Học viện thiên tài » Trang 13

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 13: Chỉ dẫn

Đồ đạc của tôi không có nhiều, cũng không nghĩ phải ở đó một đêm nên tôi chỉ mang những vật dụng cần thiết để vào rừng. Đồng thời cũng để đi được nhanh hơn, tôi đã không thông minh bằng Hoàng Thiên Vũ, ít nhất cũng phải thắng phần tốc độ. Tôi kéo căng dây buộc túi đồ lại, sau đó ra ngoài. Vừa hay chạm phải Hoàng Thiên Vũ từ phòng bước ra. Cậu ta chỉ nhìn tôi kiêu ngạo một cái, không vội vàng bước đi. Tôi mặc kệ sự coi thường của Vũ, một mạch chạy đến địa điểm thách đấu. Lần theo bản đồ của Vĩ đưa, tôi đi hết đường lớn đến đường nhỏ, mỏi nhừ chân, cuối cùng cũng tìm được khu rừng trong ảnh. Thật ra địa điểm này là mỗi người phải tự tìm ra, vì không phải ai cũng biết đường đến khu rừng. Nhưng Vĩ đã bí mật chỉ đường cho tôi từ trước. Tôi bước đầu có lợi thế hơn Vũ.
Vừa đến nơi, tôi không kịp thở đã mở chỉ dẫn đầu tiên ra xem. Cả tờ giấy chỉ có 3 câu:
Phía cuối cầu vồng
Nơi con rồng đang say ngủ
Hãy tìm viên ngọc, sẽ có lời giải!

– “….”
Gì thế này? Sao lại có cầu vồng với rồng ở đây? Không phải là bảo tôi lên trời chứ? Tôi ngớ ngẩn nhìn lên trời, chỉ thấy mây đen xám xịt, lấy đâu ra cầu vồng. Chỉ dẫn kì cục thật! Tôi vò đầu bứt tóc, suy nghĩ. Phương Tuyết Mai, nghĩ xem, cái gì có thể là cầu vồng?
….
….
Hay là ám chỉ cái cây có bảy màu như cầu vồng? Hừ! Làm gì có loại cây ấy chứ! Tôi nghĩ rồi lại gạt phăng đi. Hay là con gì bảy màu, hay là hoa? Cũng không phải. Tôi càng lúc càng bực mình, phạt nát cả một vạt cỏ gần chân. Tự nhiên nhớ ra tối qua, Vĩ đã dúi vào tay tôi một tờ giấy, nói là đáp án. Vậy mà tôi cũng quên. Tôi vội quay hướng máy quay đi, mở tờ giấy mà Vĩ đưa. Hai mắt tôi từ từ nhíu lại….
Nhíu lại…..
Cái….cái gì thế này hả trời? Trên giấy là mấy hình vẽ nghệch ngoạc của Vĩ. Không rõ là con dê hay chó nữa. Bên cạnh lại có mấy tua dài dài quay tròn. Tôi đã quên mất khả năng vẽ tranh trìu tượng của Vĩ! Đúng là ngốc mà. Thôi thà tự dựa vào mình còn hơn.
Tôi vứt tờ giấy lại, ngồi thụp xuống mỏm đá. Tiếng chim vang lên yên bình, không khí trong lành, thoang thoảng mùi lan rừng. Khung cảnh này, đúng là vô cùng dễ chịu, khác xa cuộc sống bon chen ở ngoài kia. Tôi đang mơ mộng thì bỗng chợt cốc vào đầu mình. Tôi đang suy nghĩ cái gì vậy chứ? Không biết chừng trong lúc tôi ngồi đây suy nghĩ vẩn vơ, Hoàng Thiên Vũ đã giải ra và đến lấy mật thư thứ hai rồi. Nghĩ vậy, tôi vội vã đứng lên, tiếp tục suy nghĩ.

Phía cuối cầu vồng? Phía cuối cầu vồng? Đợi đã nào! Muốn có cầu vồng thì phải có nước, ánh nắng chiếu qua nước sẽ tạo ra cầu vồng. Câu nói này có phải là nói tìm nơi có nước và ánh sáng không? Mà nơi như vậy thì chỉ có thể là thác nước cao. Cuối cùng cũng tìm ra. Tôi nhảy cẫng lên sung sướng, mau chóng chạy tới con sông gần đó.

Ngược theo dòng chảy, tôi kiên trì tiến về phía trước. Con sông dài lê thê, như thể thách thức sức chịu đựng của tôi. Đến lúc hai chân mỏi rã rời thì tôi bắt đầu nghe tiếng nước đổ, bước chân phấn khích, bước nhanh hơn hẳn. Tôi vịn vào một tảng đá, cẩn thận trèo lên cao. Vừa nhìn thấy khung cảnh trước mặt, hai mắt liền mở to kinh ngạc. Trước mắt tôi, một thác nước đang chảy ầm ầm, phóng xuống bên dưới làn nước trắng xóa, nở tung bọt. Ánh nắng chiếu xuyên qua lớp sương bạc, hất lên hình ảnh bảy màu rực rỡ. Tôi sung sướng cúi người xuống, hớp lấy làn nước mát lạnh. Mệt mỏi trước đó dường như tan biến. Tôi hớp thêm vài ngụm, sau đó ngồi xuống nghỉ, tiếp tục suy nghĩ hai câu cuối.
Tôi đã tìm được đến phía cuối cầu vồng, vậy còn con rồng và viên ngọc? Tôi nhìn ra xung quanh, chẳng có cái gì giống con rồng cả. Nhưng trong một chốc, mắt tôi bỗng liếc thấy một cụm hoa màu đỏ, cánh khép lại từng chiếc chiếc vẩy mọc dài như con rồng. Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là hoa móng rồng. Tôi vội chạy đến, mở những cánh hoa đang khép ra. Quả nhiên trong nhụy có một tờ giấy. Viên ngọc ở đây chính là nhụy hoa. Tôi hấp tấp cầm lên đọc. Lần này còn ngắn hơn, chỉ vỏn vẹn có hai câu
Tìm được viên đá mặt trời
Hãy hỏi con thuyền không người lái
Đá mặt trời? Thuyền không người lái?
Lại cái gì thế này? Xưa nay tôi chưa từng nghe có loại đá đó. Rốt cuộc nó muốn chỉ dấn gì đây? Diên Vĩ ngốc! Biết tôi IQ đã không cao còn hỏi câu khó như vậy. Tôi hậm hực chống tay vào cằm, thầm trách móc Diên Vĩ. Trong phút chốc nhớ tới đối thủ của mình, tôi bỗng lo lắng, liệu Hoàng Thiên Vũ đã đến đâu rồi?
Tôi mất nhiều thời gian suy nghĩ như vậy, cậu ta đã bỏ xa tôi là cái chắc. Nhưng tôi không biết đá mặt trời là gì, làm sao mà tìm nổi chứ? Trời bắt đầu tối dần, nỗi lo lắng trong tôi càng tăng lên. Tôi sẽ phải ngủ lại đây qua đêm ư? Nghĩ thôi đã thấy kinh khủng rồi. Không biết chừng ở đây còn có thú dữ nữa! Nghĩ đoạn, tôi đảo mắt nhìn quanh, khẽ rùng mình. A! Phải rồi! Lửa! Thú dữ sợ lửa. Lúc đi tôi hình như có mang theo. Tôi vội tháo balo xuống, lục tìm bên trong, nhưng cái bật lửa đã biến đâu mất tiêu. Không phải chứ? Không có lửa làm sao đuổi được thú dữ? Đang lúc thất thểu thì một ý nghĩ vụt sáng lên.
Ngày xưa khi chưa có bật lửa, con người vẫn hay dùng đá đánh lửa. Đó có phải là loại đá mặt trời mà Vĩ muốn nói? Nếu là như vậy thì tôi biết phải tìm đá mặt trời ở đâu rồi!

Không chần chừ, tôi chạy ngay đến con sông vừa đi qua, giống như sợ chậm một chút thì sẽ bị Thiên Vũ lấy mất. Vừa đến nơi, tôi đứng thở hổn hển, nhìn những viên đá xám xịt trước mặt. Trong lòng sung sướng reo lên. Tìm thấy rồi! Cuối cùng cũng tìm thấy đá mặt trời! Tôi cầm hai viên đá lên, cố soi vào máy quay cho rõ. Nhưng ông trời bất công, niềm vui của tôi còn chưa trọn vẹn thì đã đau khổ nhận ra, tôi còn một vế nữa chưa giải được.
Con thuyền không người lái? Liếc nhìn khúc sông ngắn ngủn, tôi tự nhủ, làm sao có cái thuyền nào qua nổi. Lại còn thuyền không người lái? Bực thật!
Bình tĩnh nào! Đừng nóng vội! Dục tốc bất đạt. Tôi tự trấn an bản thân, dùng mọi trí lực, tập trung suy nghĩ. Bỗng nhiên, cái gì đó bay bay rồi rớt bụp xuống đầu tôi. Á! Tôi giật mình đứng dậy, hét lên một tiếng. Hú hồn! Chỉ là một cái lá, cứ tưởng là sâu chứ. Từ thời cha sinh mẹ đẻ, tôi sợ nhất là mấy con vật không xương nhầy nhầy ấy. Tôi lại ngồi xuống, thả chiếc lá vừa rớt vào dòng nước.
Một trận gió ào tới, cuốn theo một trận mưa lá xuống khúc sông. Rồi theo ngọn gió, những chiếc lá lao về bờ bên kia. Phăng phăng. Tôi nhìn như bị thôi miên. Chúng trông giống như….Sao nhỉ….Như là những chiếc thuyền vậy!
Thuyền? Tôi ngạc nhiên trước phát hiện của mình. Sau đó bỗng hét toáng lên. Lá cây là thuyền không người lái. Ngay lập tức, tôi nhìn lên cây cổ thủ to lớn, nơi những chiếc lá khác vẫn không ngừng rơi xuống. Tôi tìm thấy trên ngọn cây một tổ chim. Vui sướng, tôi thò tay vào tìm chỉ dẫn thứ ba. Nhưng….kì lạ thay, chiếc tổ hoàn toàn trống rỗng!
Gì thế này? Tôi tìm lại một lần nữa. Vẫn chẳng có gì cả! Chẳng lẽ tôi đã giải sai đáp án? Không thể nào! Tôi tiếp tục tìm ở những cây khác nữa. Nhưng kết quả chỉ là sự thất vọng. Và tôi chợt nghĩ đến một khả năng khác: Thiên Vũ đã đến lấy nó trước tôi!
Ý nghĩ đó làm tôi choáng váng. Nếu quả thật như vậy, tôi sẽ không thể tìm được đáp án. Tôi thua rồi! Không cam tâm! Tôi không cam tâm! Tôi đã vất vả như vậy, vậy mà vẫn thua Hoàng Thiên Vũ! Tên đáng ghét, sao không để lại cho tôi chứ! Tôi vừa nghĩ, thực tình chỉ muốn khóc toáng lên. Làm sao đây? Làm sao đây? Thua rồi ư? Trời càng lúc càng mờ mịt, một vài tiếng sấm vang lên báo hiệu sắp mưa. Gần tối rồi. Tôi nên bỏ cuộc, quay về ư? Nhưng còn anh trai? Còn tập hồ sơ?
Đúng lúc ấy, tôi chợt nhìn thấy thứ gì phát sáng trên nền đất. Nhìn kĩ lại, tôi nhận ra những dấu chân, tuy hơi mờ và không đủ nét, nhưng rõ ràng là dấu chân người. Còn thứ phát sáng chắc là bột lân tinh. Những dấu chân tụ lại ở cái cây có chỉ dẫn cuối cùng, rồi kéo dài vào sâu trong rừng. Tôi chợt nhớ lại chuyện tối qua
…..
– Cái gì vậy? – Tôi tò mò khi thấy Vĩ lôi về một đôi giầy nam, dáng điệu lén lút
– He he! Tớ đang giúp cậu đó! – Vĩ kéo một chiếc hộp trong gầm ra, rồi dùng bàn chải nhỏ, chét chét lên đế giầy. Tôi vẫn không hiểu gì cả, thộn mặt ra nhìn Vĩ.
– Cậu làm cái gì thế? Mà đó là giày ai vậy?
– Rồi cậu sẽ biết thôi!

…..

Hóa ra Vĩ đã quét bột lên giày của Hoàng Thiên Vũ. Chỉ cần đi theo những dấu giày này, tôi sẽ tìm ra cậu ta. Tôi chưa thua! Tôi nhất định phải vượt qua Vũ. Tôi vội chạy theo những vết dày trên mặt đất, với vận tốc nhanh nhất có thể.

Đọc FULL truyện tại đây

Một tiếng nổ lớn vang lên như muốn xé toạc cả bầu trời. Ánh chớp làm tôi giật mình. Ngước lên trời, có cái gì rơi vào trán tôi. Mưa!
Tôi chỉ kịp nghĩ thế thì mưa đã tuôn xuống xối xả, mau lẹ và dữ dội. Dòng nước nhanh chóng tưới đẫm ướt khu rừng và mặt đất. Những mảng cây nhỏ cùng đất bị cuốn trôi theo. Tôi giật mình nhìn những dấu chân đang bị nước mưa xóa nhòe, kêu lên

– Không!

Tôi phải nhanh! Phải nhanh! Tôi chạy hết tốc lực, nước mưa tạt vào mặt lạnh rát. Cả người tôi ướt đẫm hai mắt cay xè, không thể mở ra. Cứ chạy theo những dấu vết nhỏ xíu, sáng lấp lóa như tia hy vọng cuối cùng.
Mưa càng xối xả hơn bao giờ hết, hai tai tôi bị nước mưa làm ù đi. Mặt đất dưới chân tôi như sụn ra, mềm nhũn như đầm lầy. Từng mảng dất cứ trôi dần, trôi dần, như thể sắp cuốn theo cả bước chân vội vã của tôi. Bất ngờ, tôi trượt chân, ngã sõng xoài trên mặt đất. Chiếc mic và đồ đạc đều trôi đi mất. Tôi định với lại thì cả thân người cũng trượt dài. Tôi chỉ nghe tiếng nước dữ dội càng lúc càng gần.
Tôi trượt ra khỏi mặt đất, rơi tự do trong không trung. Và đến khi tôi nhận ra mình sắp rơi xuống vách núi, tôi chỉ còn có thể hét lên

– Khônggggggg!!!!!!!!!!

Truyện được đăng tại đây

Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 14