Học cách yêu thương một người » Trang 9

CHƯƠNG 8


Khung cảnh hiện ra trước mắt tôi tiêu điều, xung quanh la liệt xác chiến binh tử trận. Ngay cạnh chỗ tôi đứng là một vực thẳm, bên dưới lửa cuộn trào mãnh liệt, gào thét dữ dội như chỉ chực nuốt chửng những kẻ xấu số lỡ chân rơi xuống.

Tôi nuốt nước bọt ừng ực, hết nhìn xuống vực sâu rồi lại nhìn con rắn khổng lồ trước mặt, nó đang há rộng miệng, gầm rú điên cuồng, chuẩn bị xông vào xé xác tôi.

Đúng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, chợt có ai đó ném cho tôi một thanh kiếm bạc. Tôi nhanh chóng bắt gọn, hét lên một tiếng rồi lao vào vung vẩy thanh kiếm loạn xạ.

May mắn cho tôi là con quái vật bị kiếm đâm trúng mắt, nó đau đớn lắc lư thân mình, gào thét không ngừng. Tôi bắt lấy cơ hội, vội tiến lên một bước, oai phong lẫm liệt hệt như một dũng sĩ trong thần thoại, vung cao kiếm chuẩn bị chém nhát cuối cùng hạ bệ con rắn thì…

– Gâu gâu gâu… Gấu gầu gâu…

Tiếng chó sủa vọng ra từ chiếc điện thoại sony cùi khiến tôi giật mình tỉnh giấc, thoát khỏi giấc mộng oai hùng. Tôi trợn to mắt, ôm cái gối, đăm đăm nhìn trần nhà trắng hếu có hai con thạch sùng đang mải đóng phim 18+ mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa.

Trời ơi là trời, cái đứa chết bằm nào lại gọi điện ngay vào lúc này phá tan giấc mộng đẹp đẽ của tôi. Chỉ cần một chút nữa thôi là tôi sẽ cẩu đầu trảm con rắn to xác kia và trở thành chủ nhân của toà lâu đài với rất nhiều vàng bạc châu báu, thế mà mộng đẹp chưa thành đã bị tiếng chó sủa phá ngay lúc quan trọng.

Tôi buồn bực vò đầu bứt tai, không ngần ngại nhét cái điện thoại đang sủa gâu gâu xuống dưới gối, nhắm mắt tiếp tục ngủ, trong lòng thầm mong giấc mộng tuyệt đẹp kia sẽ quay trở lại, quan trọng là tiền vàng và lâu đài sẽ trở về với tôi.

Nhưng lăn qua lộn lại vài vòng tôi vẫn không tài nào ngủ được mà cái điện thoại dưới gối thì cứ sủa liên hồi, không có dấu hiệu ngừng lại. Tôi bực bội ngồi dậy, lầm bầm chửi láo một câu rồi lôi cái điện thoại ở dưới gối lên, chẳng buồn xem ai gọi đã nhấn nút nghe, uể oải lên tiếng:

– A… nô.

Ngay lập tức tôi có cảm giác như một loạt súng liên thanh đang nã vào tai mình:

– Nô nô cái đầu nhà mày. Làm gì mà từ nãy đến giờ không nghe máy? Mày có biết bọn tao phải đứng đợi ngoài cổng nhà mày bao lâu rồi không? Nhanh ra đón các cụ còn kịp.

Cái giọng quang quác quang quác như gà mái mẹ của nhỏ Phương khiến tôi tỉnh cả ngủ, khẽ dụi dụi mắt, tôi vừa ngáp vừa ngạc nhiên hỏi:

– Sao lại đứng trước cổng nhà tao? Oáp… tao có ốm đau gì đâu mà đến thăm.

– Ai thèm đến thăm mày? Đừng nói với tao mày quên hôm nay cả xóm hẹn học nhóm đấy nhé!

– Á… Thôi chết tao quên mất. Chờ tí tao xuống ngay.

Tôi hoảng hốt hét lên rồi vội vã tắt điện thoại, nhảy ra khỏi giường. Rửa qua cái mặt, cào cào lại mái tóc hơi rối, tôi nhanh chóng phi xuống tầng một. Chết thật, sáng nay vừa bàn xong mà thế quái nào tôi lại quên mất, dạo này trí nhớ kém tệ cơ.

Chuyện là do kì thi cuối kì đang đến gần, để nâng cao tinh thần học tập cùng khả năng hốc quà vặt như điên, cả xóm tôi đã quyết định tổ chức một buổi học nhóm vào chiều nay. Mà tôi, sau khi ăn uống phè phỡn và ngủ thẳng cẳng thì đã quên tịt đi mất.

Địa điểm học, dĩ nhiên là nhà tôi và lí do thì… vô cùng củ chuối.

“Nhà cái Dương đi, nhà nó có chứa mĩ nam. Đề nghị này đã được tao thông qua, cấm cãi nữa.”

Đó là lời tuyên bố hùng hồn của cái Phương khi chúng tôi đang mải cãi nhau ỏm tỏi xem đâu sẽ là nơi học nhóm. Và quyết định này đã nhanh chóng được thông qua. Vì sao ư?

Băng và Phong, thôi khỏi, hai đứa nó không cần phải bàn vì lúc nào chúng nó cũng bày ra cái vẻ mặt “ở đâu cũng được”. Còn tôi, dĩ nhiên là tôi đồng ý cả hai tay hai chân rồi. Này nhé, bắt đầu buổi học chỉ việc ra mở cổng đón lũ quỷ sứ vào, kết thúc buổi học lại mở cổng đuổi chúng nó ra, quá đơn giản đỡ phải đạp xe lóc cóc đi đâu trong cái thời tiết nắng nóng này. He he tôi phục tôi quá!

Cuối cùng là thằng Cương và thằng Hiệp. Hai thằng này sau khi đã trải qua biết bao kinh nghiệm đau thương thì chỉ còn cách nuốt nước mắt gượng cười, gật đầu miễn cưỡng đồng ý. Đùa à, cứ thử lắc đầu xem cái Phương nó tát cho lệch mặt mua ha ha.

Vì thế, dưới tinh thần mê trai hơn tất cả của cái Phương địa điểm học đã được quyết định ở nhà tôi. Kể ra thì nó nói cũng phải, nhà tôi đúng là chẳng thừa thứ gì chỉ thừa trai đẹp. Trước hết phải kể đến con Rô, dễ thương khỏi phải bàn, đẹp trai thì vô đối luôn (thực ra cái này ngoài tôi ra chẳng ai thừa nhận ). Kế đến là: nhìn mặt trời mà không chói loá, là anh Tùng đẹp trai nhà tôi! Thông minh, học giỏi, tư chất ngời ngời. Thật là, sao anh ấy lại giống tôi thế chứ í hí hí.

Cuối cùng phải kể đến tên hàng xóm mắc dịch Nguyễn Thành Đông. Dù không muốn nhưng tôi vẫn phải thừa nhận đã nhắc đến trai đẹp thì không thể thiếu hắn. Không biết cái khuôn mặt yêu nghiệt của hắn đã lừa được bao nhiêu cô gái ngây thơ rồi. Cái Phương chính là một ví dụ điển hình mặc dù nó chả ngây thơ tẹo nào.

Tôi chép miệng nghĩ thầm rồi nhanh chóng chạy ra mở cổng, gãi đầu gãi tai nhìn cả bọn cười ngây ngô:

– Hây ya, thiệt là sớm quá đó mà.

– Sớm cái khỉ gì, gần 3 giờ rồi đấy cô nương. – Thằng Cương dí cái đồng hồ điện tử của nó vào sát mặt tôi, hấm hí.

Tôi nhìn kim phút vừa mới nhích đến số 9, bĩu môi nói:

– Mày điêu nó vừa vừa thôi, mới có 2 giờ 45 chứ mấy. Mà tao biết mày có đồng hồ xịn rồi không cần dí sát vào mặt tao thế đâu.

– Á à, còn trả treo hả con? Tí phải xử mày cái tội bắt các cụ phải đợi. – Thằng Cương nói rồi giơ nắm đấm lên doạ. Tôi bĩu môi, lườm nguýt nó một cái rồi kéo cả đám lục tục vào sân, đi đến chỗ cái bàn tròn lớn dưới gốc cây nhãn gần vườn. Chỗ này vừa mát vừa sạch sẽ, rất lí tưởng cho việc học và ăn.

Tôi nhanh chóng kéo cây quạt hoa phượng ra bật lên cho nó có tí gió, lấy sách vở và nước mát cho lũ quỷ sứ rồi cũng ngồi vào bàn:

– Nước đây. Tinh khiết, không độ đàng hoàng nhé! – Tôi cười tươi rói, chỉ vào chai nước lạnh cùng chiếc cốc nhựa trên bàn.

– Có mỗi cái cốc thôi à? – Thằng Hiệp nhíu mày hỏi.

– Thế mày muốn mấy cái? Một là đủ rồi ở đâu ra mà lắm mồm thế? – Tôi lườm nó rồi chỉ sang thằng Cương. – Lần trước đến chơi thằng Cương làm vỡ cái cốc sứ có hình con chó của tao, tao còn chưa tính sổ đâu đấy. Mang lắm cốc ra chỉ tổ chật bàn.

– Thế là uống chung à? – Thằng Hiệp khẽ nhăn mặt.

– Chứ sao? Mày định giở tính tiểu thư à? – Tôi cười trêu nó.

Thằng Hiệp lắc đầu, nó chép miệng, buồn bã nói:

– Không phải, tao chỉ sợ chúng mày nhân cơ hội hôn gián tiếp tao thôi. Khổ, tao đẹp trai quá mà.

Vừa dứt lời, một loạt những ánh mắt khinh bỉ đều đổ về phía nó. Phong từ nãy đến giờ vẫn im lặng, mặt lạnh te, nghe thằng Hiệp nói, cậu ta khẽ nhếch môi mỉm cười, gõ gõ tay xuống bàn, lạnh nhạt hỏi:

– Thế giờ có học không?

– Có chứ, có chứ. Học Văn nhé! – Tôi gật đầu như trống bỏi, chỉ tay vào cuốn Văn, nhanh nhảu đáp.

– Lại Văn à? – Thằng Cương, thằng Hiệp và cái Phương cùng đồng thanh hỏi, chúng nó chán nản xụ mặt xuống. Băng chỉ khẽ cười còn Phong thì gật gù tỏ ý oke.

Tôi khẽ bĩu môi nhìn khuôn mặt ngập vẻ chán nản của ba đứa kia, chỉ tay vào Băng nói:

– Ở đây ngoài Băng ra còn lại toàn một lũ học dốt Văn, không ôn đi đến lúc tổng kết bị trung bình thì toi.

– Nhưng mà… – Phương nhìn tôi phụng phịu.

– Nhưng nhị gì? Cuối kì Văn mà không đạt điểm khá tao không còn mặt mũi nào nhìn anh Tùng nữa. – Tôi rầu rầu nói.

– Anh Tùng bắt mày học Văn à? – Phương ngạc nhiên hỏi tôi.

– Ừ, lúc trưa còn dặn đi dặn lại cơ, khổ thế chứ tao cũng có muốn học cái môn quái quỷ này đâ…

Tôi chưa nói hết câu, cái Phương đã vỗ đùi đánh đét, nhanh chóng lôi quyển Văn trong balô ra hớn hở nói:

– Nào, nào học Văn thôi. Gì chứ mĩ nam đã nói là phải nghe.

Tôi há mồm, nghệch mặt ra nhìn cái Phương, đến bây giờ tôi mới được lĩnh ngộ đầy đủ tinh thần mê trai hơn tất cả của nó. Ở bên cạnh thằng Cương cũng khẽ thở dài, lắc đầu chán nản:

– Chết vì trai…

– Là cái tê tai. – Thằng Hiệp toe toét đế thêm. Ngay lập tức hai thằng này bị đạp ra khỏi bàn.

Tôi không khỏi phì cười, ôm trán nhìn hai thằng đang vật vã dưới đất thầm nghĩ mình đã học dốt Văn lắm rồi thế mà còn có đứa học dốt hơn. Đến phải chào thua trình độ thơ phú của hai thằng này, chết tê tái thì còn có nghe qua chứ chết tê tai là cái chết quái quỷ gì chứ. Vậy mà còn chối đây đẩy không muốn học Văn. Haizz.

– Đây nhé, tớ hệ thống lại rồi, mọi người học những phần này. Đặc biệt là bài “tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” và mấy đoạn trích truyện Kiều. – Băng vừa nói vừa đầy tờ giấy nhì nhoằng chữ ra giữa bàn.

Thằng Hiệp vồ lấy tờ giấy, sau khi xem xong, nó ôm mặt khóc ròng:

– Thế này thì khác gì ôn cả quyển sách trừ hai cái bìa.

Đọc FULL truyện tại đây

– Mày tưởng ôn sách mà xong à? Còn phải ôn trong “Để học tốt” nữa. – Cái Phương trề môi nói, tay vung vẩy quyển để học tốt Văn kì II.

– Mấy cái này… ôn thế nào đây Băng? – Tôi gãi đầu gãi tai nhăn nhó nhìn Băng hỏi.

– Thì học thuộc thơ rồi học cách phân tích thôi. Mày cứ phân tích từng câu một, bài nào dài thì phân tích theo đoạn. Chú ý các biện pháp tu từ và những từ ngữ đặc biệt. Cũng đơn giản thôi mà. – Băng nói một lèo khiến tôi hoa mày chóng mặt. Vâng, cái đơn giản của nó cũng đủ làm tôi chết dí dị trong phòng thi rồi.

Cuối cùng dưới sự hướng dẫn tận tình của Băng, cả lũ chúng tôi bắt đầu tụng thơ cộng với học những đoạn phân tích cô Xuân cho ghi trong vở. Vì chỉ có Băng là ghi chép đầy đủ nên quyển vở campus của nó được truyền qua truyền lại.

– Này, trong giờ tao thấy mày ghi chép kinh lắm mà, vở mày đâu mở ra mà học tranh với tao làm gì? – Thằng Hiệp cau mày nói với thằng Cương, tay nó giữ rịt lấy quyển vở campus của Băng.

– Ờ thì có chép nhưng đọc được thì bố tranh với mày làm gì?

Thằng Cương cau có nói rồi lấy quyển vở từ trong cặp ra vất tạch xuống bàn. Thằng Hiệp vội cầm quyển vở lên xem, sau khi lật được hai ba trang nó rú lên cười như phải gió. Tôi cũng tò mò ngó qua mà giật mình tí thì sặc nước bọt. Quyển vở Văn của thằng Cương y hệt như cái sở thú đủ các loại “chữ động vật”: voi có, hổ báo có, gà có, cua có thậm chí kiến cũng có. Bên lề vở thỉnh thoảng nó còn vẽ thêm hình Songoku tung chưởng kamejoko. Đến chết cười với thằng này.

Trong lúc tôi còn đang mải nghiên cứu “sở thú” của thằng Cương thì ở bên cạnh Phong chợt huých nhẹ vào tay tôi, nhíu mày nói:

– Mải chơi vừa thôi, học đi.

– Biết rồi mà. – Tôi ủ rũ nói rồi cầm sách Văn lên uể oải lật lật.

– Định học cái gì trước? – Phong vừa hỏi vừa chăm chú nhìn vào quyển sách của cậu ta.

Tôi khẽ gãi gãi cằm ngẫm nghĩ một hồi rồi gật gù đáp:

– Kiều đi, học đoạn “Chí khí anh hùng” trước.

– Tại sao? – Phong khẽ nhíu mày – Tưởng cậu bảo không thích Từ Hải.

– Ôi dào, không thích cũng mặc kệ, quan trọng là nó ngắn he he. – Tôi cười toe toét, giơ ngón tay lên đo đoạn thơ.

Phong khẽ bật cười, lắc đầu nhìn tôi nói:

– Đúng là lười. Thôi học nhanh đi.

– Biết rồi, biết rồi, cậu sắp biến thành anh Tùng nhà tôi rồi đấy. – Tôi càu nhàu rồi cầm quyển sách lên, xoay người lại, duỗi chân ra ghế. Trên bàn học giờ chỉ còn tôi, Phong và Băng. Ba đứa kia đều đã tự chọn cho mình một góc, đứa trên sân, đứa trong nhà, đứa ngoài vườn, cầm quyển Văn lẩm bẩm như sư tụng kinh. Cái sự học thật là gian nan quá đi mà.

– Nửa năm hương lửa… đương hồng à nhầm đương nồng… Ừm, trượng phu thoắt đã đồng lòng bốn phương… – Tôi che quyển sách lại, ngắc ngứ đọc thành tiếng. Ở bên cạnh, Phong khẽ nhíu mày, gõ nhẹ vào đầu tôi, nhắc:

– Đọc bé thôi để Băng còn học kìa.

– Tại đọc thầm khó thuộc quá! – Tôi chống chế, nhăn nhó nhìn Băng cười trừ.

– IQ thấp nên học gì cũng khó đấy. – Phong thở dài, không ngần ngại xúc xiểng tôi.

– Nói ai IQ thấp hả? Tôi cho cậu dính chưởng “thiết đầu công”. – Tôi nói rồi dùng đầu mình đập mạnh vào đầu Phong, hả hê nhìn khuôn mặt đau đớn của cậu ta, cho chết, ai bảo dám chê tôi.

– Chịu thua cậu. – Phong khẽ cười, ôm cái đầu u một cục nói với tôi.

– Lại chả thua.

Tôi thản nhiên nói rồi quay ra định rót nước uống thì chợt giật mình trước cái nhìm đăm đăm của Băng. Tôi khẽ nhíu mày khó hiểu, xua xua tay trước mặt nó hỏi:

– Này, này… làm gì mà nhìn tao đắm đuối thế? Hay là fall in love với tao rồi.

Băng giật mình, nó bối rối lắc đầu, gượng cười:

– Không có, fall in love gì với mày.

Truyện được đăng tại đây

– Thế thì nhìn tao làm gì, hay tại tao đọc to quá không học được nên mày đang nguyền rủa cho tao hắt xì. – Tôi cười trêu nó.

Băng khẽ nhăn mặt, nó chép miệng càu nhàu:

– Nói bậy. Tao chỉ định nhắc mày đừng học “Chí khí anh hùng” thôi, chắc thi không vào đâu. Học kĩ “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” với bài “Trao duyên” ấy, cô Xuân bảo đề năm nay rất có thể sẽ ra vào hai bài này.

Nghe Băng nói xong tôi thiếu điều nhảy dựng lên, nhăn nhó nhìn nó trách cứ:

– Sao mày không nói sớm, làm tao mất bao công đọc từ nãy đến giờ, mệt muốn chết.

Băng lẽ lưỡi, khẽ nhún vai tỏ ý không cố tình. Đúng lúc ấy thằng Hiệp cũng quay trở lại bàn, nó xà xuống ghế, rót nước tu ừng ực rồi hớn hở nhìn khuôn mặt nhăn nhó của tôi hỏi:

– Thế nào, học đến đâu rồi?

– Chả ra đâu vào đâu cả. Mày thì sao, học được gì rồi? – Tôi ủ rũ hỏi nó.

– Tao á, học xong “Chí khí anh hùng” rồi. Haizz, mệt quá, mãi mới thuộc. – Thằng Hiệp toe toét cười.

Nghe nó nói xong tôi tí thì cưới ré lên. Đúng là bạn bè tốt có khác. Hoạn nạn có nhau mua ha ha.

Nhìn khuôn mặt hớn hở không thôi của thằng Hiệp, tôi quyết định lặng im, không nói cho nó biết sự thật kẻo nó lại lên cơn nhồi máu cơ tim mà ngất ra đấy thì chết. Tôi gật gù nghĩ thầm, hài lòng với sự nhân đạo của mình rồi quay ra rót nước uống. Vừa uống xong, đặt cốc xuống bàn thằng Hiệp đã vội kêu lên:

– Thấy chưa, mày vừa hôn gián tiếp tao đấy. Tao không ngờ mày lại mưu mẹo như vậy Dương ợ. Mày đem mỗi cái cốc ra thực chất là muốn hôn gián tiếp tao phải không?

Thế mà cũng nói ra được. Đúng là không biết xấu hổ. Tôi lườm nó một cái, cầm cốc lên khinh bỉ nói:

– Mày đừng có mà vào rừng mơ mà bắt con tưởng bở. Tao để ý rồi, cái mỏ vịt của mày đặt đây, còn cái miệng xinh xắn dễ thương của tao lại uống chỗ này, hôn gián tiếp thế quái nào được.

– Haizz, thật không ngờ lúc tao uống nước mày còn để ý kĩ mồm tao như vậy. – Thằng Hiệp vờ ôm mặt khóc lóc khiến tôi tức điên lên chỉ còn biết nhe răng trợn mắt nhìn nó:

– Mày… Mày…

– Dương, cho xin cốc nước.

Giọng nói lạnh lùng của Phong bất chợt vang lên cắt đứt cuộc cãi vã của tôi và thằng Hiệp. Tôi lườm nó một cái rồi quay ra rót nước đưa cho Phong:

– Đây này.

– Ừm.

Phong gật đầu cầm cốc nước lên rồi chăm chú nhìn, không biết có phải do hoa mắt không mà tôi thấy cậu ta khẽ mỉm cười. Lát sau cậu ta đưa cốc lên miệng mà môi lại đặt đúng chỗ tôi vừa uống. Thấy vậy, tôi không nhịn được, hốt hoảng kêu lên:

– Khoan đã, đừng uống chỗ đấy!

Phong vội dừng động tác, nhíu mày nhìn tôi hỏi:

– Tại sao?

– Tại… tại… chỗ đó tôi vừa mới uống. – Tôi nhăn nhó bẻ khớp ngón tay, ấp úng nói.

Phong khẽ cười nhạt, làm bộ à lên một tiếng, gật gù tỏ ý hiểu rồi thản nhiên hỏi:

– Thế thì sao?

Sau đó không ngần ngại nhè đúng chỗ đó mà uống hết cốc nước. Cả tôi, Hiệp và Băng cùng há hốc mồm nhìn cậu ta. Xem ra… Phong không chỉ lạnh lùng như cục đá mà mặt còn rất dầy nữa.

Trong lúc tôi còn đang bối rối bởi nụ hôn gián tiếp với Phong thì đằng sau chợt vang lên tiếng quát to khủng khiếp:

– DƯƠNG!!