Học viện thiên tài » Trang 29

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 29: Rừng mưa

Trường Thiên Đức nằm tách biệt hẳn với bên ngoài, lại gần một khu rừng nên không khí luôn trong lành và dễ chịu. Khuôn viên trường không rộng nhưng thoáng mát với nhiều cây xanh. Thật sự là một trường học lí tưởng. Học sinh trong trường cũng rất thân thiện, khi chúng tôi vừa tới đã có một đoàn học sinh của trường tới đón. Bên cạnh cũng có thêm xe của vài trường khác nữa.
Sau khi tập hợp đầy đủ, chúng tôi được phân về các khu nhà ở dãy B bên trái. Khu nam và khu nữ cách nhau không xa. Tôi mang hết đồ đạc lỉnh kỉnh đem vào trong phòng. Ở cùng tôi còn có hai học viên khác ở học viện, cũng trong đội cổ vũ. Họ không để ý đến tôi mà chỉ mải mê nói về sự kiện lần này, nhất là sự xuất hiện của Vũ. Một cô bạn tên Oanh cầm bức ảnh trên tay, vừa nói
– Không ngờ là lần này cậu ấy lại tham gia!
Cô bạn bên cạnh cũng phấn khích không kém
– Đúng vậy! Lâu lắm rồi không còn thấy cậu ấy thi đấu! Chắc là tuyệt lắm đây! Trong phút chốc, ánh mắt bọn họ đều trở nên mơ màng, dường như không ai chú ý tới tôi – kẻ cứ tạm gọi là bạn gái của Vũ – đang ở bên cạnh. Cho tới khi một trong hai người nhận ra sự xuất hiện của tôi, mới nhỏ giọng mà đi ra ngoài. Còn lại một mình trong phòng, tôi đem tất cả đồ đạc ra sắp xếp. Cũng không thể trách bọn họ, tôi và Vũ vốn dĩ cũng đâu có tình cảm. Cái danh hiệu bạn gái kia chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Tôi lắc đầu, tiến tới chiếc bàn gần đó. Mắt bỗng liếc thấy bức ảnh mà hai người bạn kia để lại. Tôi hơi tò mò cầm lên nhìn. Đó là bức ảnh chụp Vũ và những người khác trong đội tuyển của trường. Cậu ấy đứng ở giữa bức ảnh, tay vừa cầm cúp, vừa mỉm cười rất rạng rỡ. Trong phút chốc tôi bị nụ cười của Vũ làm cho ngây ra. Không ngờ, kẻ máu lạnh như Vũ cũng có thể cười tươi đến như thế này. Thật sự nhìn sao cũng không thấy giống Hoàng Thiên Vũ hiện tại. Từ ngày quen biết Vũ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cậu ta cười chứ đừng nói là cười tươi như vậy. Đúng lúc này thì hai người bạn kia quay lại, tôi giật mình đặt tấm hình xuống. Hai người mang theo túi xách của mình, lúc định quay ra ngoài thì dường như suy nghĩ gì đó, một người bỗng nhiên quay lại nhìn tôi
– Mai! Mọi người chuẩn bị tới rừng mưa, cậu có đi cùng không?
– Rừng mưa?
– Ừ!
………….

– Rừng mưa là tên khu rừng ở gần đây, thực ra cũng không biết tên này có từ đâu nhưng mọi người đều luôn gọi như vậy. Đây cũng chính là điểm hấp dẫn ở trường cấp ba Thiên Đức! Hầu hết học sinh tới đây đều là muốn tới khu rừng này! – Vừa đi, Hiền vừa giải thích với tôi về cái tên gọi lạ tai của khu rừng trước mặt. Tôi chỉ im lặng lắng nghe. Quả thật sau mấy chuyện không vui kia, khó khăn lắm mới có người chịu nói chuyện với tôi, tự nhiên có cảm giác được an ủi. Nhưng Hiền chỉ nói một nửa, sau đó cùng đoàn bàn tán gì đó. Khi tôi quay sang chỉ thấy rất nhiều nữ sinh còn tuyệt nhiên không có bóng dáng nam sinh nào. Tôi hơi ngạc nhiên nhìn đám học sinh nữ vô cùng quyết tâm đi phăm phăm vào rừng, vừa nhìn Hiền
– Sao chỉ có nữ sinh thôi vậy? Không phải là thầy giáo tổ chức đi theo đoàn sao?
Hiền lấp lửng nhìn tôi
– um…thực ra còn vì lí do khác!
Thấy tôi không hiểu, Hiền giải thích
– Thật ra có một truyền thuyết về khu rừng mưa này!
– Truyền thuyết?
– Là truyền thuyết về chiếc hồ trong khu rừng này thì đúng hơn! – Huyền vừa vạch đám lá trước mặt, vừa nói – Mọi người đều nói rằng trong rừng mưa có một hồ nước rất thiêng, nghe nói khi soi vào đó sẽ nhìn thấy ý trung nhân của mình, người sẽ ở bên mình cho tới cuối đời. Thực hư không biết như thế nào nhưng mọi người đều muốn tới xem thử!
Thì ra là như vậy, hèn chi chỉ thấy mấy nữ sinh tham gia. Tôi hơi lắc lắc đầu, đối với những câu truyện nửa hư nửa thực thế này, tôi đều không tin. Hiền không để ý tới vẻ mặt của tôi mà vẫn tiếp tục nói
– Điều đặc biệt là không phải ai cũng gặp được hồ nước này. Nghe nói chỉ người có duyên mới gặp được!
Tôi buột miệng hỏi
– Vậy đã có ai nhìn thấy chưa?
– Không biết! Đã nói là truyền thuyết mà! – Hiền lắc đầu.
Tôi cũng quyết định không hỏi nữa. Chúng tôi tiếp tục đi sâu vào trong rừng, không khí dịu mát làm tôi dễ chịu, lại nhớ tới lúc cùng Vũ đi giải đề thi. Những nữ sinh bên cạnh thì chỉ chăm chăm tìm hồ nước truyền thuyết gì đó. Thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu bất ngờ rồi lại nhanh chóng thở dài vì thất vọng. Cũng không biết là đã đi hết bao lâu, chân tôi bắt đầu có cảm giác nhức mỏi. Những người khác cũng ngồi xuống, vẻ mặt hiện rõ sự chán nản.
– Không được! Mình nhất định phải tới được hồ nước! – Một nữ sinh giọng đầy quả quyết bỗng nhiên đứng vụt dậy, sau đó phăm phăm tiến về phía trước. Quyết tâm này khiến mấy cô gái phía sau cũng như được tiếp thêm sức mạnh, lần lượt đứng dậy tiếp tục tìm. Tôi lắc đầu ngồi thở. Vốn là chỉ định đến đây đi dạo cho thoải mái, cũng không nghĩ là sẽ đi tìm hồ nước không có thật kia. Tôi ngồi xoa xoa chân cho đỡ mỏi. Lúc đứng dậy đã không còn thấy ai nữa. Xem ra đúng là họ rất quyết tâm tìm cho ra hồ nước mới về. Đi dạo như vậy là được rồi. Tôi xốc lại balo, quyết định quay trở về.
Tôi đi dọc theo lối vừa mới đi, nhưng cảnh vật hai bên lại có gì đó khác lạ. Loanh quanh một hồi vẫn chưa tìm được lối ra. Tôi hơi bực mình đứng lại, nhìn ngắm kĩ xung quanh. Định lôi la bàn từ trong túi ra mới phát hiện đã làm rơi từ bao giờ. Vừa gạt đám lá trước mặt, vừa thầm mong rằng mình không nhớ nhầm đường. Thế nhưng đi mãi mà vẫn chưa thấy lối ra, lần này thì tôi hoang mang thật sự. Trong đầu lúc này dồn về một ý nghĩ duy nhất: Bị lạc rồi!

Xung quanh yên ắng không có một tiếng động, tôi hơi ớn lạnh, cố sức gọi to
– Hiền! Oanh! Các cậu ở đâu?

Không có tiếng trả lời. Lần này thì đúng là thảm rồi, làm sao tìm được lối ra đây? Tôi cười méo xệch, cố sức tự trấn an mình: Sẽ ra được thôi! Đừng lo! Dù vậy vẫn không khỏi run rẩy nhìn xung quanh. Trong đầu tưởng tượng ra những viễn cảnh đáng sợ: Lỡ mà nơi này có thú dữ. Lỡ mà không ai tìm thấy tôi? Lỡ mà có mấy bộ tộc ăn thịt người như trong các bộ phim! Tôi vừa nghĩ tới đã lập tức lắc đầu, cố gắng xua đi khung cảnh ghê rợn đó.

Đứng đây cũng chết, phải tìm cách tự cứu mình! Tôi liền tiến về phía trước, xác định phương hướng theo cảm giác. Nhưng càng đi thì càng có cảm giác mình đang tiến sâu vào trong rừng, ánh sáng bên ngày đều bị những ngọn cây cao quá đầu người che lấp, khiến cho xung quanh có một vẻ âm u đáng sợ. Chân tôi mỏi nhừ, cổ họng khô khốc. Không biết chừng không chết vì bị lạc mà lại chết vì khát nước. Đúng lúc đó bỗng nghe thấy có tiếng nước chảy róc rách. Tôi vui mừng chạy đến, vừa vạch đám lá trước mặt, đã thấy một dòng nước trong vắt chảy ra từ khe nước, xuôi theo dòng chảy tới một hồ lớn trước mặt. Tôi sung sướng chạy tới, dùng tay không ngừng hất nước lên mặt. Cảm giác mát lạnh làm tôi tỉnh ra chút ít. Sốc lại balo, tôi hơi ngây người nhìn hồ nước trước mặt. Mặt nước trong vắt tưởng như có thể nhìn thấy đáy, phẳng lặng như một tấm gương lớn phản chiếu lại hình ảnh trước mắt. Tôi hơi cúi người tiến đến, soi mình vào hồ nước trước mặt. Không lẽ…..Không lẽ đây chính là hồ nước trong truyền thuyết? Tôi thật sự có duyên đến như vậy sao?

Tôi vừa nghĩ vậy đã lập tức lắc đầu. Có lẽ đây chỉ là một hồ nước bình thường được mọi người thêu dệt nên mà thôi. Làm sao có chuyện nhìn vào trong đó có thể thấy được người sẽ ở bên cạnh mình suốt đời chứ! Tôi tự nhiên mỉm cười ngớ ngẩn. Nhưng trong một phút, tôi bỗng nhiên sững lại. Bởi vì trong hồ nước lúc này, đang hiện lên một hình ảnh khác, một khuôn mặt lạnh lùng đang nhìn tôi chằm chằm, nếu không nói, đây chính là khuôn mặt Vũ. Gì…gì chứ?

Chỉ cần soi vào đó, sẽ thấy được ý trung nhân của mình, sẽ thấy được người ở bên mình cho tới cuối đời!

Đọc FULL truyện tại đây

Không lẽ…truyền thuyết là có thật! Nhưng mà, tại sao hình ảnh phản chiếu trước mặt tôi, lại là của Vũ được???

Đúng lúc này thì bên cạnh tôi vang lên một giọng nói lạnh lùng quen thuộc

– Cậu còn muốn nhìn tới bao giờ nữa đây?

Tôi giật mình quay lại, chỉ thấy Vũ đang nhìn mình chằm chằm. Từ ngạc nhiên, tôi cười méo xệch. Cái gì truyền thuyết. Thì ra là cậu ta đứng phía sau tôi. Nhưng mà….khoan..Tại sao Vũ lại ở đây? Không phải cậu ta đang ở trường sao?

Truyện được đăng tại đây

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 30