Học viện thiên tài » Trang 27

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 27: Chúng ta hãy hẹn hò đi!

Khi Huyền bất ngờ quay lại thì
BỐP!
Tất cả mọi người đều sững lại. Chỉ thấy ánh mắt Vĩ vô cùng đáng sợ
– Cậu….cậu dám tát tôi? – Huyền vừa ngạc nhiên vừa tức giận nhìn Vĩ. Cậu đanh giọng
– Như vậy là quá nhẹ cho một kẻ đê tiện như cậu!
– Cậu….
Vĩ không thèm đếm xỉa đến Huyền, từ từ tiến đến chỗ tôi. Cậu cúi xuống, nhẹ nhàng nói
– Không sao chứ?
Tôi lắc lắc đầu. Vẫn ôm chặt sợi dây.
– Chúng ta đi thôi! – Vĩ kéo tôi đứng dậy. Cả người tôi mềm nhũn, cũng không biết xung quanh đang xảy ra chuyện gì. Vĩ dìu tôi ra ngoài
– Trương Diên Vĩ! Cậu nghĩ mình là ai chứ? Cậu tưởng mình là đại tiểu thư thì hay lắm sao? – Từ phía sau, Huyền uất ức hét lên, một bên má còn đỏ ửng. Vĩ bỗng nhiên dừng lại, dùng một ánh mắt đáng sợ nhất mà tôi từng biết để nhìn Huyền.
– Im miệng! Đừng để tôi không kiềm chế được mà giết chết cậu!
Huyền cứng họng, im bặt. Trong ánh mắt lóe lên vài tia sợ hãi. Mấy người xung quanh chỉ im lặng, tự động nhường đường cho hai chúng tôi. Từ một gốc cây nào đó, có ánh mắt mơ hồ vẫn dõi theo.

…….

– Đau không?- Vĩ lấy thuốc bôi lên gò má sưng đỏ của tôi, vừa nhẹ nhàng hỏi. Tôi lắc đầu, chỉ im lặng. Vĩ hơi thấp giọng
– Xin lỗi cậu nhé!
Thấy tôi ngạc nhiên nhìn, Vĩ gãi gãi đầu
– Uhm…mình không nên giận cậu. Xin lỗi vì đã đến muộn! – Vĩ cười hối lỗi, tôi vẫn lắc đầu. Cậu không có lỗi gì cả. Chỉ có tôi quá vô dụng, ngay cả vật cuối cùng anh để lại cũng không thể bảo vệ nổi. Bất giác nước mắt tôi lại rơi.
– Đừng khóc nữa!- Vĩ vỗ nhẹ vào vai tôi. Ánh sáng mơ hồ chiếu vào sợi dây bằng bạc làm nó sáng lên. Tôi bần thần nhìn sợi dây. Anh à! Rốt cuộc đến khi nào em mới tìm được anh?

…….

Buổi tối, Vĩ lại đi ra ngoài chơi, thường thì đến khuya mới chịu trở về. Tôi đặt lại sợi dây vào trong hộp một cách cẩn thận. Nhìn ngắm thật kĩ rồi mới lên giường. Vừa nhắm mắt lại thì có tiếng gõ cửa. Tôi lắc đầu, nhất định là Vĩ lại mải chơi làm mất chìa khóa đây mà! Tôi đứng dậy mở cửa, nhưng khi cánh cửa mở ra, đó lại là một gương mặt khác, một gương mặt không hề xa lạ.

Đọc FULL truyện tại đây

………

7.00 AM
Tôi tá hỏa nhìn cái đồng hồ vẫn đang dịch chuyển đều đều từng phút một. Tối qua ngủ muộn lại quên hẹn đồng hồ báo thức. Tôi cuống cuồng thay đồ rồi vác cặp lên trường. Với lấy sợi dây màu bạc, tôi vuốt nhẹ những cánh hoa. Cho dù sợi dây có đứt, nhưng tôi còn nắm, anh nhất định sẽ cảm nhận được mà trở về.
Sân trường lác đác vài học sinh đến muộn, hầu hết đều đã vào lớp. Nhưng khi tôi đến lại chỉ thấy trong lớp vắng hoe. Mãi tôi mới nhớ ra hôm nay là đầu tuần, tiết một có hoạt động ngoài giờ lên lớp. Tôi tự gõ vào đầu mình vì cái sự đãng trí này, mau chóng đi ngược về phía phòng hội giảng.
Phòng hội giảng là phòng rộng nhất ở trường, có sức chứa tới 300 học sinh, có đầy đủ các thiết bị và máy chiếu chuyên dùng cho những buổi hoạt động ngoài giờ. Tôi thì lại thấy nó rất thích hợp làm một phòng chiếu phim công cộng. Có một lần Vĩ còn rủ tôi tới đây mở khóa vào xem phim ma. Sau đó vì la hét quá lớn mà bị phát hiện, cũng may là chạy nhanh, không bị tóm. Tôi lại nhớ lại lúc hai chúng tôi cùng đột nhập vào phòng hồ sơ, cũng bị đuổi chạy tóe khói như vậy. Cũng là lần đó tôi đã chạy nhầm vào phòng Vũ, bị làm nô lệ không công cho cậu ta cả một đêm. Nghĩ lại một chút, lại cảm thấy cảm giác oán hận trào lên.
Khi tôi đến nơi thì mọi người đều đã đông đủ. Thầy giáo hơi nhíu mày ra hiệu cho tôi yên lặng về chỗ ngồi. Sau khi đã ổn định, mới hắng hắng giọng nói
– Hôm nay chúng ta sẽ học về các kĩ năng cần thiết cho các em sau khi ra trường!
Thầy hướng về phía máy chiếu giữa phòng. Trên phông nền trắng dần hiện lên các hình ảnh chuyển động. Tôi hơi gục xuống bàn, hai mắt nhíu lại.
– Bỏ cái này vào cặp của cậu ta!
Giọng nói phát ra từ trên cao làm tôi hơi giật mình tỉnh dậy. Giọng nói này, chẳng phải là của Khánh Huyền sao? Tôi ngơ ngác nhìn lên màn hình. Những người khác cũng ngạc nhiên không kém. Trên màn hình to nhất là hình ảnh Khánh Huyền cùng mấy người bạn của cô ta đứng ngoài cửa lớp tự học, trên tay còn cầm một tập dày không rõ là thứ gì.
– Thế này là thế nào? – Tiếng xôn xao nổi lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vân và mấy người bạn cùng bàn. Nhưng tuyệt nhiên không thấy Huyền đâu cả. Thầy giáo phụ trách cũng ngạc nhiên nhìn đoạn phim đang chạy, ánh mắt như không hiểu là ai đã để đoạn băng này vào.
– Như vậy có được không? – Giọng vân lưỡng lự
– Mau làm đi! Cậu ta sắp trở về rồi – Huyền hối thúc.
– Mình….
– Cậu còn phân vân cái gì chứ? Mau đi đi! – Huyền vừa nói vừa đẩy Vân vào bên trong, còn mình và ba người còn lại thì bỏ đi chỗ khác. Chỉ thấy Vân sợ sệt tiến vào phòng, trên tay cầm tập dày kia, lén lút bỏ vào cặp sách của tôi. Đúng lúc này thì tôi quay lại, nhìn thấy Vân từ trong phòng dáng vẻ lúng túng thì hỏi
– Cậu đang làm gì thế?
– Không….không liên quan đến cậu!
Vân nói rồi xô tôi qua một bên, hấp tấp chạy ra ngoài. Đoạn phim đến đây là hết. Những người trong phòng im lặng theo dõi giờ đều dồn cả ánh nhìn về phía Vân. Mặt cô ta tái mét, không ngừng lắc đầu
– Sao lại như vậy được? Không thể nào! Không thể nào!
Phía bên trên, thầy giáo cuối cùng cũng tìm cách tắt được đoạn phim. Hắng giọng
– Vì một số sự cố nên hôm nay chúng ta hoãn buổi học lại! Các em có thể ra về! Đề nghị 5 học sinh có mặt trong đoạn phim này ở lại!
Tiếng xôn xao nổi lên không ngớt, những học sinh lục tục đứng dậy ra ngoài, một số người thì liếc qua nhìn tôi, ánh mắt thù ghét trước đây hình như có chút thay đổi. Tôi cũng không hiểu gì. Sau đó chợt nhớ tới nụ cười bí hiểm của Vĩ tối hôm qua trước khi ra ngoài. Không lẽ cuộn băng này..là do cậu ấy làm. Tôi lập tức chạy tới tìm Vĩ, vừa nhìn thấy cậu đã vội hỏi
– Chuyện này….
– Là mình giúp cậu trả thù! – Vĩ cười
– Sao cậu có được đoạn clip đó? – Tôi ngạc nhiên nhìn cậu, thấy Vĩ rất đắc ý cười
– Việc này thật ra cũng rất tình cờ. Mình thấy trong phòng tự học là chỗ duy nhất không có máy quay, nên mới bí mật đặt máy quay xem có trò gì hay không, rất lâu rồi cũng quên mất, không ngờ hôm nay nó lại có tác dụng. – Nói rồi cậu cười gian manh – Mấy con nhỏ đó không ngờ là lại có máy quay ở đó. Lần này rắc rối lớn đây!
Vĩ thỏa mãn cười lớn, còn tôi chỉ im lặng không nói gì. Bởi vì cho dù có thể lấy lại sự công bằng thì sợi dây của anh cũng không liền lại được. Vĩ thấy tôi như vậy thì nhíu mày
– Sao vậy?
Tôi lắc đầu
– Không có gì! Uhm…cảm ơn cậu!
Vĩ vuốt vuốt những sợi tóc ngắn ngủn
– Cậu không định trả ơn mình cái gì sao?
Tôi ngạc nhiên
– Trả ơn thế nào?
Vĩ dùng một ngón tay gãi gãi đầu, vẻ suy nghĩ
– Cũng chưa biết, chờ mình nghĩ ra đã. Tuyết Mai! Đến lúc đó, cậu không được nuốt lời đâu đấy! – Vĩ phùng má nhìn tôi dọa nạt. Tôi bật cười
– Mình hứa!
Vĩ ranh mãnh xoa tóc tôi, cười híp mí. Tôi cũng cười. Lúc Vĩ giận tôi quả thật rất buồn, nên sau này dù có chuyện gì, tôi cũng sẽ không để mất người bạn tốt như cậu. Hai chúng tôi cùng trở về Kí Túc Xá, đang đi thì bị chặn lại, và người chặn chúng tôi, không ai khác lại chính là Vũ. Vĩ vừa nhìn thấy cậu ta thì lạnh nhạt nói
– Muốn gì đây?
Cậu ta không nói gì, tự nhiên xòe tay ra
– Của tôi đâu?
– Cái gì?
– Nước!
Tôi tròn mắt, Vũ đòi nước của tôi? Bình thường cho cậu ta toàn ném đi, thay đổi thật là nhanh! Tôi lúng túng
– Xin…xin lỗi! Tôi quên mất!
Vũ rụt tay lại, vẻ không hài lòng. Vĩ bỗng nhiên tức giận chen vào
– Đừng có ở đó bắt Tuyết Mai phải làm này làm nọ! Tránh xa bạn tôi ra!
Vũ vẫn nhìn hai chúng tôi bình thản
– Vậy sao? Nhưng cô ấy là bạn gái của tôi! – Trong khi Vĩ sững người ra vì chưa tiêu hóa được câu nói của Vũ, cậu bỗng nhiên quay sang tôi, nói đều đều
– Cậu muốn theo đuổi tôi đúng không? Được! Tôi đồng ý! Chúng ta hãy hẹn hò đi!

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 28

Truyện được đăng tại đây