Học viện thiên tài » Trang 14

Chap 14: Chỉ dẫn cuối cùng

Trong khoảnh khắc sắp lọt thỏm xuống dòng nước sâu thẳm bên dưới, tôi nhanh tay với được một nhành cây đang chìa ra. Cả người đập vào vách núi đau điếng. Tôi hú hồn, bám chặt lấy vật cứu mạng cuối cùng. Bên dưới tôi 200 mét, mặt nước đục ngàu, chảy dữ dội như muốn nuốt chửng lấy mọi thứ không may rớt xuống. Mưa vẫn không ngừng rơi, tôi cheo leo giữa lưng chừng vách núi. Chỉ một cái buông tay là coi như chết chắc.
Cành cây nhỏ đột nhiên phát ra những tiếng răng rắc, cảnh báo sự hiểm nguy. Tôi cố đưa chân chạm vào vách đá, mong có thể trèo lên nhưng vô ích. Tôi lại bị trượt ra, kéo theo đất đá văng xuống dưới và tiếng cành sắp gẫy kêu lên khô khốc.
Tôi sẽ chết ở đây! Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này. Tôi sợ hãi kêu lên
– Cứu tôi với! Có ai không? Cứu tôi với!
Đáp lại tiếng kêu của tôi là sự im lặng vô vọng. Tiếng mưa đập vào vách lạnh lùng. Bàn tay tôi sưng tấy lên, những vết xước rỉ máu, chảy dọc theo khuỷu tay đau rát. Những giọt mưa quái ác càng khiến tay tôi trơn tuột. Tôi sắp không níu được nữa, bàn tay dần dần lỏng ra. Đúng lúc đó thì vang lên một giọng nói cứu mạng
– Mau đưa tay đây! – Tôi ngước lên nhìn, ngạc nhiên thấy Thiên Vũ ở bên trên.
– Nhìn gì nữa, mau lên! – Cậu ấy giục tôi, một tay đang chìa ra chờ tôi nắm. Tia hy vọng sáng lên trong mắt tôi. Nhưng vừa chạm phải chiếc mic trên áo cậu ấy, mọi ý nghĩ đều tiêu tan
– Đưa tay đây! – Vũ tiếp tục nói
– Không!
– Cái gì? Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt không thể kinh ngạc hơn – Cậu muốn chết hả?
– Tôi không thể nhận sự giúp đỡ của cậu! Cậu đi đi!
Những ngón tay của tôi đã không trụ được nữa, nhưng tôi vẫn gắng hết sức mình, hét lên. Vũ cũng từ bên trên gào lại
– Cậu cần chiến thắng đến như vậy sao?
– Đúng thế! Tôi cần chiến thắng! Tôi cần phải chiến thắng! Cậu có hiểu không?
Hai mắt tôi cứ nhòa đi, những hình ảnh bị nước mưa làm ướt nhoẹt. Tôi thấy Vũ im lặng. Rồi bất ngờ, cậu giật chiếc mic trên áo, quăng xuống bên dưới. Tôi ngỡ ngàng
– Sẽ không ai thấy tôi cứu cậu. Cậu sẽ không thua! Mau đưa tay đây! – nói rồi Vũ lại giơ tay để tôi nắm. Tôi thật sự đã không giữ được nữa. Tôi từ từ đưa tay ra, rụt dè. Nhưng rồi rắc một tiếng, cành cây gãy vụn, tôi lao cả người xuống dòng nước xanh thẫm.
Tùm!
Âm thanh dội lên khi tôi vừa rớt xuống. Tôi cảm nhận xung quanh mình toàn là thứ chất lỏng kì dị. Chúng len lỏi vào tôi, cả một không gian ngập chìm trong làn nước xanh mỏng. Ngộp thở quá! Tôi cố gắng vùng vẫy nhưng không có một điểm tựa nào. Thứ chất lỏng như muốn nhấn chìm tôi xuống. Cảm giác ngạt thở bao trọn lấy tôi. Tôi không vùng vẫy được nữa, thấy người hình như nhẹ bẫng, cứ chìm dần, chìm dần. Trước khi ngất lịm, tôi thoáng thấy vật gì lao xuống nước. Rồi tất cả chìm vào bóng tối.
…….

Tách! Tách!
Chất lỏng mát lạnh chảy vào má tôi từng giọt một. Tôi từ từ mở mắt, khẽ xoay người làm giọt nước trượt dài. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là hình ảnh Thiên Vũ, cậu ta ngồi song song với tôi, trước một đống lửa đang cháy, phát ra những tiếng lách tách của củi khô. Tôi đưa mắt quan sát xung quanh, nhận thấy mình đang ở trong một cái hang. Nước từ bên ngoài chảy xuống men theo vách núi. Bên ngoài, mưa không hề có dấu hiệu thuyên giảm.
Tôi dần dần nhớ lại, mình đã giải được chỉ dẫn thứ hai, nhưng lúc đi tìm Vũ và chỉ dẫn thứ ba thì bị rơi xuống vách núi. Nói như vậy, Thiên Vũ đã cứu tôi? Chính cậu ta đã cứu tôi?
– Tỉnh rồi sao?
Giọng nói của Vũ làm tôi giật mình, cậu vừa nói, mắt vẫn hướng về đống lửa. Tôi ngập ngừng
– À…Ừ…
Cả hai chúng tôi đều im lặng. Tôi không biết Vũ đang nghĩ gì, cậu ta cứ nhìn chăm chăm vào đống lửa, như thể bị thôi miên, bên cạnh còn hai viên đá lửa, chắc lấy được sau khi giải mật thư. Nhìn kĩ hơn, tôi phát hiện ra cậu ta đang hong áo. Chiếc áo sơ mi trắng đã gần khô.
Tôi nhìn lại mình, thấy cả người ướt nhẹp. Áo bó sát người, khó chịu vô cùng. Gió thổi qua làm tôi run lên, dùng hai tay xoa xoa người cho đỡ lạnh.
Vũ bất chợt quay sang nhìn tôi và rồi…..làm một động tác mà tôi không thể hiểu nổi. Tôi trợn mắt, nhìn cậu ta đang….cởi dần các cúc áo. Cái….cái gì thế này?
– Cậu….cậu làm gì thế?
Không phải cậu ta muốn lợi dụng thời cơ để làm điều bậy bạ chứ? Không! Không!
Tôi hốt hoảng tìm xung quanh xem có gì phòng thân không, một tay nắm chặt áo, nuốt nước bọt ừng ực
– Tôi….tôi cấm cậu, không được….
Vũ nhìn tôi, điềm tĩnh nói
– Cậu còn làm gì thế? Còn không mau cởi đồ ra đi!
– Hả?….Hả?
Chẳng lẽ cậu ta….cậu ta….
Bụp!
Chiếc áo trắng của Vũ chùm lên đầu tôi, làm tôi giật mình ngơ ngác. Quay ra nhìn Thiên Vũ, tôi đỏ mặt, vội vàng quay đi.
Cậu ta lôi một chiếc áo cộc từ trong túi xách, khoác vào. Thì ra là có mang áo dự phòng. Vũ nói đều đều
– Mau thay đồ rồi qua đây hong, để lâu sẽ bị cảm lạnh!
Sau khi nói những lời trên, cậu ta tự động đứng dậy, bước ra ngoài.
– Tôi đi kiếm chút gì để ăn!
Tôi chưa kịp nói gì thì Vũ đã đi mất hút. Tôi kéo chiếc áo của Vũ xuống, mùi hương thoang thoảng tỏa ra rất dễ chịu. Không ngờ có ngày tôi và Vũ lại rơi vào hoàn cảnh này. Lại còn mặc áo của kẻ tôi ghét nhất nữa. Thật trớ trêu.
Thay đồ xong, tôi ngồi hong chúng trước lửa, vừa hơ tay, đồng thời rũ rũ mái tóc ướt của mình. Trên tay tôi có hai miếng dán nhỏ, hình như lúc tôi chưa tỉnh lại, Vũ đã dán chỗ bị thương lại giúp tôi. Nghĩ lại vài ý nghĩ không được trong sáng lúc nãy, tôi tự nhiên đỏ mặt.

Vũ quay lại với một đống củi và rất nhiều trái cây. Cậu ngồi xuống đối diện tôi, chìa ra một quả táo chín đỏ.
– Ăn đi!
Tôi liếc trái táo trên tay, e dè nhìn Vũ
– Cậu biết phân biệt trái độc đấy chứ?
Vũ nhún vai, như thể nói: Không tin thì tùy!
Tôi hơi ngập ngừng nhìn trái táo. Thôi được rồi! Hoàng Thiên Vũ có phải là kẻ ngốc đâu. Điều sơ đẳng này chắc cũng phải biết. Tôi không do dự cắn một miếng táo. Vũ lại quay về tiếp tục ngồi sưởi. Lúc này tôi mới nhận ra, mái tóc ngắn của cậu ấy bị nước mưa làm cho ướt nhẹp. Vài giọt nước chảy xuống vai và cổ. Hai chúng tôi đều im lặng, chỉ có tiếng lửa lách tách không ngừng. Tôi nhìn Vũ như bị thôi miên, quên mất cả truyện cảm ơn cậu ta đã cứu mình.
Tôi mệt mỏi dựa đầu vào hai đầu gối. Ngoài kia, mưa vẫn rơi không ngừng. Cả không gian chìm vào yên lặng.
– Này! – Vũ bất chợt quay về phía tôi nhưng tôi không đáp
– Ngủ rồi sao?
Tôi vẫn tiếp tục im lặng
Vũ không gọi nữa, được một lúc, cậu ta từ từ tiến lại phía tôi, như một phản xạ, tôi tự nhiên nhắm mắt lại. Thiên Vũ khẽ chạm vào tay tôi
– Này!
Tôi giả vờ đã ngủ say, chỉ nghe tiếng cậu lầm bầm
– Tư thế ngủ khó coi thật!
Tôi thấy cậu đứng dậy, suy nghĩ gì đó. Sau đó lại cúi xuống. Tôi có cảm giác một bàn tay ôm lấy mình, rồi luồn qua chân, nhấc bổng tôi lên.
Cậu….cậu ta làm cái gì vậy chứ? Muốn lợi dụng sao? Tôi định vùng vẫy, thì thấy Thiên Vũ đặt tôi xuống một chỗ đất bằng, gối đầu tôi lên chiếc balo của cậu. Sau đó quay ra ngoài.
Tôi hé mắt, nhìn bóng dáng Thiên Vũ ngồi bên ngọn lửa. Cho đến khi tôi ngủ thật, hình ảnh ấy vẫn chui cả vào giấc mơ.

…….

Vài tia sáng hiếm hoi lọt vào mắt tôi. Tiếng chim ca ríu rít ở ngoài nghe thật thanh bình. Khung cảnh đẹp đẽ này? Có phải là mơ không? Tôi mỉm cười một cách ngớ ngẩn, từ từ mở mắt, khoan khoái hít thở không khí trong lành
Nhưng mà cảm hứng có tốt đến đâu, tôi vừa quay ra, thấy Hoàng Thiên Vũ là nó lại xẹp lép hết cả. Mới sáng sớm đã ngồi lù lù trước cửa, tính dọa ma người ta chắc?
Tôi ngồi dậy, vặn vặn mình cho đỡ mỏi. Thiên Vũ không để ý đến tôi, cậu ta cứ cặm cụi đan đan tết tết cái gì đó. Hình như là định tết dây bằng cây leo. Cậu ta muốn làm gì vậy chứ?
Tôi chưa kịp thắc mắc thì Vũ đã đứng dậy, kéo căng sợi dây mới làm, vẻ hài lòng. Liếc thấy tôi đã tỉnh, Vũ chỉ thông báo một câu
– Tôi đi đây!
Đi đâu? Cậu ta muốn đi đâu chứ?
Chỉ dẫn! Đúng rồi, sao tôi lại quên nhỉ. Nhất định là cậu ta đến nơi mà chỉ dẫn thứ ba chỉ. Không được! Tôi phải lấy được nó trước cậu ta. Tôi vội vã chạy theo

Đọc FULL truyện tại đây

…..

– Cậu đi theo tôi làm gì? – Thiên Vũ vừa hỏi vừa đưa tay phạt những lùm cỏ vướng víu sang hai vên để tạo thành lối đi. Ở dưới vách núi này, cỏ mọc um tùm. Chẳng thấy đường đâu cả. Tôi nhăn mặt vạt đám cỏ vướng víu qua một bên, lên giọng
– Tôi đi lấy thứ mà Vĩ cần chứ không đi theo cậu!
– Vậy mời đi trước! – Vũ tự dẹp đường rồi nhìn tôi.
– Tôi đi trước hay không là quyền của tôi. Cậu cứ tự do đi đường của mình, tôi đi đường tôi! – Tôi nguýt dài. Vĩ không nói được gì, lại quay lên tiếp tục đi. Tôi giả bộ không để ý nhưng vẫn tò tò đi theo.
Bỗng nhiên cậu dừng lại, quay qua nhìn tôi. Tôi bèn quay đi, giả như tìm phương
hướng.
– Cậu không biết chỉ dẫn thứ ba là gì đúng không? – Vũ vẻ ngạo mạn nhìn tôi. Trên khuôn mặt tự tin phảng phất ý cười
– Ờ…đúng…vậy..- Tôi miễn cưỡng thừa nhận, song vẫn cố cao giọng – Nhưng tôi có thể tìm thấy nó mà không cần chỉ dẫn thứ ba!
– Vậy sao? – Vũ chợt mỉm cười, móc trong túi ra một tờ giấy gấp tư
“Vượt qua vũ điệu mê hồn
Sẽ tìm được câu trả lời cho tất cả”
– Đó chính là chỉ dẫn thứ ba!
Tôi hơi sững ra. Sao cậu ta lại tốt bụng nói cho tôi như vậy? Như thể đọc được suy nghĩ của tôi. Vũ nói tiếp
– Tôi nói cho cậu biết, vì dù có giải được, cậu cũng không lấy được nó đâu!
– Tại….Tại sao hả?
Vũ bất chợt quay đầu, hướng về phía trước. Tôi cũng nhìn theo. Hai mắt từ từ mở lớn ra….lớn ra…

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 15

Truyện được đăng tại đây