Học viện thiên tài » Trang 35

Chap 35: Tiệc sinh nhật

Tầng hai của quán café được trang trí khá dịu mắt. Từ đĩa nhạc chạy tự động, những giai điệu não nề của yiruma trong bản nhạc không lời nào đó vẫn vang lên dìu dặt. Tôi ngồi yên lặng, thỉnh thoảng lại dụt dè ngẩng lên nhìn người phụ nữ trước mặt đang điềm tĩnh bỏ đường vào li nước của mình, một tay khấy nhẹ, động tác nào cũng rất thanh lịch. Bác ấy nâng tách lên uống một ngụm nhỏ, sau đó quay lại nhìn tôi, miệng nở nụ cười nhân hậu.
– Bác đến đây để tìm cô bé tên là Phương Tuyết Mai! Thật không ngờ đó lại chính là cháu!
Tôi gật nhẹ, trong lòng cũng ngạc nhiên không kém. Không ngờ, người phụ nữ mà tôi đụng phải hôm đó lại đến tìm tôi. Hơn nữa, bác ấy lại chính là mẹ của Thiên Vũ. Trong tâm trí lúc này của tôi bỗng hiện lên một vài so sánh nho nhỏ. Đại khái như không thể hiểu tại sao một người thân thiện và nhân hậu như bác ấy lại có thể có người con trai giống như Vũ. Tuy rằng tôi và bác ấy cũng chỉ mới gặp nhau có hai lần, nhưng tôi lại có ấn tượng rất tốt với người phụ nữ này. Hơn nữa, còn có một cảm giác rất ấm áp khi tiếp xúc.
Thấy tôi ngồi yên lặng, bác ấy lại cười, trong ánh mắt có vẻ gì gần gũi
– Thực ra, bác đến đây là muốn gặp bạn gái của Vũ. – Bác ấy hơi ngừng lại nhìn tôi. Tôi lúng túng, định lên tiếng giải thích về vụ “giả mạo” kia thì bác ấy đã tiếp lời. – Vũ không hay nói với bác những chuyện như vậy, cho nên đều là bác phải tự tìm hiểu. Trước khi đến đây, bác đã rất lo lắng không biết đó là cô gái như thế nào, nhưng bây giờ biết đó là cháu, bác thật sự rất an tâm!
– Nhưng…không phải…
Tôi vừa lên tiếng phản đối thì đã bị ánh mắt tin tưởng của mẹ Vũ làm cho im bặt, đột nhiên không biết phải nói như thế nào. Mất một hồi mới ấp úng lên tiếng
– Thực ra…thực ra hai chúng cháu…không giống như bác nghĩ!
Bác ấy đang uống thì bỗng nhiên ngừng lại, khó hiểu nhìn tôi. Tôi thành thật
– Thực ra…đó chỉ là thỏa thuận giữa cháu và Vũ mà thôi. Là…là cháu nhờ cậu ấy giúp một việc! Thật sự, cháu không phải là bạn gái của Vũ!
Ánh mắt bác ấy dừng lại trên li nước trước mặt tôi. Trên khuôn mặt đột nhiên xuất hiện một cảm xúc khác lạ. Tôi cúi mặt
– Cháu…cháu xin lỗi!
– Ồ không! – Bác ấy xua tay – Không phải là lỗi của cháu. Nhưng….bác rất hiểu con trai của bác, nó sẽ không bao giờ làm điều mà nó không thích.
– Dạ? – Tôi hơi khó hiểu nhìn mẹ Vũ, thấy ánh mắt bác ấy bỗng nhiên trở nên xa xăm, giọng nói mơ hồ giống như đang tự nói với chính mình
– Đứa trẻ này đã phải chịu một cú shock rất lớn. Đáng ra nó sẽ không như vậy!
Bác ấy khẽ nén một tiếng thở dài, sau đó lại nhìn sang tôi, nói đầy tin tưởng
– Bác hi vọng cháu có thể giúp được nó. Tin rằng chỉ có cháu mới có thể giúp được nó mà thôi!
– Cháu….cháu không hiểu! – Tôi ngơ ngác lắc đầu. Mẹ Vũ không có ý định giải thích thêm, chỉ nói
– Bác có một mong muốn nho nhỏ, không biết cháu có thể đồng ý hay không?
– Dạ! – Tôi hơi phân vân nhìn bác ấy, mẹ Vũ suy nghĩ rồi mới tiếp
– Vậy thứ bảy tuần này, cháu không bận chứ?
Tôi lắc đầu
– Cháu không bận!
Bác ấy liền tươi cười nhìn tôi
– Vậy cháu có thể đến dự sinh nhật Vũ được không?
– Dạ?
Sinh nhật Vũ? Mời tôi đến sinh nhật của cậu ta ư? Nhưng tôi và cậu ta cũng đâu phải là gì của nhau. Tôi đến sinh nhật Vũ thì cậu ta sẽ nghĩ gì? Việc này quả thật quá bất ngờ. Tôi lúng túng
– Nhưng…cháu…
– Hãy xem như đây là mong muốn của bác!
Ánh mắt tin tưởng kia lại một lần nữa đặt lên người tôi, khiến tôi không biết làm như thế nào. Đành phải thành thật nói
– Cháu….cháu muốn suy nghĩ!
Bác ấy gật đầu, cười
– Bác rất mong cháu sẽ đến. Được rồi, vậy bác về trước!
Tôi đứng dậy cúi chào mẹ Thiên Vũ, nhìn bà đi ra ngoài cửa, lên xe rồi phóng vụt đi. Suy nghĩ lúc này trở nên hỗn loạn. Dự tiệc sinh nhật Vũ ư? Có nằm mơ tôi cũng chưa hề nghĩ đến. Tôi dốt cuộc, nên đi hay là không đây? Bỏ mặc câu trả lời, tôi trở về kí túc xá. Tạm thời không nghĩ tới chuyện đó.
Vĩ không có ở nhà thật là buồn chán. Tôi cứ quẩn quanh, không biết làm việc gì. Sau cùng lại đem tất cả đồ đạc ra ngắm nghía, tiện thể cũng dọn dẹp phòng cho thật sạch sẽ. Lúc cúi xuống để thu dọn gầm giường, tôi chợt nhìn thấy một vật thể lạ. Chính xác là một chiếc hộp gỗ nhỏ, phía bên trên có phủ một lớp bụi mỏng, có lẽ được đặt vào chưa lâu. Hoặc vừa mới được bỏ ra lau sạch. Tôi hơi tò mò kéo chiếc hộp ra, dùng một tay lắc lắc nghe ngóng. Đây là loại hộp gỗ không còn được sử dụng nhiều, trang trí cũng không có gì đặc biệt, khá nhẹ. Bên ngoài có một ổ khóa cũ bằng sắt. Tôi hơi ngập ngừng suy đoán vật ở bên trong, nhưng đoán sao cũng không ra. Sau đó nghĩ có thể đây là đồ của Vĩ, tôi tự tiện lục lọi như vậy cũng không hay. Chắc trong lúc thu dọn cậu đã quên không mang theo. Tôi nhìn chiếc hộp một lần nữa, sau đó lại cúi xuống, để nó về vị trí cũ, tiếp tục công việc còn dang dở.
Dọn dẹp xong đã là 7.00, tôi xoay thân người nhức mỏi, lăn ra giường. Chưa kịp thay đồ đã ngủ quên mất.

……………..

Sáng thứ 7
Vĩ vẫn chưa về, tôi ngồi một mình buồn chán trong phòng. Chơi hết mấy trò chơi trên máy chơi game mà cậu để lại cho vẫn không thấy khá hơn chút nào. Những suy nghĩ bị dẹp lại hôm trước lại có dịp bùng nổ. Chủ đề duy nhất: Tiệc sinh nhật Thiên Vũ!
Đi! Không đi! Đi! Không đi!
Tôi đâu có là gì của Hoàng Thiên Vũ, đến đấy có phải là kì cục lắm không? Cậu ta cũng đã nói không còn liên quan gì nữa, bây giờ lại đến dự sinh nhật, Vũ nổi giận thì sao? Đúng vậy! Tôi không đi thì tốt hơn. Suy nghĩ này vừa hình thành lại lập tức bị phản bác. Ánh mắt của mẹ Thiên Vũ hôm đó làm tôi có chút e ngại. Tôi thật sự không muốn làm ai thất vọng cả. Nhưng nếu đến đó tôi lại ngại chạm mặt Vũ. Cứ như vậy, tôi loay hoay trong hai luồng suy nghĩ trái ngược, vẫn không thể đưa ra được quyết định chính xác.
Tiếng chuông cửa vang lên làm tôi hơi giật mình tỉnh lại, vội vàng chạy ra mở cửa. Bên dưới là người chuyển đồ của trường học, anh ta nói gọn

Đọc FULL truyện tại đây

– Cô có bưu phẩm!
Người chuyển đồ đưa cho tôi một gói lớn được bọc cẩn thận, sau đó đưa tôi kí vào giấy nhận rồi mới rời đi. Tôi hơi ngạc nhiên nhìn gói đồ. Ở học viện tôi đâu có thân thiết với ai, là ai gửi được nhỉ? Đặt hộp giấy lên bàn, tôi cẩn thận mở ra. Khi vừa nhìn thấy món đồ trong đó liền ngạc nhiên đến tròn mắt. Là…một chiếc váy dự tiệc! Tôi ngỡ ngàng kéo chiếc váy trắng có đính ngọc trai ra khỏi hộp, bên dưới có một tấm thiệp nhỏ.
“ Đây là tâm ý của bác, mong cháu sẽ đến!”
Tôi ngẩn ra nhìn chiếc váy. Sau đó lại nhìn tấm thiệp. Bác ấy còn gửi cả đồ đến đây nữa, tôi rốt cuộc phải làm sao đây? Tôi thật sự đâu có quen với những chuyện tiệc tùng như vậy. Nên làm như thế nào mới phải đây?

Tối
Tôi thật sự bế tắc. Đi cũng không ổn mà ở cũng không xong. Lại quay qua nhìn chiếc váy trên bàn. Tự nhiên có một cảm giác rất lạ, mơ hồ nghe thấy tiếng cười trẻ con từ đâu vọng lại
– Ha ha! Mẹ nhìn xem, váy mới của con có đẹp không?
– Đẹp lắm! Đẹp lắm, giống như công chúa vậy!
– Ha Ha! Ha Ha….
Tôi giật mình lắc đầu, giọng nói và tiếng cười trong trẻo kia cũng biến mất. Tôi nhìn trân trân chiếc váy, vô thức mân mê những sợi vải mềm mại. Trong đầu lại hiện lên suy nghĩ muốn thử. Tôi đứng dậy, lật đật đi thay đồ.
……vài phút sau……..
Tôi xoay xoay người trước gương, ngây ngô nhìn hình ảnh phản chiếu trước mặt. Chiếc váy là một màu trắng thuần khiết, phần thân dưới có đính ngọc trai nhỏ sáng lấp lánh, cổ áo hơi trễ, ôm sát vào người. Viền theo lớp vải là một phần ren mỏng cũng tông màu trắng. Tôi lại chợt cảm thấy giọng nói trẻ con kia như vang lên bên tai mình “mặc váy vào trông sẽ giống như công chúa!” Tôi hơi giật mình lùi lại, giọng nói liền tiêu tan. Rõ ràng nghe rất quen thuộc nhưng tôi lại không tài nào nhớ nổi đó là ai? Chắc tôi bị hoang tưởng thật rồi. Tôi lắc đầu ngồi xuống ghế, vừa uống một ngụm nước cho bình tĩnh lại thì nghe thấy dưới nhà có tiếng động cơ. Khi quay ra, đã thấy một chiếc xe chờ ở đó từ bao giờ. Càng ngạc nhiên hơn nữa là chiếc xe đó….dành cho tôi. Người đàn ông mở cửa sẵn chờ tôi. Tôi hơi ngạc nhiên, ấp úng
– Ơ…tôi…
– Mời cô lên xe!
Tôi bối rối. Vốn chỉ định mặc thử bộ váy này, nhưng rồi không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại bước vào trong. Người quản gia nói gọn
– Cho xe chạy đi!
Và chiếc xe lao vút. Tôi ngồi ở ghế sau, đan tay vào nhau suy nghĩ. Chiếc xe đang đi thì đột ngột dừng lại, khi tôi ngước nhìn ra, mới thấy mình đang ở trước một salon làm đẹp. Mẹ Thiên Vũ quả thật chu đáo, còn tính tới việc này nữa. Tôi được đưa vào trong, chỉ biết ngồi yên trên ghế cho mấy cô phục vụ xoay tới xoay lui. Hai mắt bị thuốc xịt làm cho cay xè. Mãi đến khi họ đẩy tôi đến trước gương, tôi mới nhăn nhó hé mắt. Tôi thấy mình trong gương, lạ hoắc. Mái tóc uốn xoăn thả nhẹ qua một bên, được cột bằng một chiếc vương miện nhỏ xinh. Hai mắt thì đang mở to ngơ ngác. Tôi? Cô bé trong gương đó là tôi? Thật không ngờ, nhờ phúc đức của Hoàng Thiên Vũ, tôi mới có ngày đào bới ra “vẻ đẹp tiềm ẩn” của mình.
Xong xuôi, tôi và người quản ra lại lên xe, đi thẳng tới nhà Vũ. Tôi chợt có cảm giác hồi hộp mà không hiểu tại sao. Chiếc xe lao đi rồi dừng lại trước căn nhà lớn được bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ. Người quản gia vòng ra sau mở cửa cho tôi. Tôi hơi gượng gạo gật đầu cảm ơn ông. Sau đó cùng bước vào.

Truyện được đăng tại đây

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 36