Hoàng hôn: Lỡ hẹn chân trời - Trang 4

CHAP 4 : ANH SAY RƯỢU

Vào trong anh không nói gì đến bản hợp đồng cả , chỉ đi thẳng một mạch vào căn phòng nghỉ ở trong . Phòng làm việc của anh mang đến cho người ta cảm giác căng thẳng , nó thể hiện rõ tính cách của chủ nhân . Màu chủ đạo là màu trắng , tất cả đều được sắp xếp rất tỉ mỉ , từ bàn làm việc , bàn tiếp khách cho đến giá sách.

Cô khẽ rùng mình , điều hoà trong này còn lạnh hơn ở bên ngoài , dường như anh không chịu được nóng nên lúc nào cũng bật điều hoà thấp . Mà chẳng phải từ bản thân anh ta đã có khí lạnh sao , còn thêm nhiệt độ thấp thế này , muốn người ta chết cóng sao ?

Còn đang đứng ngẩn ra thì đã nghe giọng nói không mấy vui vẻ :

– Còn đứng đó làm gì , mau ngồi xuống ?

Từ phía sau anh cầm cái khăn đến , nhíu mày nhìn cô . Vừa ngại vừa luống cuống , cô đi về phía ghế thì trượt chân . Tưởng mặt đã đập vào cạnh ghế thì ai đó đã ôm cô vào lòng . Tim đập loạn xa , bên tai có giọng nói vang lên :

– Em cẩn thận một chút…

Hơi thở của anh , cô có thể cảm nhận được . Nhanh chóng rời khỏi vòng tay của anh , cô cười gượng gật đầu . Còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe anh nói tiếp :

– Mau lau khô tóc em đi..

– À không cần đâu , chỉ là dính tí nước mưa thôi – Cô từ chối

– Tính ương bướng khi nào mới bỏ được hả ?

Không nhiều lời , anh bước tới cầm khăn lau tóc cho cô . Động tác nhẹ nhàng , cẩn thận như đang vuốt ve mèo con . Cô cảm thấy tim mình gần như nổ tung , liền giật lấy rồi bảo tự mình làm . Anh cũng không phản ứng lại , rồi mắt nhìn xuống trang phục của đối phương . Áo sơ mi dính nước mưa ôm sát vào cơ thể làm lộ rõ cả màu áo ngực , bỗng anh nghĩ đến việc cô trong tình trạng này đi đến phòng làm việc , không biết bao nhiêu tên đàn ông đã nhòm ngó cô rồi . Nghĩ đến đây , anh khẽ nhíu mày.

Cô cảm giác được một ánh mắt nóng bỏng nhìn mình , biết rõ từ nãy đến giờ Khôi Vĩ không dời mắt . Rồi anh ta khoác áo của mình lên cho Đại Ngọc , bị bất ngờ nên cô quay lại , chạm mắt với anh nhưng Khôi Vĩ không thèm mở miệng giải thích.

Tiếng gõ cửa khiến hai người thôi không nhìn nhau nữa , Khôi Vĩ nói :

– Vào đi

An Thy đi vào không khỏi liếc mắt nhìn hai người trong phòng , đặc biệt dừng mắt ở cái áo của tổng giám đốc trên vai Đại Ngọc . An Thy nhìn ra sự quan tâm đặc biệt mà Lý Khôi Vĩ dành cho cô thư kí kia , liền đặt ly sữa nóng lên bàn rồi nhanh chóng lui ra ngoài.

– Sau này nếu trời mưa thì không cần vội vã đến đâu , không ai giục em cả.

Khôi Vĩ đưa ly sữa đến trước mặt cô , ôn tồn nói . Đại Ngọc nhận lấy , uống một ngụm đã cảm thấy cơ thể ấm lên hẳn.

– Em đi bằng gì đến đây ?

Khôi Vĩ không tin rằng cô đi taxi lại có thể ướt đến vậy . Đại Ngọc đáp :

– Taxi , giữa đường lại kẹt xe nên đành đi bộ.

– Lần sau không cần như vậy , đến trễ thì gọi cho anh một tiếng là được !

Không phải gọi cho An Thy mà là gọi cho anh . Chỉ cần câu này cũng đủ để tim đập ngày càng nhanh . Đại Ngọc không nói gì , lấy bản hợp đồng từ giỏ xách đưa cho anh :

– Đây là bản hợp đồng , Lý tổng xem qua xem có chỗ nào sai xót , có chỗ nào cần sửa chữa không ạ ?

Thái độ cô không nhiệt tình , xem đối phương là một đối tác làm ăn không hơn không kém . Lý Khôi Vĩ nhận lấy , anh không ngạc nhiên gì với thái độ này của cô . Đối với công việc , anh lẫn cô vẫn luôn nghiêm túc.

Trong lúc Khôi Vĩ đang chăm chú xem hợp đồng thì cô đã lén nhìn anh mấy lần , như một con mèo con nhìn trộm miếng cá ngon lành vậy . Khôi Vĩ , anh ta luôn mang trên mình nét điềm tĩnh , đôi mắt đen sâu hun hút như muốn hút đối phương vào . Anh ta cao tầm một mét tám bảy hoặc một mét tám chín . Khi cô đứng cạnh chỉ bằng vai anh nên có cảm giác mình nhỏ bé hẳn.

– Nhìn chằm chằm anh như vậy , có phải tôi nên tự hào vì mình có sức hấp dẫn với em không ?

Khôi Vĩ trêu ghẹo khiến cô đỏ mặt , cô không chịu thua liền nói :

– Đừng có tưởng bở !

Anh chỉ cười không nói gì , sau đó đặt hợp đồng xuống bàn . Cô im lặng đợi anh nói :

– Hợp đồng không có vấn đề gì cả…

Ừ đương nhiên , cô đã bị Bạch Minh Phong sửa đi sửa lại đến mức ngón tay muốn rụng ra cơ mà !

– Nhưng em thì có vấn đề

Ừ đương nhiên , cô………..

– Tôi ?

Cô tròn xoe mắt nhìn anh

– Ừ !

Khôi Vĩ gật đầu

Đọc FULL truyện tại đây

– Tôi có vấn đề ở chỗ nào chứ ?

Cô nhíu mày

– Rốt cuộc giữa em và Hồng Quân là quan hệ gì ?

Lúc đầu anh để tâm một chút về người đàn ông này nhưng khi thấy thái độ của cô thì cũng không nhắc đến nữa . Nhưng hôm đó đến khi thấy Hồng Quân đến trước nhà cô , đứng trước mặt anh xưng rằng là bạn trai tương lai . Thật lúc đó anh chỉ muốn bóp chết hắn ta !

Không phải anh không tin cô , không tin vào biểu hiện vào ngày hôm đó nhưng anh muốn chính miệng cô nói về mối quan hệ đó . Nếu không , anh sẽ khó chịu đến chết mất

– Lý tổng , đây là việc cá nhân của tôi không liên quan đến công việc !

Đại Ngọc từ chối trả lời , mặc dù sắc mặt của Lý Khôi Vĩ ngày càng khó coi . Đôi mắt uy nghiêm , anh chau mày tâm trạng tệ đi.

– Nếu không còn vấn đề gì nữa thì tôi xin phép.

Cô đứng lên , chẳng muốn ngồi đây đón nhận ánh mắt đầy uy hiếp của anh nữa . Vừa cầm bản hợp đồng thì anh đồng thời cũng cầm đầu bên kia :

– Đại Ngọc , trong thời gian tôi đi em đã dây dưa với bao nhiêu người rồi ?

Anh như cười như không , ngữ khí có phần tức giận . Cô nhìn anh , khẽ cười rồi đáp lại một cách tự nhiên :

– Vậy trong thời gian anh đi , đã lên giường với bao nhiêu người rồi ?

Nói rồi cô giật lấy hợp đồng , cúi đầu rồi nở nụ cười chuyên nghiệp :

– Thời gian hẹn kí hợp đồng chúng tôi sẽ thông báo lại với thư kí của Lý tổng sau . Cảm ơn vì đã hợp tác !

Cô cởi áo vest của anh ra đặt lại trên ghế cùng chiếc khăn , rồi bước ra về . Để mặc Khôi Vĩ với sự trầm mặc , tức giận.

Trời mưa không ngớt , từng đợt mưa cứ nhắm thẳng vào cô mà tạt vào . Bắt một chiếc taxi , cô ra về với nỗi muộn phiền…

Về đến công ty , cô vào phòng làm việc của Bạch Minh Phong báo cáo . Sau khi bàn giao công việc lẫn ngày hẹn kí kết , cô quay người bước ra thì Bạch Minh Phong nói :

– Có phải…em và Lý Khôi Vĩ xảy ra chuyện không ?

Cô dừng bước , hít một hơi thật sâu rồi lắc đầu . Bạch Minh Phong thấy vậy cũng không hỏi thêm , bảo đã hết giờ làm việc nên cô hãy về sớm không cần chờ.

Ai cũng vậy cả , ai cũng có một người mình yêu sâu đậm , vì yêu quá sâu đậm nên tàn nhẫn làm tổn thương lẫn nhau…

Trong quán bar , ở một góc tối có một chàng trai uống đến say khướt , bên cạnh có cô gái phong tình lẳng lơ :

– Thiếu gia , lâu rồi mới thấy anh trở lại đó nha . Đáng ghét quá hà , đi lâu như vậy có nhớ người ta không ?

Cô ả lẳng lơ , bàn tay không yên phận lướt trên thân hình săn chắc kia . Anh uống cạn chai rượu trên tay , nhíu mày nhìn rồi đẩy cô ả ra.

– Cút khỏi mắt tôi !

Lý Khôi Vĩ gầm lên , tâm trạng rất tệ . Sau khi cô ta đi , anh lại tiếp tục uống . Trong đầu cứ lẩn quẩn câu hỏi ấy , cô đang chất vấn anh ? Có phải cô hận anh lắm đúng không ? Liệu cô đã yêu người khác rồi ?

Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu , rồi anh nhớ đến khuôn mặt ấy..

Cô có nụ cười tràn ngập sức sống , nụ cười đẹp đến nỗi người ta phải si mê . Thân hình đẹp đến nỗi người ta nhìn đến đã thèm khát.

Cô hỏi anh đã lên giường với bao nhiêu người rồi ? Trong mắt cô khi ấy ngập tràn chua xót , tâm hồn nhỏ bé ấy trầy xướt..

Bỗng anh thấy hối hận rồi , hối hận khi năm đó bỏ đi , bỏ lại người con gái đó , bỏ lại cả những hồi ức…

Lý Khôi Vĩ say khướt , uống mãi không ngừng hệt như con sâu rượu vậy . Rồi anh có cảm giác muốn thấy cô , muốn thấy người con gái ấy . Anh đứng lên để tiền xuống bàn , bước ra khỏi quán bar . Chạy xe đến nhà cô , không kiên dè mà đi thẳng đến cửa . Đã hơn 1g sáng , hình như cô đang ngủ . Anh không gõ cửa , chỉ gọi điện thoại cho cô..

– Có biết bây giờ là mấy giờ không hả ? Có để cho người ta ngủ không !?

Tiếng cô quát qua điện thoại khiến anh phì cười , rồi đáp :

– Ra mở cửa !

Không đợi cô trả lời anh cúp máy . Trong nhà sáng đèn , một lát sau cô đã mở cửa . Nhưng cô không ngờ người đứng trước mặt mình

Anh cao lớn , che khuất cả cô . Mùi rượu thoang thoảng từ người anh , dường như vừa uống rượu về . Nhưng sao lại tìm đến đây ?

– Anh điên à , biết bây giờ là mấy giờ không ?

Cô nhíu mày , đỡ thân hình to lớn đang đứng không vững kìa . Bỗng anh đưa tay kéo cô ôm vào lòng , tha thiết nói :

– Ngoài nơi này , tôi chẳng biết phải đi đâu cả.