chuyện, sau đó mới nhìn lên trời. Miệng méo xệch, thầm tự mắng mình ngốc nghếch. Bầu trời tối đen, không có bóng dáng ngôi sao nào, thậm chí là còn có mấy đen như sắp mưa nữa. Tôi cười ngớ ngẩn chữa ngượng
– Ý…Ý tôi là sau khi mây tan!
Thiên Vũ chẳng cười, vẫn im lặng như vậy. Không gian trong phút chốc lại trở nên yên ắng. Bất chợt cậu quay sang tôi, hỏi một câu chẳng hề ăn nhập với hoàn cảnh
– Cậu có bao giờ tin vào vận mệnh chưa?
Tôi hơi ngơ ra trước câu hỏi kì cục. Vận mệnh ư? Có lẽ là không. Tôi lắc đầu
– Sao cậu lại hỏi như vậy?
Vũ im lặng rồi chợt nói
– Những thứ trong cuộc sống, ta gặp ai, xảy ra những chuyện gì, dường như đều đã được xếp đặt sẵn, đó là vận mệnh, không phải sao?
– Cậu mà cũng tin điều đó sao?
Lần này thì tôi ngạc nhiên vô cùng, thường thì chỉ có mấy cô gái mới tin điều đó. Hóa ra Vũ không hề giống như tôi nghĩ, hoặc là từ trước đên nay, tôi không hiểu gì về cậu ta cả. Tôi thành thật
– Tôi không tin điều đó. Vận mệnh của mình là do mình tự nắm giữ, không phụ thuộc vào ai cả. Con người, trừ cái tên của mình ra, những thứ còn lại đều có thể tự mình chọn lấy. Tôi tin như vậy!

Tôi mỉm cười, Vũ thì nhìn tôi rất ngỡ ngàng
– Chỉ cần là việc mình muốn làm thì dù đó có là vận mệnh, tôi cũng sẽ thay đổi được nó – Tôi cười tự tin. Không phải sao? Tôi đã thi đỗ vào học viện, đã tìm cách để gặp lại anh trai. Tuy vẫn chưa thành nhưng tôi tin là cuối cùng tôi sẽ tìm được anh.
– Thật như vậy sao? – Vũ hỏi bằng giọng hơi nghi ngờ, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang tự hỏi chính mình vậy. Rồi cậu nhìn lên bầu trời, tôi cũng nhìn theo. Trong phút chốc hai mắt đều mở lớn ra vì ngạc nhiên. Những đám mây xám đang dần dần tách ra, và sau lớp màn bị che phủ, những ngôi sao lấp lánh đang kiêu hãnh tỏa sáng. Quả thật đã có sao. Còn rất sáng nữa! Tôi nghe giọng Thiên Vũ nói nhỏ
– Có lẽ là vậy!
……

Đọc FULL truyện tại đây

Trở về từ bữa tiệc của Thiên Vũ, cả người mỏi nhừ. Tôi lăn ra giường, chưa thay đồ đã ngủ mất. Sáng tỉnh dậy thì thấy Vĩ về từ lúc nào, đang ung dung ăn sáng. Tôi đi tắm, thay đồ rồi đến lớp. Vẫn như cũ, vừa đi vừa gặm bánh mì. Sân trường sáng sớm xôn xao trong tiếng bàn tán của các nữ sinh
– Văn Nhân đã trở về rồi! – Một cô bạn lớp B reo lên thông báo
– Thật sao? – Những người bên cạnh lập tức nhao nhao – Không phải anh ấy đã nghỉ học sang Mĩ sao, nghe nói còn lập công ti rồi cơ mà!
– Đúng vậy! Nhưng trước khi đi đã bảo lưu hồ sơ, bây giờ trở về tiếp tục chương trình!
Tôi bước qua mà không hiểu họ nói gì. Có lẽ là một nhân vật rất nổi tiếng ở đây. Nhưng mà cũng chẳng liên quan đến tôi. Tôi tiếp tục dảo bước, tiến nhanh tới lớp học. Vừa bước qua cổng thì gặp Vũ đang đi đến từ phía đối diện. Tôi vội chạy đến
– Này!
Vũ nhìn lon nước trong tay tôi, ngạc nhiên
– Lại là ai muốn cậu theo đuổi tôi?
Câu nói ấy dội trôi hết cả cảm xúc của tôi. Tôi thu lon nước về, tự mắng mình. Phương Tuyết Mai, mày đúng là đồ ngốc, lại đi làm cái chuyện dở hơi này. Chỉ là thói quen, nhất thời chưa bỏ được thôi! Tôi tự biện minh cho mình, rồi tu nước ngọt. Vũ không nói thêm gì, quay người bỏ vào lớp. Cùng lúc đó, một chiếc xe trắng từ cổng trường chạy vào, dừng cách chân tôi khoảng chục mét. Và khi người trong xe bước ra, tôi không khỏi ngạc nhiên. Mà không riêng gì tôi, cả trường đều ngây ra trước sự xuất hiện của người mới đến. Người con trai có gắng bảng tên trên áo, nhưng không mặc đồng phục mà diện vest trắng, trên đó ngay ngắn ba chữ: Trương Văn Nhân!
Tôi há miệng, nhìn anh ta đang cười với mình bằng nụ cười chói lóa!

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 38

Truyện được đăng tại đây