Học viện thiên tài » Trang 32

Chap 32: Chân tướng

Tôi giật mình quay lại đã thấy Vũ đứng ngoài cửa phòng đang ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi vo chặt tờ giấy trong tay, lúng túng nói

– Tôi….tôi đến tìm cậu!
– Tìm tôi? – Vũ nghi hoặc
– Phải…tôi…tôi muốn…muốn cám ơn cậu chuyện trong rừng!
Vũ không nói gì, tiến lại phía chiếc bàn gần đó. Tôi liếc về phía mũ lưỡi trai, chỉ thấy ánh mắt thúc giục của anh ta. Lại quay nhìn Vũ
– Hồi…hồi nãy cậu thi đấu tuyệt lắm!
Tôi cố gắng mỉm cười, tay xoay xoay bình nước. Trong lòng vô cùng hỗn loạn: Làm thế nào đây? Phải làm thế nào đây? Vũ dường như thấy tôi đứng ngơ ngác, hơi khẽ ngạc nhiên hỏi lại
– Có chuyện gì sao?
– Không….không có! – Tôi lúng túng đáp lại. Cảm thấy phía sau lưng là cái nhìn sắc lạnh của mũ lưỡi trai. Vũ rướn người kéo lấy bình nước trong tay tôi. Từ từ rót nước vào chén. Tôi hốt hoảng
– Khoan!
Vũ ngạc nhiên nhìn tôi, làm tôi phải cúi xuống, thấp giọng
– Coi …chừng nước nóng!
Cậu chỉ nghiêng đầu, sau đó tiếp tục uống. Khi tôi ngẩng lên đã thấy Vũ uống xong. Cậu xua tay
– Tôi mệt rồi, cậu cũng về đi!
Vũ nói rồi hơi lắc lắc đầu, dáng điệu mệt mỏi, hai mắt từ từ nhíu lại. Tôi lo lắng gọi
– Cậu không sao chứ? Này!
Vũ đưa mắt nhìn tôi rồi đổ gục xuống bàn. Tôi sợ hãi lay gọi
– Này! Hoàng Thiên Vũ! Tỉnh dậy! Này!
Từ bên trong bức rèm, mũ lưỡi trai lúc này mới bước ra, thỏa mãn đứng cười
– Làm tốt lắm!
Tôi cảnh giác nhìn anh ta, giọng nói đầy lo lắng
– Đó chỉ là thuốc ngủ thôi chứ? Anh sẽ không làm hại Thiên Vũ chứ?
Mũ lưỡi trai xoay xoay chiếc mũ, giọng nói rất thích thú
– Yên tâm, sự trả thù mới chỉ bắt đầu thôi! Tôi sẽ bắt hắn ta phải khổ sở hơn gấp trăm lần, sau tất cả những gì hắn đã gây ra! – Giọng nói anh ta gằn lại, nét mặt cũng lạnh băng, sự phẫn uất toát ra từ ánh mắt. Tôi càng không thể kiềm nổi thắc mắc hỏi
– Rốt cuộc là anh có thù oán gì với Thiên Vũ? Sao lại muốn trả thù?
– Vì sao ư? – Mũ lưỡi trai cười gằn, khẽ liếc về phía Vũ, giọng nói đột nhiên cao vút – Vì hắn đã cướp đi tất cả của ta.
Anh ta giận giữ đập tay xuống bàn, dường như muốn ngay lập tức lao đến giết chết người còn đang ngủ gục trên đó. Tôi chợt cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn cứng giọng hỏi tiếp
– Thiên Vũ đã làm gì?
– Làm gì à? – Anh ta đột nhiên nhếch mép, sau đó dùng tay kéo chiếc mũ sùm sụp xuống. Tôi ngạc nhiên nhìn khuôn mặt vẫn luôn bị che mất một nửa, đó có lẽ cũng là một khuôn mặt đẹp, nếu không có vết sẹo chạy dài từ mắt đến tận má phải. Vết sẹo lồi hẳn lên, khi anh ta giận giữ lại gồng lên rất đáng sợ. Anh ta chỉ sát vào vết sẹo, gào lên
– Là do tên đáng nguyền rủa này gây ra. Hắn đã cướp tất cả của ta, học vị, tài năng, sự ngưỡng mộ và thậm chí là người ta yêu nhất. Ta bắt hắn cũng phải mất mọi thứ. Ta sẽ từ từ, từ từ lấy lại từng thứ một!
– Vì thế mà anh đã lợi dụng tôi, để tôi đánh bại Thiên Vũ, sau đó thì tiếp cận, giúp anh trả thù cậu ta?
– Đúng vậy! – Đáy mắt anh ta lóe lên tia nhìn độc ác. Sau đó dùng tay chụp lại chiếc mũ, nhấn giọng – Ta sẽ khiến cho hắn trở nên thảm hại hơn ta bây giờ. Thảm hại hơn rất nhiều!
Và anh ta lại cười, từ từ quay bước ra cửa.
– Hóa ra là như vậy! – Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên bên cạnh tôi. Mũ lưỡi trai sửng sốt quay lại, còn Thiên Vũ thì nhìn anh ta, ánh mắt sắc lạnh
– Mày…tại sao..?…
– Rất ngạc nhiên có đúng không? – Thiên Vũ đứng hẳn dậy, mỉm cười. Tôi cũng đứng bên cạnh phụ họa
– Cô….Làm sao có thể, chính mắt tôi đã nhìn thấy cô bỏ thuốc vào đó!
Tôi mỉm cười cầm bình nước của Thiên Vũ, giơ lên trước mặt anh ta.
– Bí mất nằm ở đây! Chiếc bình này, chắc là anh không nghĩ tới, là của Diên Vĩ mua từ một người bạn. Nó rất đặc biệt, có hai ngăn, một ngăn đựng nước còn một ngăn đựng trà. Khi pha thì hai thứ sẽ hòa lẫn vào nhau, còn bình thường nó lại có thể làm một ấm nước trắng. Tôi đã bỏ thuốc vào ngăn trà, rồi rót nước ở ngăn trắng cho Thiên Vũ. Sao hả? Đã hiểu chưa?

Tôi từ từ nhớ lại tối hôm đó

Đọc FULL truyện tại đây

……..
Buổi tối khi Vĩ đi ra ngoài chơi, lúc tôi định đi ngủ lại nghe thấy có tiếng gõ cửa. Tôi vội chạy ra mở cửa, nhưng khi cánh cửa mở ra, đó lại là một gương mặt khác, một gương mặt không hề xa lạ
– Sao…sao lại là cậu? – Tôi tròn mắt nhìn người xuất hiện trước cửa, không ngờ rằng đó lại là Thiên Vũ
– Tôi muốn nói chuyện với cậu!
– Chuyện gì?
Cậu xoay người ra hiệu cho tôi đi theo. Khi hai chúng tôi đã ở trong một góc tối nhỏ hẹp, giọng cậu vang lên
– Vì sao cậu lại tiếp cận tôi?
– Hả? Cậu…nói gì kì cục vậy? Tiếp cận gì chứ? – Tôi cười giả lảng
– Tôi biết tất cả, đừng giả vờ nữa! – Vũ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi. Tôi im bặt. Tôi đã quên mất Thiên Vũ là một thiên tài, cậu ta đã đoán ra được việc tôi cố tình theo đuổi cậu ta. Tôi bối rối suy nghĩ: Tôi có nên nói ra? Bởi vì tôi không thể tin mũ lưỡi trai được nữa, nếu anh ta lại lật lọng thêm một lần nữa thì sao?
Tôi thu hết can đảm, nhìn vào mắt Thiên Vũ
– Xin cậu, hãy giúp tôi!…..

………..

Truyện được đăng tại đây

Đó là lời giải thích cho chuỗi hành động kì quặc của Vũ với tôi. Tất cả chỉ là một màn kịch, hòng dụ mũ lưỡi trai ra mặt. Thậm chí việc ghi tên thi đấu, tham gia vào cuộc thi này cũng không nằm ngoài mục đích đó. Và chúng tôi đã thực sự thành công.
– Cô dám lừa tôi! – Mũ lưỡi trai gằn giọng
– Tôi không thể tin tưởng anh được nữa! Xin hãy nói cho tôi biết, rốt cuộc anh tôi ở đâu? – Tôi nhìn anh ta nài nỉ.
– Đừng hòng!
Anh ta gào lên, rồi đột ngột bật tung cửa, lao ra ngoài. Vũ lập tức đuổi theo, tôi cũng chạy theo, mặc kệ cái chân còn khập khiễng. Phía bên ngoài đã vào giờ nghỉ, sân trường vắng hoe không có một bóng người. Khi tôi chạy ra đã không còn thấy Vũ và mũ lưỡi trai đâu nữa. Tôi lật đật chạy vào một ngã rẽ, chỉ thấy hai cái bóng đang chạy đuổi nhau phía trước. Tôi cố sức đuổi theo. Nhưng được một đoạn thì thấy Vũ, tôi hoang mang
– Đâu rồi? Cậu bắt được chưa?
Vũ lắc đầu
– Biến mất rồi!
– Cái gì? – Tôi sửng sốt
Trước mặt lúc này là cánh rừng mưa, chắc chắn anh ta đã trốn vào trong đó. Tôi hoang mang nhìn những dấu vết của đôi dày thể thao còn dính lại dưới lớp đất sau trận mưa tối qua. Anh ta trốn mất rồi, vậy thì anh trai……Anh trai tôi thì sao?

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 33